Tho* Huy C�.n
�i giu*~a �u*o*`ng tho*m
Đường trong l�ng: hoa dại với m�i rơm...
Người c�ng t�i đi dạo giữa đường thơm,
L�ng giắt sẵn �t hương hoa tưởng tượng.
Đất th�u nắng, b�ng tre rồi b�ng phượng
Lần lượt bu�ng m�n nhẹ vướng ch�n l�u:
L�n bề cao hay đi xuống bề s�u ?
Kh�ng biết nữa -- C� ch�t g� l�m ngợp
Trong kh�ng kh�... hương với m�u ho� hợp...
Một buổi trưa kh�ng biết ở thời n�o,
Như buổi trưa nh� nhẹ trong ca dao,
C� cu g�y, c� bướm v�ng nữa chứ
M� đ�i lứa đứng b�n vườn t�nh tự.
Buổi trưa n�y xưa kia ta đ� đi,
Phải c�ng chăng ? L�ng nhớ r� l�m chi !
Ch�n b�n ch�n, hồn b�n hồn, y�n lặng,
Người c�ng t�i đi giữa đường s�i nắng,
Tr� v� tư cho da thở hương t�nh,
Người khẽ nắm tay, t�i khẽ nghi�ng m�nh
Như sắp n�i, nhưng m� kh�ng -- kh�m tr�c
Vừa động l�, ta nhận v�o một l�c
Cả kh�ng gian hồn hậu rất thơm tho;
Gi� hương đưa m�i, d�u dịu phất phợ..
Trong cảnh lặng , vẫn đưa m�i gi� thoảng...
Tr� b�ng quơ nghĩ tho�ng nhưng buồn nhiều:
"Ch�n hết đường th� l�ng cũng hết y�ụ"
Ch�n đang bước bỗng e d� dừng lại
-- Ở giữa đường l�ng , m�i rơm , hoa dạị..
Back to Menu Next