Tho* H�` Dz�'nh
Ca?m xu'c
C� g�i Việt Nam ơi!
Từ thuở sơ sinh lận đận rồi,
T�i biết t�nh c� u uất lắm,
Xa nhau đ�nh chỉ nhớ nhau th�i .
C� chẳng bao giờ biết bướm hoa,
M� hồng mỗi tiết mỗi ph�i pha,
Khi c� vui th�, l� khi đ�
Bồng bế con thơ, đ�n tuổi gi�.
C� g�i Việt Nam ơi!
Ngọn gi� thời gian đổi hướng rồi,
Thế hệ huy ho�ng kh�ng đủ x�a
Ngh�n năm vằng vặc �nh trăng soi .
T�i đến đ�y t�m lại b�ng c�,
Trở về đường cũ, h�i mơ xưa,
Rau sam vẫn mọc ch�n r�o trước,
Son sắt, l�ng c� vẫn đợi chờ.
D�i l�a c� trồng nay đ� tươi,
Gi� xu�n � nhị v�t b�ng cười ...
Ai hay l�ng kẻ từng chăm l�a,
Trong một l�ng con, đ� h�o rồi!
C� g�i Việt Nam ơi!
Nếu chữ hy sinh c� ở đời,
T�i muốn nạm v�ng mu�n khổ cực
Cho l�ng c� g�i Việt Nam tươị
Back to Menu Next