Con Ni't Quy?

Mùa hè năm 1999 tôi cùngh gia đ́nh tôi và gia đ́nh d́ hai đi về Việt Nam chơi . Chuyến đi này là chuyến đi thứ hai , v́ năm 1994 tôi cũng đă về Việt Nam qua một lần . Kỳ đi đầu tiên th́ chỉ có Mẹ tôi và tôi đi , khác với kỳ này v́ kỳ này có cả hai em trai lẫn Ba tôi và luôn cả gia đ́nh d́ hai cùng đi chung .
Chuyến bay từ Mỹ qua Việt Nam là một đoạn đường dài , mà mỗi lần đi là mỗi lần tôi cảm thấy oải với cái đoạn đường ấy . Chỉ nghỉ đến đọan đường máy bay mười mấy tiếng đồng hồ th́ cũng đủ cho tôi muốn ở nhà nằm ngủ cho khỏe người . Một điều khác nữa là tôi vẫn c̣n bị ám ảnh với lần đi kỳ trước . Cả đoạn đường từ Mỹ sang Việt Nam tôi đă ói mữa không ngừng . Khi đáp xuống sân bay Tân Sơn Nhất th́ cả người tôi ră rời như cọng búng được luột trong nước sôi . Bởi như thế kỳ đi này tôi có chút ǵ cảm thấy uể oải, nhưng tôi cũng có chút ǵ an tâm v́ kỳ này tôi đă thủ sẵng bốn chai thuốc chống say sóng . Khi đi mua thuốc Mẹ tôi cũng thấy hết hồn khi tôi mang ra một lần bốn chai ra quầy tính tiền . Lúc đó Mẹ tôi hỏi:
- Mua ǵ mua dữ vậy ? Bộ mua cho trâu uống hay sao ? Chổ đó đủ cho cả đoàn người trên chuyến bay .
Lúc đó tôi chỉ cười cười . Tôi tự nghỉ pḥng hờ th́ tốt hơn , kỳ này mà tôi nôn mữa như kỳ trước th́ chỉ có nước tôi đi diện ông bà sớm hơn dự định . Bởi như thế kỳ này đi tôi đă thủ sẵng vũ khí để chống khủng bố ....í lộn chóng say sóng . Quả đúng thuốc có hiệu quả , cả đoạn đường từ Mỹ sang Việt Nam tôi chẳng ói mữa lần nào cả . Các bạn thấy tôi hay chưa nè ?
Những ngày đầu bên Việt Nam tôi và chị họ tôi không tài nào có thể hoà nhập được giờ giấc ngủ của Việt Nam . Ban đêm khi cả nhà ngủ th́ tôi và chị họ và hai em họ con d́ Tư lại thức . C̣n khi cả nhà dậy chuẩn bị đi làm vào buổi sáng th́ chúng tôi lại ngủ như người chết . Những buổi tối như thế cả đám chúng tôi ngồi đó đánh bài hoặc chơi những tṛ chơi như bầu cua cá cợp .
Cứ mỗi đêm như thế tôi lại nghe có tiếng gơ cóc cóc của người bán ḿ gơ . Ban đầu tôi tưởng người đó là người gơ canh như trong mấy phim Hong Kong mà chúng ta được xem . Cũng có người thường đi gơ canh trong ban đêm và khuyên người ta " Thời tiết khô khan coi chừng lữa cuổi " . Nhưng sau này tôi mới biết đó là tiếng gơ của những người bán ḿ gơ . Bổng một hôm tôi chợt nghỉ ra một ư nghỉ tinh nghịch . Tôi cùng bảo chỉ họ tôi và hai đứa em họ tồi rằng cho tôi mượn một tấm ga chải giường màu trắng .
Đêm đó khoảng mười hai giờ khuya, cũng như mọi khi người bán ḿ gơ lại đi gơ mời gọi những ai muốn ăn ḿ . Tôi liền đứng chờ sẵng ở cuối con hẻm nhỏ gần nhà ngoại tôi . V́ cuối con hẻm chỉ có vỏn vẹn một cái đèn đường mờ mờ . Tóc tôi xoả dài hai bên che đi hết gần cả khuôn mặt của tôi , dùng son đỏ tôi bôi quanh miệng nhoè nhẹt . Mắt tôi th́ lấy viết vẽ mắt vẽ hai vần đen xung quanh mắt , trên tay tôi cầm một cái nón lá rách tả tơi .
Tôi cứ đứng yên ở cuối hẻm chờ người gơ ḿ đến . Đúng như dự định của tôi , tôi nghe được tiếng gơ đang tiến dần đến ḿnh . Khi trông thấy người ấy chẳng c̣n xa tôi bao nhiêu , tôi liền đưa tay cầm nón lá ra và nói với một giọng rất rùng rợn .
- Làm ơn cho tôi một tô ḿ đi , tôi đói quá rồi .
Tôi vừa nói hết lời th́ người đó đă vứt cả cái cây gơ và cục gỗ xuống đất và ba chân bốn cẳng chạy không dám nh́n lại . Qua đêm sau tôi không c̣n nghe tiếng gơ của người bán ḿ nữa . Tôi bèn đi ra xe ḿ hỏi chú bán ḿ .
- Ủa sao hôm nay cháu không thấy con trai bác ra giúp bác bán ḿ nữa vậy ?
Bác bán ḿ vừa chụn ḿ vừa nói :
- Không biết hôm qua đi gơ nó đă gặp ǵ mà hôm nay nó nhất định là không đi chung để bán ḿ với bác nữa
Trả tiền cho tô ḿ xong tôi quay lưng đi về . Khi quay lưng đi tôi cười với một nụ cười tinh quái . Giờ nghỉ lại tôi thấy ḿnh đúng là phá . Tôi đúng là một con nít quy?
By: Emily Truong
3-25-03

Home
Hosted by www.Geocities.ws

1