Friends' poems

Mô.ng U*o*'c
Ta mộng ước cùng ai chung bước
Lại phôi pha hẹn ước, thề nguyền
Lỗi hẹn tình, lỡ khúc duyên
Ddời vui lữ khách, con thuyền dạt trôi

Ta mộng ước được làm con suối
Thả mình rơi về cuối cội nguồn
Nhẹ nhàng chảy, dịu dàng tuôn
Ddể rồi lạc giữa vọng cuồn thế gian

Nếu đuối dần ở nơi biển cả
Sóng đẩy đưa, quật ngã mảnh hồn
Trùng dương bạc xóa mồ chôn
Nguyện làm bọt nước ru hồn ngủ yên

Ta mộng ước được làm hoa cỏ
Sáng ban mai, lệ nhỏ sương nồng
Hiện hữu à, cũng bằng không
Hồn đau, duy nhất cõi lòng biết thôi

Dẫu một ngày hoa tàn nhụy úa
Vẫn vô danh như thủa ban đầu
Khóc cho người, khóc cho nhau
Khóc đời hạnh phúc lại sầu trăm năm

Ta sẽ về cùng nơi tắt nắng
Ddể lặng nghe giọt đắng rơi thầm
Khép mặt trời, kéo mành đêm
Khẽ khàng dỗ giấc êm đềm mơ xưa...
Author: AtH
Lỗi Hứa
Nếu nhỏ biết được ta đang nghĩ gì
Chắc có lẽ nhỏ sẽ hờn ghê lắm
Giao ước xưa kia, không ai vấp phạm
Ta trót lỗi thề, nhỏ giận đúng không?

Có hay rằng ta mãi tựa dòng sông
Xuôi bao ngã cũng phải hòa với biển
Trùng dương tĩnh lặng, sóng kia dậy tiếng
Dẫu cố lạnh lùng, dẫu gắn lặng im

Ta vẫn về với chính nghĩa con tim
Sống để yêu đâu là gì nên tội
Ừ thì nuốt lời, ờ ta có lỗi
Ta dại khờ, ta nông nỗi, ta ngu

Nhưng trăm ngàn lần cho đến thiên thu
Ta hẹn ước để được hoài lỗi hứa
Như lần đầu ta thề, "không hề nữa
Dám hé một lời bỏ ngỏ...yêu em!!!"
AtH

Home

© copyright: Emily N. Truong 2001
Hosted by www.Geocities.ws

1