|
freedom of speech,
|
Việt Điển |
tự do ngôn
luận, |
|
|
THƯ NGỎ GỞI ‘CÁC ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI KHÓA XI’ NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM Nguyễn Thùy
Kính thưa Quí Vị,
Quí vị đã được bầu vào Quốc Hội. Mặc dù kỳ bầu cử Quốc Hội khóa XI cũng như bao làn bầu cử trước đều do Đảng Cộng Sản và Nhà Nước chỉ đạo, sắp đặt ; nhân dân bắt buộc phải bỏ phiếu cho những ứng cử viên do Đảng chỉ định, nhưng dù sao, quí Vị hiện nay cũng đã là Đại biểu Quốc Hội nghĩa là mang danh nghĩa ‘Đại diện cho nhân dân’. Mà ‘đại diện cho nhân dân’ thì phải hoạt động, đấu tranh cho quyền lợi của nhân dân, làm sao cho nhân dân được sống đúng theo ‘tư cách làm người’ và có cuộc sống mỗi ngày tốt đẹp phong phú hơn, nghĩa là nhân phẩm người dân được tôn trọng, mọi nhân quyền được bảo đảm và có diều kiện phát triển cuộc sống mình. Quốc Hội là cơ quan quyền lực cao nhất nước vì vừa Lập pháp vừa kiểm tra việc thi hành Luật pháp nên trách nhiệm người Đại biểu Quốc Hội vô cùng lớn lao và quan trọng đối với sinh mạng đất nước và nhân dân không chỉ bây giờ mà cả ngày tới. Chúng tôi, người Việt ở nước ngoài không yêu cầu quí Vị điều gì cả ; nhưng vì cùng dòng máu Việt Nam, cùng ‘căn tính’ Việt Nam, cùng truyền thống Văn hóa Việt Nam, cùng từ xa xưa ‘một bọc trăm trứng sinh ra’, chúng tôi cũng là ‘ruột thịt’ với đồng bào quốc nội, nên xin đạo đạt đến quí Vị một số điều sau đây, mong quí Vị lưu ý thực hiện hầu cho dân giàu, nước mạnh và quí Vị thể hiện đúng chức năng của người Đại diện cho dân trong nước : I.- Xin quí Vị xét lại bản Hiến pháp, can đảm biểu quyết hủy bó hết mọi điều khoản nào vi phạm quyền sống của người dân , hủy bỏ hết những ‘đạo luật’ (?) của Nhà Nước hoàn toàn trái với Hiến pháp như đi ều 4 quy định Đảng là lãnh đạo, nhưng điều đã và đang được mọi cấp cầm quyền hành xử để trói buộc người dân như Nghị định 31/CP cho phép các địa phương có quyền bắt bớ, giam giữ bất kỳ ai suốt hai năm trời không qua sự xét xử của Tòa án. 2.- Quí vị hãy mạnh dạn đấu tranh cho Lập pháp và Tư pháp luôn độc lập với Hành pháp ; cương quyết không cho Hành pháp chi phối, mua chuộc, lũng đọan hầu biến Lập pháp (Quốc Hội) và Tư pháp (hệ thống các Tòa án) thành bù nhìn, công cụ, tay sai của Đảng và Nhà Nước như trước nay nữa. Quí vị hãy xét lại tất cả những Nghị quyết, Nghị định, chỉ thị, thông tư của bộ chính trị, của Ban Bí thư và Nhà Nước và từ Trung Ương đến địa phương cùng các cấp cán bộ Đảng và chính quyền đã ngang nhiên, trắng trợn xâm phạm đến sinh mạng và cuộc sống cá nhân và gia đình người dân tiêu biểu như bắt bớ, giam cầm trái phép, lục soát nhà cửa, tịch thu đồ đạc, cắt điện thoại, hạn chế đi lại, liên miên gọi trình diện Công an lấy cớ vu vơ nầy nọ, hạch sách, đe dọa, đuổi khỏi chỗ làm,….Quí vị tích cực can thiệp buộc Nhà Nước trả tự do cho bao người chỉ vì tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ đã bị Nhà Nước giam cầm lâu nay . 3.- Quí Vị hãy cương quyết bắt buộc Đảng và Nhà Nước sớm có biện pháp công khai, tích cực và hữu hiệu tận diệt tham nhũng ngay từ hàng ngũ đầu não của Đảng và Nhà Nước rồi đến cán bộ hạ tầng với sư tham gia của nhân dân. Chúng tôi rất lạ lùng là Đảng và Nhà Nước luôn bảo ‘tham nhũng là quốc nạn’, thế mà có mấy ông trí thức nào đó xin thành lập phong trào chống tham nhũng để tiếp tay với Đảng và Nhà Nước thì lại bị Đảng và Nhà Nước đã không cho phép lại còn truy lùng, bắt bớ, đe dọa, làm khó dễ đủ điều. Tại sao lại có điều kỳ quặc nầy ? Đảng và Nhà Nước sợ nhân dân ‘cướp công’ sao ? Mà Đảng và Nhà Nước chỉ nói miệng chứ có làm đâu. Mà những người muốn hợp tác với Đảng và Nhà Nước là họ còn ‘yêu’ Đảng và Nhà Nước đấy chứ. Họ muốn Đảng tốt, Nhà Nước tốt chứ họ có muốn gì cho họ đâu. Họ chẳng đòi hỏi gì cả, tư nguyện làm không lương cũng chẳng cầu mong một ‘ơn huệ’ nào do Đảng và Nhà Nước ban cho. Họ chỉ hai bàn tay trắng, chẳng súng, chẳng lưỡi lê, dáo mác, gậy gộc gì cả, sao Đảng và Nhà Nước lại ‘sợ’ nhân dân đến thế ? Quí vị hãy trấn an Đảng và Nhà Nước, giúp Đảng và Nhà Nước chữa trị được cái ‘bịnh sợ’ hão huyền đó. 4.- Xin quí Vị biểu quyết những đạo luật tôn trọng mọi quyền tự do căn bản của con người và của người công dân theo đúng Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc : quyền Tự do ngôn luận, tự do báo chí, tựï do Tín ngưỡng, tự do hội họp, lập hội, tự do hành nghề,… và theo dõi, thanh sát Đảng và Nhà Nước trong việc thực hiện các Tự do đó cho người dân. Quí vị hãy đi bước trước, đừøng để phải bị hệ lụy bỡi ‘Dự luật nhân quyền’ một khi được Thượng Viện Hoa Kỳ thông qua, vì như thế mặc nhiên Việt Nam đã ít nhiều lệ thuộc vào kẻ bên ngoài. 5.- Một vấn đề khẩn cấp mà ngay Khóa họp đầu tiên (và tiếp theo mọi khóa họp khác nếu sự việc không được giải quyết) là ‘Quí Vị đòi hỏi Đảng và Nhà Nước phải công khai công bố cho Quốc Hội và toàn dân rõ hai bản Hiệp định biên giói đã ký kết với Tập đoàn Cộng Sản Trung Quốc. Đảng và Nhà Nước phải giải minh cho Quốc Hội và Quốc dân những điều sau dây : a) Nội dung đầy đủ hai bản Hiệp nghị, b) Lý do đã đưa đến việc thương nghị và ký kết. Do áp lực cuả Tập đoàn Cộng sản Trung Quốc hay do Tập đoàn đầu não của Đảng và Nhà nước Việt Nam tự nguyện ? Nếu do áp lực của phía Trung Quốc thì áp lực đó là áp lực gì, về mặt nào (quân sự, Chính trị, Kinh tế,…) , áp lực đó đã được phía Trung Quốc thực hiện ra sao (bằng chứng cụ thể) , từ bao giờ ? Nếu quả do Trung Quốc ép buộc thì tại sao Đảng và Nhà Nước không công bố cho nhân dân biết để có được hậu thuẫn của toàn dân chống đối lại hành động phi lý của Trung Quốc ? Nếu do Đảng và Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội chủ nghĩa Việt Nam tự nguyện dâng đất nhượng biển cho Trung Quốc thì vì lý do nào và mưu lợi cho ai ? Những cái ‘lợi’ đó như thế nào ? Lợi cho tập đoàn Đảng và Nhà nước Việt Nam (địa vị, uy quyền, tiền bạc,…) hay lợi cho nhân dân, đất nước Việt Nam về Chính trị, Kinh tế ? c) Diễn tiến của việc thương nghị để đưa đến hai Hiệp nghị trên : ai là keè chủ xướng, ai là những kẻ thương nghị, ai là những kẻ đã ký kết ? Đảng và Nhà nước phải trình bày rõ ràng, minh bạch chứ không ấm ớ, lẩn quẩn, loanh quanh như Thứ trưởng Lê Công Phụng. d) Phần đất và biển phải (hay đã) nhượng cho Trung Quốc là bao nhiêu ? Có ảnh hưởng tai hại cho An ninh và Kinh tế Việt Nam ra sao ? 6.- Quí vị xem lại Quốc Hội khóa X đã thông qua hai Hiệp Nghị trên hay chưa ? Nếu Quốc Hội khóa X đã thông qua thì Quốc Hội khóa XI tức quí Vị có trách nhiệm xóa bỏ sự thông qua đó và cương quyết bác bỏ hai Hiệp nghị trên, đòi hỏi phía Trung Quốc không được thi hành hai Hiẽp Nghị đó hoặc phải mở những cuộc thương nghị mới về biên giới. Quí Vị đừng lo Tập đoàn Cộng sản Trung Quốc (tôi không nói ‘nhân dân Trung Quốc’) tấn công, xâm lăng. Việc nầy không xảy ra đâu vì Trung Quốc không có lý do gây chiến. Mà dù, sự việc tai hại nầy xảy ra thì Quốc Hội, Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam và Đảng Cộng sản Việt Nam có cả toàn khối nhân dân Việt Nam (quốc nội và hải ngoại) hậu thuẫn, cả Khối Đông Nam Á hậu thuẫn, cả công luận quốc tế và Liên Hiệp Quốc cũng sẽ đứng về phía Việt Nam.
Những đạo đạt trên nằm trong trách nhiệm và quyền hạn hợp hiến, hợp pháp của quí Vị. Chẳng có gì khó làm cả một khi qú Vị thiết tha với Dân, với Nước, làm đúng theo lương tâm con người và đúng theo chức năng mà nhân dân đã ủy thác cho quí Vị. Quí vị đừng ngại ngùng, do dự, sợ sệt Đảng và Nhà Nưóc chụp mũ nầy nọ, đe dọa thế nọ,thế kia. Trường hợp Đảng và Nhà Nước gây khó dễ, cản ngăn trách nhiệm và quyền hạn của quí Vị hoặc trù giập một người nào trong quí Vị thì xin quí Vị hãy đồng loạt phản đối và nếu cần đồng loạt tuyên bố với nhân dân là ‘quị Vị từ nhiệm’, đồng loạt giải tán Quốc Hội để không mang tội vói nhân dân và lịch sử. Trong tình thế đó, Đảng và Nhà Nước sẽ không thể làm được gì quí Vị và phải thuận theo việc làm tốt đẹp của quí Vị. Trường hợp Đảng và Nhà Nước vẫn ngoan cố áp lực, bắt buộc quí Vị phải theo ý và lệnh Đảng và Nhà nước thì sự từ nhiệm tập thể đó sẽ đủ hiệu lực và sức mạnh để cản ngăn vì toàn thể nhân dân đồng tâm ủng hộ quí Vị và dư luận quốc tế sẽ lên án mạnh mẽ Đảng và Nhà nước, các tổ chức nhân quyền thế giới sẽ can thiệp tích cực để bảo vệ quí Vị. Đảng và Nhà Nước không thể bắt bớ, khủng bố quí Vị trước hành động tập thể đó của quí Vị. Vấn đề còn lại là liệu quí Vị có yêu nước, yêu dân không, có ý thức được danh dự, trách nhiệm và tư cách người đại diện nhân dân hay không, có để bị Đảng mua chuộc , lung lạc hay không, có hèn nhát run sợ trước đôi biện pháp đe dọa ngầm để phải khom lưng, quỳ gối làm trâu ngựa cho Đảng và Nhà nước bạo tàn, hay không.
Nhân dân đang chờ xem việc làm của quí Vị . Quí vị lưu ý thực hiện đưọc
những điều trên là quí Vị xứng đáng với tư cách làm người, xứng đáng
với sự tín nhiệm của nhân dân, xứng đáng với sứ mạng lịch sử. Đồng thời quí
Vị sẽ giúp rất nhiều cho Đảng và Nhà Nước chữa trị được ‘’căn bệnh mất trí
nhớ kinh niên ‘’ cùng chứng bịnh bị ‘’tà ma, quỷ ám’’ lâu ngày do chỉ biết
chuộng địa vị, quyền lợi, chuộng vật dục mà quên mất cái ‘tính người’. (Lẽ ra, tôi không nên nhắc đến Đảng nơi đây vì Quốc Hội không thể xen vào nội bộ một đảng phái nào nhưng vì chế độ nước ta là chế độ đảng trị, độc đảng, chuyên quyền hành xử mọi việc từ nhỏ đến lớn nên bắt buộc ta phải tìm giải pháp tước bỏ hết móng vuốt của ác quỷ nầy do vì Đảng đã trở thành quái vật, trở thành tai họa cho đất nước, nhân dân).
Trân trọng kính chúc quí Vị luôn luôn sức khỏe, mạnh hùng trong ý chí làm đại diện cho cử tri, trong sự nghiệp phục vụ Dân Nước. France, ngày 18 tháng 8 năm 2002 Nguyễn Thùy
|