|
| |
Bách Dương
Người Trung Quốc xấu xa
Nữ Lang Trung
( Dư Thị Hoàn)
dịch theo bản của Nhà xuất bản Văn nghệ Thời đại, Trung Quốc, 1987
(kỳ I)
Tác phẩm "Chơu ḷu de Zhong Gúo rén"("Xấu lậu đích Trung Quốc nhân") của Bo
Yang đă được Nguyễn Hồi Thủ dịch và xuất bản tại nxb Chân Mây Cuối Trời,
Paris 1998, với nhan đề "Người Trung Quốc xấu xí", tác giả là Bá Dương, sau
được nxb Văn Nghệ, California, 1999 tái bản. Bản dịch của Nguyễn Hồi Thủ
theo bản của Nhà xuất bản Hoa Thành, thành phố Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông,
năm 1989-1990.
Đầu năm 2002, Nữ Lang Trung hoàn thành một bản dịch khác, với nhan đề "Người
Trung Quốc xấu xa", tác giả là Bách Dương, hiện chưa được xuất bản trọn vẹn
tại Việt Nam, tuy đă được trích đăng vài kỳ trên Văn Nghệ Trẻ. Bản dịch này
theo bản của Nhà xuất bản Văn nghệ Thời đại, Trung Quốc, 1987.
Hai bản dịch không những khác nhau về văn phong, mà nội dung cũng có nhiều
phần không trùng (xin xem phụ lục), và dư luận Việt Nam lại dành cho tác
phẩm này một sự chú ư đặc biệt, v́ vậy chúng tôi xin đăng tải nhiều kỳ toàn
văn bản dịch mới của Nữ Lang Trung.
talawas
Lời người dịch
Tôi là Nữ Lang Trung (tức Dư Thị Hoàn, hội viên Hội nhà văn Việt Nam). Nay
gửi tới quí Ban bản thảo dịch cuốn "Người Trung Quốc xấu xa" của Bách Dương*
(nhà văn Đài Loan) từ nguyên bản tiếng Trung, xuất bản 1987 tại đại lục
Trung Quốc.
Bách Dương nổi tiếng ở Đài Loan và hải ngoại từ những năm 70 - 80. Nhờ chính
sách cải cách mở cửa, nhà nước Trung Hoa đại lục đă xuất bản và tái bản rộng
răi tác phẩm của ông. Tác phẩm Bách Dương đă gây sửng sốt, choáng váng và
thu hút hàng triệu độc gỉa của một đất nước có nền văn hoá trường tồn cùng
lịch sử 5000 năm bề thế. Khiến người đọc liên tưởng đến sức công phá và sức
chinh phục mang tính thời đại của cây bút tạp văn bậc thầy Trung Quốc - Lỗ
Tấn, cùng với "A Q chính truyện".
Đă có người dịch tác phẩm Bách Dương sang tiếng Việt và tôi đă đọc họ. Thật
là thiếu sót, nếu chân dung ông Bách Dương hiển hiện trước độc giả Việt Nam
chỉ là h́nh ảnh một nhà cải cách văn hoá, tư tưởng, mà sao nhăng Bách Dương
chính là một nhà văn có phong cách. (Tôi có dẫn chứng một số câu dịch
lủng củng, dịch tuỳ ư, thậm chí dịch ngược dịch sai trong bản dịch của
Nguyễn Hồi Thủ -ở Pháp- khi đối chiếu với nguyên tác.) **
Tôi cho rằng, việc dịch một tác phẩm văn học có giá trị (được khẳng định),
không phải là đem nội dung cốt truyện của nguyên tác kể lại bằng giọng điệu
của ḿnh (cũng có thể giọng kể của họ chưa chắc không hấp dẫn. Họ có đầy đủ
cơ hội trở thành Nguyễn Du thứ hai, nhưng quyết không phải người thành công
bằng dịch văn học), mà phải đảm nhiệm vai tṛ của một dây dẫn, truyền đến
người đọc toàn bộ sự rung chuyển huyết mạch của tác giả qua nội dung tác
phẩm đó, tức là giá trị nghệ thuật của nguyên bản, là của riêng tác giả (chứ
không phải của dịch giả), bất khả xâm phạm.
Vị trí nhà văn của Bách Dương được xếp chiếu trong lịch sử văn học
Trung Quốc nghiêng về thể loại tạp văn. Qua ng̣i bút cứng cỏi, sắc nhọn đến
sâu cay, nhưng uyển chuyển, lưu loát, lại dung dị và hài hước nữa, Bách
Dương đă khởi động một cuộc "tẩy năo" quan niệm văn hoá truyền thống bằng
lay động từ chính nhịp đập của con tim lương thiện và can trường.
Trong bài giới thiệu thân thế sự nghiệp nhà văn Bách Dương của Lư Tŕnh có
một câu cứ đeo bám tôi măi : "Qua giọng châm chích mỉa mai, cười cợt thoá mạ
bề ngoài, ta cảm thấy nhịp đập lương tri của những người tri thức
mang cốt cách chính nghĩa của dân tộc, mang ḷng yêu giống ṇi quê hương
thiết tha được đậy che thầm kín ..." Chính v́ những điều cảm thấy,
đậy che bị day dứt, tôi đă dịch Bách Dương và dịch lại Bách
Dương.
Linh Đàm, Hà Nội
Tháng 1-2002
*Tôi không dùng tên Bá Dương, v́ chữ Bá trong tiếng Việt c̣n gánh vác
thêm nhiều nghĩa không hợp với xuất xứ của bút danh Bách Dương (cây bách,
cây dương).
**Xem bài đối chiếu này trong mục Ngôn ngữ và dịch thuật của Talawas
Mục lục
Tổng tựa: Dâng hiến cho thời đại, cần người
khổng lồ kêu gọi người khổng lồ
Tựa: Tự cường, cần phải tự tỉnh
I) Bài phát biểu (ghi băng)
Người Trung
Quốc xấu xa
Người Trung
Quốc và vại tương
Văn học nhân sinh và lịch sử
II) Cuộc đại trưng bầy bệnh u mê (Tạp văn)
Triết học từ kính nể, sợ hăi
Thiếu linh tính dám nghĩ dám nói
Đối với việc, không đối với người
Chỉ tôi là ngoại lệ
Mưu lợi có ǵ không đúng
Cảm khái trầm kha
Thứ nhất là bảo vệ bản thân
Nước tiểu ngấm tận xương
Người Tây tiến một bước, người Trung Quốc lui một bước
Bài học lớn nhất
Lấy sỉ nhục làm vinh dự
Khoe bàn chân nhỏ
Trận mạc giầy thối
Nghĩ cho người khác
Động vật không biết cười
Lễ nghĩa chi bang
Ba câu nói
Đất nước xếp hàng
Rốt cuộc là cái bang ǵ
Tầm nh́n bằng hạt đỗ
Không bàn phải trái, chỉ bàn "chính lộ"
Một chậu cát tơi
Phố người Tầu-ổ quỷ nuốt chửng người Trung Quốc
Xuân Thu trách cứ hiền giả
Kiêu ngạo hăo
Loại nhân vật Khủng long
Sùng Tây nhưng không xiểm ngoại
Kỳ thị chủng tộc
III) Phụ lục
Nói về Người Trung Quốc xấu xa (Thư của Trần Văn Ḥa)
Bách Dương trong h́nh dung của tôi (Lư Tŕnh)
*
Tổng tựa bộ sách lấy để tham khảo
Dâng hiến cho thời đại, cần người khổng lồ kêu gọi người khổng lồ
Không bàn đến sự bất đồng về nhận thức văn hóa Trung Quốc như thế nào, cũng
không bàn đến sự khen chê văn học mười năm thời kỳ đổi mới như thế nào, duy
một điểm có lẽ các nhà văn, các nhà lư luận đều nhất trí là: Văn học của
chúng ta đă bước vào thời đại cạnh tranh tự do, lựa chọn đa nguyên và t́m
kiếm rộng răi. Riêng việc đánh giá văn học đă không c̣n là một giọng điệu,
một âm thanh, một khuôn mẫu, mà là những quan điểm khác nhau, bất đồng, và
đối lập nhau nhưng đều được tôn trọng, th́ đă đánh dấu sự kết thúc của thời
kỳ đóng cửa và bắt đầu những năm tháng cởi mở. Chí ít văn học của chúng ta
đă đặt chân lên giao điểm của lịch sử và vị lai, và đang kiên định chèo
chống qua một thời đại sáng tạo mới đầy khó nhọc. Trong điều kiện đặc biệt
như vậy, chúng tôi có nhu cầu bức thiết mang đến những tác phẩm nổi tiếng
của thế giới và những tác phẩm có giá trị tham khảo từng bị phê phán mù
quáng, bị phủ định sơ sài, hoặc bị bỏ mặc cẩu thả, trịnh trọng cung cấp trên
toàn phương vị hệ quy chiếu, để cho đông đảo độc giả , nhà văn, nhà lư luận,
và những ai có chí khí tái thiết nền văn hóa siêu việt cùng tham khảo. Cũng
bởi vậy mà hy vọng tạo ra được một thực tế để khơi thông con đường thực phẩm
tinh thần... cống hiến cho thời đại đang có nhu cầu kêu gọi thức tỉnh người
khổng lồ văn hóa.
Khi các nhà văn, các nhà lư luận ngoái đầu xem xét lại dấu tích sáng tạo
trên chặng đường văn học của ḿnh mấy mươi năm qua và khi đối mặt với tương
lai, tuy có hào khí bột phát, nhưng lực bất ṭng tâm, đều chung một đớn đau
và cảm thông với nỗi ân hận, bất hạnh, và tai họa do sự phong bế dai dẳng,
trường kỳ.
Văn học, là một tiêu chí quan trọng về tŕnh độ phát triển nền văn minh của
loài người, bản chất là cởi mở. Những nhà văn vĩ đại, những tác phẩm vĩ đại
trong lịch sử văn học thế giới đều xuất hiện trong khí hậu cởi mở của điều
kiện lịch sử nhất định, nên đều trở thành báu vật chung của tinh thần loài
người. Chính sách đóng cửa chỉ dẫn đến nghèo khó và ngu muội, tạo ra sa mạc
văn hóa, và đẻ ra những "mạt nhân" nhỏ nhen, khô khan, vừa câm vừa điếc.
Theo sự lan rộng của chủ nghĩa tư bản trên phạm vi toàn cầu, cởi mở có nghĩa
là hướng ra thế giới. Ngày 31-1-1827 Goethe với sự nhậy cảm thi sĩ sẵn có đă
dự báo: "Một thời đại của văn học thế giới đă đến". Nếu nói Goethe xuất phát
từ quan điểm lịch sử duy tâm của "Nhân tính luận" thông thường, th́ 21 năm
sau, Marx, Engels lại xây dựng nó trên quan điểm lịch sử chủ nghĩa duy vật.
Trong bản Tuyên ngôn Đảng Cộng sản - một văn kiện có tính cương lĩnh
đầu tiên của chủ nghĩa cộng sản quốc tế, họ chỉ rơ: "Giai cấp tư sản v́ khai
thác thị trường thế giới, khiến việc sản xuất và tiêu thụ của tất cả các
nước đều mang tính thế giới... T́nh trạng đóng cửa bảo thủ và tự cung tự cấp
của các địa phương, các dân tộc thời gian qua, đă bị thay thế bằng sự văng
lai, sự ỷ lại lẫn nhau trong nhiều lĩnh vực giữa các dân tộc. Sản xuất vật
chất như thế, sản xuất tinh thần cũng vậy, sản phẩm tinh thần của các dân
tộc đă trở thành tài sản chung. Tính phiến diện và tính giới hạn của dân tộc
đă ngày càng trở nên không thể. Cho nên, từ văn học của rất nhiều địa phương
và dân tộc, đă h́nh thành một loại văn học thế giới. Cuộc hội nghị toàn thể
lần thứ 6 khóa 12 của Đảng Cộng sản Trung Quốc " quyết nghị về phương châm
chỉ đạo nền văn minh tinh thần chủ nghĩa xă hội" đưa công cuộc cởi mở đối
ngoại thành quốc sách cơ bản. Trong đó bao gồm cả văn minh vật chất và văn
minh tinh thần, hoàn toàn phù hợp với quy luật khách quan phát triển văn
minh nhân loại, đă tổng kết bài học kinh nghiệm lịch sử, là sự kiên tŕ vận
dụng, phát triển chủ nghĩa Marx trong điều kiện mới.
Là một lư luận khoa học, chủ nghĩa Marx là một hệ thống mở. Ở đó "tuyệt
nhiên không có cái tương tự như 'chủ nghĩa Tôn phái', không phải thứ học
thuyết ngoan cố lệch lạc, hạn hẹp mà xa rời con đường phát triển văn minh
thế giới. Ngược lại, toàn bộ thiên tài của Marx là ở chỗ ông đă giải đáp
được nhiều câu hỏi của tư tưởng tiến bộ loài người. Học thuyết của ông là sự
kế tục trực tiếp của triết học, chính trị kinh tế học, và học thuyết tiêu
biểu vĩ đại nhất của chủ nghĩa xă hội" (Lenin: "Ba nguồn gốc và ba bộ phận
cấu thành của chủ nghĩa Marx"). Giai cấp vô sản sau khi giành chính quyền,
trong quá tŕnh xây dựng chủ nghĩa xă hội, vấn đề đối xử ra sao với văn minh
tinh thần và tài sản tri thức do con người sáng tạo, bồi dưỡng ra sao người
Cộng sản thế hệ mới, Lenin cũng từng bàn luận rất xuất sắc. Ngày 2-10-1920,
trong Đại hội đại biểu lần thứ 3 Đoàn thanh niên chủ nghĩa Cộng sản Nga,
Lenin, trong bài diễn thuyết nổi tiếng "Nhiệm vụ của Đoàn thanh niên" đă chỉ
ra rất sắc bén: Học tập chủ nghĩa cộng sản, nếu chỉ dừng lại t́m hiểu trước
tác chủ nghĩa cộng sản, và những thứ trong sách vở, dù có học thuộc làu
chăng nữa cũng chỉ dễ dàng tạo ra một số "Mọt sách và nhà khoác lác chủ
nghĩa Cộng sản" mà thôi; Lenin chế nhạo chua chát những kẻ tự mệnh danh là
chuyên gia văn hóa giai cấp vô sản, đơm đặt văn hóa vô sản với tất cả những
lời lếu láo. Ông nói: Nếu người Cộng sản không bằng vào sự dầy công, nghiêm
túc và vất vả, không hiểu rằng các sự vật đều cần đối mặt bằng thái độ phê
phán, mà lại muốn dựa trên kết luận sẵn có của chủ nghĩa cộng sản dùng để
khoe khoang, người cộng sản theo kiểu như vậy th́ đáng thương vô cùng... Nếu
cảm thấy ḿnh hiểu biết quá ít, th́ phải t́m cách để ḿnh hiểu biết nhiều
thêm, nếu người nào đó tự xưng là người cộng sản, nhưng lại cho rằng chẳng
cần thiết phải biết thêm bất cứ điều ǵ khác, vậy th́ chẳng bao giờ trở
thành người cộng sản cả... Khi dẫn chứng về những kiến thức cơ bản của chủ
nghĩa Marx mà mọi người đă quá quen thuộc th́ trong màn h́nh kư ức của chúng
ta lại hiện lên một cuộc rồi lại tiếp một cuộc vận động chính trị mang đặc
trưng hủy hoại tri thức dưới sự chỉ đạo tư tưởng cánh "Tả". Đặc biệt là sự
"thiêng liêng" đến cùng cực cuả cuộc Đại cách mạng văn hóa và hoang đường
hết cỡ của ba ngàn tám trăm ngày và đêm. Tự xưng là "đỉnh chóp" của Mác -
Lê, và khai sáng "kỷ nguyên mới" cho văn hóa loài người, Đại cách mạng Văn
hóa đă không ngần ngại chà đạp vào nền văn minh nhân loại một cách ngang
nhiên nhất, dă man nhất, và vô sỉ nhất, với chủ nghĩa Marx hoàn toàn là
trống đánh xuôi kèn thổi ngược. Nó đă dồn đẩy nền kinh tế quốc dân nước ta
đến bờ vực sụp đổ toàn diện. Cái đó ai cũng thấy và có con số để thống kê.
Nó đă bẻ cong, vùi dập, dầy xéo tinh thần, văn hóa, đạo đức, tâm lư của nhân
dân ta đến mức không thể cân đong đo đếm, rất có thể phải trải qua một giai
đoạn lịch sử nữa mới nhận thức được rơ nét đầy đủ hơn.
Chúng tôi thật phấn khởi khi thấy sự xuất hiện "Cơn sốt văn hóa" với đặc
điểm phản tỉnh, tái thiết, và siêu việt. Đồng thời chúng tôi không thể không
thừa nhận, bất cứ "cơn sốt văn hóa" về lư luận hay sáng tác đều thiếu hụt
chiều cao lịch sử, chiều sâu lư luận cần thiết, thậm chí c̣n thiếu hụt tố
chất văn hóa và phong độ tri thức cần thiết. Nếu như không nhanh chóng chữa
trị triệu chứng suy dinh dưỡng kéo dài về tri thức văn hóa, triệu chứng đơn
nhất hẹp ḥi của tầm nh́n tư duy, triệu chứng thiếu máu của triết học, lư
luận, chúng ta sẽ không thể phản tỉnh, suy ngẫm một cách sâu sắc về năm
ngh́n năm văn hiến của nước ta, sẽ không thể phân tích một cách khoa học
bằng lịch sử, triết học, văn hóa, tâm lư với cuộc triệt phá tơi bời mười năm
qua, sẽ không thể viết ra những tác phẩm mang tính sử thi, mang ư thức thời
đại một cách đầy ắp, và tươi tắn. Nếu vậy, chúng ta thật đáng hổ với tổ
tiên, hổ với nhân dân, hổ với thế giới.
Ngụ trên một địa bàn hạn hẹp, Nhà xuất bản Văn nghệ Thời đại đang biên soạn,
xuất bản bộ Tùng thư. Đối mặt với số độc giả cao cấp, không nói cũng
đủ h́nh dung khó khăn và sự hạn chế của nó. Nhưng ư thức về sứ mệnh lịch sử
đă thúc hối chúng tôi, dù ở cương vị không đáng kể, cũng nguyện dốc hết sức
mọn ghé vai đẩy tung cánh cửa thông tới tương lai.
Engels đă từng đề nghị người Đức: "Tốt nhất đi t́m hiểu thành tựu của nước
ngoài trước tiên", ông biên soạn những "Danh tác có nội dung quư báu và mới
mẻ đối với nước Đức". Bởi v́ "Chỉ khi họ biết rằng trước họ đă làm những ǵ
rồi, họ mới có thể cho biết bản thân họ có thể làm được những ǵ" (Tựa và
bạt trong "Đoạn phim luận về thương mại của Pho Lut Yet"). Lỗ Tấn, người có
những chủ trương rơ ràng, và thực tiễn sáng tỏ về "Chủ nghĩa Lấy để "
đă từng nói: "Không có cái Lấy để, con người không thể tự thành con
người mới, không có cái Lấy để, văn nghệ không thể tự thành văn nghệ
mới". Dựa trên nguyên tắc đó, xuất phát từ t́nh h́nh thực tế trước mắt của
giới văn hóa, "Bộ sách Lấy để tham khảo" chuẩn bị công việc biên soạn
lại, và xuất bản những tác phẩm lừng danh của thế giới mà hơn ba mươi năm
qua độc giả Trung Quốc khó được đọc, mà lại là tác phẩm "Mang nội dung quư
báu và mới mẻ" đối với độc giả Trung Quốc. Vừa có tác phẩm văn học, vừa có
luận thuyết về triết học, mỹ học, nghệ thuật, xă hội học, tâm lư học, tôn
giáo... Có cổ đại, cận hiện đại, đương đại, có phương Tây, phương Đông, và
cả trong nước... đều xếp vào bộ sách "Lấy để ".
Bộ sách này c̣n chuẩn bị thu thập phần tác phẩm nổi tiếng có giá trị tham
khảo của các học giả, nhà văn người Hoa ở nước ngoài và khu vực Hồng Kông,
Đài Loan. Do nguyên nhân lịch sử, Đại lục chúng ta đă thiếu giao lưu khơi
thông văn hóa với thế giới người Hoa ở nước ngoài, ở Hồng Kông, Đài Loan đă
mấy mươi năm nay. Bất luận phương diện nào, hiểu nhau là điều vô cùng cần
thiết. Mấy nhánh được phân ra cùng một gốc văn hóa, trải qua mấy mươi năm
cách trở, sau được trùng phùng, thường đẻ ra những tác dụng tham khảo soi
sáng bất ngờ.
Đă là "Lấy để tham khảo", những loại sách được thu thập ắt không phải
là chung một quan điểm mà chúng tôi đều tán thành. Ở đây, lư luận, tư tưởng
muôn màu muôn vẻ, có Duy tâm, H́nh như thượng học, giai cấp tư sản cho đến
giai cấp phong kiến, loại phi chủ nghĩa Marx. Đối xử với họ, không nên bài
xích mù quáng, phủ định sơ sài, cũng không trắng đen hổ lốn, ăn sống nuốt
tươi. Chúng tôi tin rằng hàng ngũ độc giả đều biết sử dụng chủ nghĩa Marx để
trang bị cho bản thân, đều có con mắt sắc sảo, đầu óc tỉnh táo, ḷng dạ vững
vàng, để nhận thức phân biệt họ, phân tích phê phán họ, tiêu hóa hấp thụ họ.
Về mặt đối xử với văn minh và tri thức do con người sáng tạo, Marx, Engels
măi măi là tấm gương sáng chói của chúng ta về khí phách vĩ đại, tấm ḷng
rộng mở, tinh thần khoa học, nghị lực phi thường. Vào thập niên bốn mươi thế
kỷ XIX, khi phép biện chứng của Hegel đang rất lưu hành, Marx đă phê phán
mặt thần bí của nó. Về sau, một số kẻ tự phụ, tầm thường lại rập khuôn chỉ
tay năm ngón trong giới trí thức Đức, coi Hegel là một "con chó chết". Khi
ấy, Marx lại công khai thừa nhận ḿnh là học tṛ của nhà tư tưởng vĩ đại
này, tỏ ḷng hết sức tôn kính và yêu mến chân thành Hegel. Cho nên, đọc,
nghiên cứu, phê phán, hấp thụ trước tác văn hóa là một lao động tinh thần
mang tính sáng tạo phức tạp và gian nan... Engels không tán thành thái độ
đơn giản hóa kiểu H́nh nhi thượng học của Feuerbach sau khi công phá hệ
thuyết của Hegel lại bỏ mặc một xó. V́ "nếu chỉ tuyên bố một loại triết học
là sai lầm, th́ vẫn chưa chế ngự được loại triết học đó. Cũng như triết học
Hegel là một sáng tác vĩ đại đă từng có ảnh hưởng rất lớn với sự phát triển
tinh thần dân tộc, th́ không thể dùng biện pháp tiêu trừ bằng thái độ bỏ
mặc, không đả động đến, mà cần lớn tiếng phế bỏ từ ư nghĩa hàm chứa trong
nó, tức là tiêu diệt bằng h́nh thức phê phán, nhưng phải cứu thoát một nội
dung mới rút ra từ h́nh thức này" (Feuerbach và sự cáo chung của triết học
cổ điển nước Đức). Chính v́ do Marx, Engels chịu làm lại từ đầu các công
việc t́m ṭi, phê phán, kiểm nghiệm những tư tưởng văn hóa giá trị mà loài
người từng thiết lập, mới "rút ra được những kết luận không thể có được ở
những người bị hạn chế bởi tính hẹp ḥi hoặc bị trói buộc bởi thiên kiến của
giai cấp Tư sản" (Lenin - "Nhiệm vụ của Đoàn thanh niên").
Trong lịch sử hiện đại nước ta, nhà văn hóa lớn Lỗ Tấn thông kim bác cổ, học
làu Đông Tây, đă giải quyết rất xác đáng vấn đề quan hệ văn hóa giữa Trung,
ngoại, cổ, kim trên cả lư luận lẫn thực tiễn. Ông vốn có nền tảng văn hóa
Trung Hoa sâu bền, đồng thời lại có ư thức cởi mở mạnh mẽ và đa phương diện.
Ông phiên dịch, giới thiệu hơn hai trăm tác phẩm của hơn chín mươi tác giả
thuộc mười bốn quốc gia. Xuất bản ba mươi ba đầu sách, cộng lại đến hai trăm
năm mươi vạn chữ, chiếm khoảng một phần hai toàn bộ số chữ của ông. Những
sáng tác, thư tín, nhật kư của Lỗ Tấn đă đề cập nhà văn của hai mươi năm
nước và hai trăm năm mươi ba dân tộc khác nhau. Ông sử dụng những ví dụ rất
thông tục, rất h́nh tượng, lấy cảm nhận thiết thực của bản thân thuyết phục
phê phán, khuyên răn những kẻ tầm thường sợ hăi việc đưa dẫn văn hóa phương
Tây, "rằng đó là văn minh phương Tây, nhưng khi chúng ta có thể hấp thụ, th́
văn minh phương Tây đă biến thành của bản thân chúng ta rồi. Cũng như ăn
thịt ḅ, chắc không thể v́ ăn thịt ḅ mà ḿnh lại biến thành miếng thịt ḅ
chứ. Nếu nhát gan như vậy, tức là giai cấp trí thức đă bị suy nhược... mà đă
suy nhược th́ ắt dẫn đến diệt vong. Ngày xưa có thể c̣n, nhưng sau này nhất
định không tồn tại được" (Về giai cấp Trí thức). Xuất phát từ ḷng tự tin
tràn đầy với chính ḿnh, với dân tộc, với tương lai, Lỗ Tấn tôn trọng cao độ
văn minh nhân loại. Đối với văn hóa nước ngoài, ông sở hữu, lựa chọn, tiếp
thu không mệt mỏi, hoặc sử dụng, hoặc cất giữ, hoặc hủy diệt. Chủ trương
hướng ra thế giới một cách toàn phương vị - Chủ nghĩa Lấy Để là
nguyên nhân quan trọng khiến Lỗ Tấn trở thành nhà văn hóa khổng lồ của lịch
sử Trung Quốc.
Bộ Tùng thư này khi bắt đầu trù bị, biên soạn, xuất bản đă được nhiều
nhà văn, học giả, lănh đạo, thanh niên yêu văn học, hiệu sách Tân Hoa, và
nhà in có liên quan ủng hộ rộng răi, nhiệt t́nh. Nhân cơ hội này, cho phép
người chấp bút thay mặt nhà xuất bản Văn nghệ Thời đại gửi lời cảm ơn chân
thành, sâu sắc. Đồng chí Vương Mông, nhà văn nổi tiếng, bộ trưởng bộ văn hóa
đương đại đă gửi thư bầy tỏ hết sức ủng hộ chúng tôi. Ông Tiền Chung Thư,
nhà văn lớn, học giả lớn, viện phó Viện Khoa học Xă hội Trung Quốc Đương đại
cùng phu nhân, và ông Dương Ráng, nhà văn, học giả, nhà dịch thuật đương đại
nổi tiếng cùng kư tên trong một bức thư, viết: "Kế hoạch của bộ sách này rất
có ư nghĩa, nếu được thực hiện nghiêm túc sẽ có ảnh hưởng sâu xa đến độc
giả, dự chúc thành công". Nâng trên tay bức thư, ngẫm lời chỉ giáo thân
thiết sâu nặng của hai vị lăo học nhân tiền bối đáng kính, kẻ cầm bút cho
đến giờ phút này vẫn chưa hết xao động trong ḷng, sự ủng hộ, khích lệ, kỳ
vọng ở nhiều mặt đă thúc đẩy chúng tôi một bước nữa và cụ thể hơn để cân
nhắc sức nặng của bộ sách này. So với học thức, năng lực, chúng tôi thật sự
đặt lên hai vai ḿnh một gánh nặng quá sức. Nhưng, dù sao công tŕnh này đă
triển khai, buộc chúng tôi phải khởi công, xây cất đến nơi đến chốn. Chúng
tôi quyết toàn tâm toàn lực làm việc bằng thái độ nghiêm túc, cầu thị, và
chắc chắn không làm thất vọng sự trông mong tha thiết của đông đảo nhà văn,
chuyên gia, độc giả.
Bộ sách này không tránh khỏi những khuyết điểm sai sót, rất mong được sự chỉ
giáo nghiêm khắc .
Kim Chung Minh
Tựa
Tự cường, cần phải tự tỉnh
Trung Quốc là một đất nước vĩ đại, dân tộc Trung Hoa là một dân tộc vĩ đại.
Về điều này có năm ngh́n năm lịch sử chói lọi làm chứng, không c̣n nghi ngờ
ǵ nữa. Bất kỳ ai, bất kỳ lực lượng nào cũng không thể phủ định, cũng không
phủ định nổi.
Hơn nữa, trên thế giới không hề có những sự việc thập toàn thập mỹ. Bất kỳ
người của thời đại nào, bất kỳ quốc gia nào đương nhiên cũng không thể ngoại
lệ. Lenin thường hay dẫn câu thành ngữ của Pháp: Khuyết điểm của con người
thường liên quan đến ưu điểm của họ, khuyết điểm của một người h́nh như là
sự tiếp nối ưu điểm của người ấy. Cho nên, một con người, một dân tộc, có
chỗ vĩ đại, cũng có mặt xấu xa, điều đó rất b́nh thường, rất tự nhiên, chẳng
có ǵ lạ.
Biết rằng con người không đơn giản chút nào, tự nhận thức ḿnh đă trở thành
một đề tài vừa xưa cũ, vừa mới mẻ vô cùng của nhân loại. Trên bức tường vách
núi ngôi đền cổ Hy Lạp - Tơman Abala có đề một câu cách ngôn nổi tiếng:
"Phải nhận biết ḿnh". Không chỉ riêng có thế, hai ngh́n năm trăm năm trước
đây, câu nói của Đại triết gia nước ta - Lăo Tử càng giầu phép biện chứng:
"Tri nhân giả trí, tự tri giả minh" (Giáo sư Trương Tùng Như giải thích là:
"Nhận biết người ta là thông minh, nhận biết bản thân mới là sáng suốt").
Marx là người đă từng kế thừa tri thức văn hóa nhân loại theo cách phê phán,
ông cũng cho rằng sự nhận thức bản thân của dân chúng là "Điều kiện hàng đầu
của sự thông minh". Cùng là sự nhận thức bản thân của con người, nhưng phải
đến Marx mới xây dựng nó trên cơ sở khoa học của chủ nghĩa duy vật lịch sử,
việc đó người trước chưa từng làm được.
Bách Dương không phải là người Mácxít. Người Trung Quốc xấu xa của
ông mang tính phiến diện rơ rệt. Tập sách này nêu ra những vấn đề sắc bén,
nhưng chưa hẳn đă là sâu sắc; đáp án mà nó đem đến, cũng không hẳn là chính
xác tất cả. Nhưng, Bách Dương đă đem các hiện tượng xấu xa mà người ta quen
làm ngơ gom góp lại. Kiểm điểm một cách đau đớn, phê phán một cách vô tư nền
văn hóa truyền thống Trung Quốc từ một góc độ đặc biệt, xâu chuỗi bằng cái
nhan đề động trời hăi hùng Người Trung Quốc xấu xa. Việc làm đó, với
mỗi một người Trung Quốc lương tri, đều là một cú sốc tâm lư khủng khiếp.
Bách Dương chủ yếu dựa theo sự quan sát đời sống, tập quán, tâm thế của bà
con Đài Loan, Hồng Kông, và người Hoa hải ngoại để viết. Đối với những người
dân Trung Quốc vừa trải qua cuộc triệt phá tai biến suốt mười năm, giờ đang
dốc sức cải cách mở cửa, mà c̣n bùi tai với những lời công kênh: dân tộc
Trung Hoa vĩ đại đến mức... th́ tập sách này chí ít cũng tăng thêm phần tham
khảo ở một kênh khác hẳn, có thể khiến ta suy ngẫm, có thể lấy làm "Tấm
gương tinh thần để soi xét bản thân ḿnh" (Lời của Marx), giúp cho việc mổ
xẻ bản thân, nhận thức bản thân, khích lệ chí khí phấn đấu, vươn lên.
Đọc tạp văn của Bách Dương, rất dễ liên tưởng đến người khổng lồ văn hóa Lỗ
Tấn đă phanh phui một cách đau đớn, vô tư, cái tính xấu thâm căn cố đế của
người Trung Quốc, liên tưởng tới A Q, nhân vật điển h́nh bất hủ tượng trưng
cho tính xấu gốc rễ đó. Loại người như A Q ở xă hội cũ đâu cũng chạm phải,
ngày nay măi cũng chẳng thấy mất tiêu. Tạp văn của Bách Dương, tuy dẫn chứng
nhiều hơn là phân tích, trực giác đậm hơn triết lư, nhưng, để nhận biết được
các kiểu A Q trong xă hội hiện thực, cải tạo tính quốc dân, bài trừ vật cản
cải cách mở cửa, đối với tiềm thức bảo thủ và tính lười nhác quốc dân trong
tầng sâu kết cấu tâm lư văn hóa của chúng ta, nó có một giá trị tham khảo
đặc biệt.
Trên thực tế, phê phán và vạch trần tính xấu xa gốc rễ quốc dân, là nghĩa cử
cần thiết trong đề tài các nhà tư tưởng đầy trách nhiệm lịch sử, quyết chí
cải tạo xă hội. Trong bức thư ngày 1/3/1883, Engels đă sắc bén lật tẩy tính
xấu xa gốc rễ quốc dân nước Đức. Ông cho rằng thói quen hám lợi dung tục của
giai cấp tiểu tư sản "đă tiêm nhiễm vào mọi tầng lớp của nước Đức, trở thành
căn bệnh truyền nhiễm của nước Đức, trở thành chị em sinh đôi của tính nô
bộc, xiểm nịnh và mọi ác tà của truyền thống nước Đức. Thói quen ấy khiến
chúng ta bị người nước ngoài coi thường, chế nhạo. Nó là nguyên nhân chủ yếu
của ư chí bạc nhược, ủy mị suy đồi của chúng ta". Từ đó cho ta thấy, tính
xấu gốc rễ không phải đặc sản riêng của Trung Quốc, chẳng qua là sự khác
nhau giữa h́nh thái biểu hiện, mức độ ngoan cố, và tốc độ cải tạo nhanh chậm
mà thôi. Marx, Engels đối với việc t́m hiểu sự h́nh thành, lây lan, cải cách
của văn hóa truyền thống, không nhằm vào đầu óc của dân chúng và sự nhận
thức ngày một tiến triển về chân lư về chính nghĩa của dân chúng, mà nhằm
vào sự thay đổi của phương thức trao đổi và phương thức sản xuất. Không nhằm
vào ḍng triết học có liên quan đến thời cuộc, mà t́m kiếm trong kinh tế học
có liên quan đến thời đại. Điều đó đă làm cho chủ nghĩa Marx sáng suốt, hơn
hẳn các học giả và học phái khác về mặt căn bản.
Marx đă từng coi những ấn phẩm tự do là "sự sám hối công khai ngay trước mặt
của dân chúng, mà lại thú nhận chân thành, mọi người đều biết, là có cơ may
được cứu" (Biện luận của Hội đồng tỉnh Layen khóa sáu). Xuất phát từ
ḷng nhiệt thành yêu nước, yêu dân tộc, công khai thừa nhận, vô tư phê phán
tính xấu gốc rễ quốc dân, chí ít trong một mức độ nào đó có thể nh́n thấy
ḷng tự tin dân tộc, nh́n thấy ánh sáng của hy vọng.
5 giờ sáng ngày 29/12/1986
Kim Chung Minh
Phụ lục của Talawas
Mục lục "Người Trung Quốc xấu xí", bản dịch của Nguyễn Hồi Thủ
Thày thuốc và người bệnh ở nuớc hũ tương (tựa của Bá Dương)
Phần I: Các bài nói chuyện
Người Trung Quốc xấu xí
Người Trung Quốc và cái vại tương
Đời sống, văn học và lịch sử
Phần II: Các bài viết (Phô bày bệnh già nua lẩm cẩm)
Cái triết học bắt đầu bằng kính và sợ
Chỉ trừ tôi ra
Tại sao không thể mưu lợi được?
Giữ ḿnh là thượng sách
Loài động vật không biết cười
Nuớc có lễ nghĩa
Ba câu nói
Cái nuớc xếp hàng
Rút cuộc là cái nuớc ǵ? (Đám cưới, đám ma, quán ăn)
Chẳng kể thị phi, chỉ nói đến chính đạo
Phố Tàu, một động quỷ nuốt tươi người Trung Quốc
Nói chuyện về người Trung Quốc xấu xí
Kiêu ngạo hăo
Noi gương Tây phương nhưng không làm nô lệ
Kỳ thị chủng tộc
Lấy hổ thẹn làm vinh dự
Phần III: Các bài phê b́nh (Sóng dữ vỗ bờ)
Cái vại tương, một biểu tượng của văn hoá Trung Quốc
(Khiêu Lập Dân, 1973)
Làm sao sửa chữa cái bệnh đến chết cũng không nhận lỗi
(Xă luận TNTH, 1981)
Năng lực suy luận bị trục trặc (Xă luận TNTH, 1981)
Nhảy ra khỏi hũ tương (Xă luận BMNB, 1981)
Cần dấu cái ác, phô trương cái thiện, đừng tự hạ ḿnh (Từ Cẩn, 1981)
Người Trung Quốc hèn hạ (Vương Diệc Lệnh, 1985)
Không hiểu được hài hước (Hồi Tuyên Xứ, 1985)
Có cái văn hoá không có văn minh? (Hồ Cúc Minh 1985)
Không thể bôi nhọ văn hoá Trung Quốc (Lưu Tiền Mẫn, 1985)
Văn hoá Trung Quốc, bôi nhọ hay đánh phấn? (Trương Thiệu Thiên, 1985)
Người Trung Quốc vĩ đại (Châu Quế, 1985)
Như vậy có 19 đề mục trong hai bản dịch trùng nội dung tuy không trùng văn
phong, 12 đề mục trong bản NHT không có trong bản NLT (gồm 1 bài tựa của tác
giả v à 11 bài phê b́nh của nhiều tác giả và báo chí), và 16 đề mục trong
bản NLT không có trong bản NHT (gồm 2 bài tựa của Kim Chung Minh,13 bài của
tác giả và 1 bài b́nh của Lư Tŕnh).
© 2003 talawas
Thư viện tiếp tục giới thiệu các tác giả & chuyên mục
|
|