|
| |
Thư Gửi Chủ Tịch Nông Ðức Mạnh
Hoàng
Tiến
Thưa ông Chủ Tịch,
Sở dĩ có lá thư này, vì
những quyền công dân được ghi trong hiến pháp bị vi phạm nghiêm trọng. Mặc
dù đất nước chúng ta đã kết thúc được nạn binh đao được 22 năm (tính từ
khi giải phóng miền Nam 1975 cho đến nay). Hai mươi hai năm trời đối
với một đời người là quá dài, những đứa trẻ sinh sau 1975 nay đã là những
công dân trưởng thành, đang tham gia vào công cuộc canh tân đất nước. Hai
mươi hai năm trời trôi qua, có biết bao nhiêu sự kiện trên thế giới và trong
nước đã làm thay đổi nếp nghĩ, cách sống của con người. Hệ thống phe xã hội
chủ nghĩa do Liên Xô đứng đầu tan rã toàn cầu, chủ nghĩa tư bản không giãy
chết đã bước sang giai đoạn phát triển hậu công nghiệp, cùng với việc ứng
dụng những thành tựu khoa học và kỹ thuật mới đang đưa nhân loại bước vào kỷ
nguyên tin học kỷ nguyên mở ra những điều kỳ diệu không thể tưởng tượng nổi
cho loài người.
Có biết bao nhiêu điều cần
được nói, cần được bàn để xây dựng một nước Việt Nam sau chiến tranh hủy
diệt, sao cho hội nhập được vào làn sóng văn minh tiến bộ của nhân loại ngày
nay. Người Việt Nam ta không đến nổi hèn kém, tài nguyên dồi dào, nhân lực
thừa thãi sao ta không thể bằng được thiên hạ. Nhìn ra nước ngoài mới thấy
chúng ta lạc hậu quá trễ nải quá. Cái lối mẹ hát con khen hay không thể chấp
nhận được nữa, cái lối chỉ huy bằng mệnh lệnh tỏ ra có hiệu quả trong CT thì
lại lộ rõ sự yếu kém trong việc tổ chức một xã hội dân sự, Phát triển kỹ
thuật và bảo đảm những quyền của con người đã được ghi trong hiến pháp và
lập pháp.
Hiến pháp của chúng ta
ngay từ năm 1946 đã trân trọng ghi nhận quyền tự do ngôn luận, tự do báo
chí. Trải qua nhiều lần sửa đổi năm 1959, năm 1980 và năm 1992 cho đến bây
giờ, điều 69 của hiến pháp đã sửa đổi vẫn ghi rõ rằng: Công dân có quyền tự
do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin, có quyền hội họp, lập
hội chủ tịch theo quy định của pháp luật. Trong lá thư tôi gởi ông Bộ trưởng
Bộ Văn Hóa Nguyễn Khoa Ðiềm ngày 22.12.1996 có nhắc đến điều này, vì quốc
hội đã thông qua luật báo chí, không công nhận báo chí tư nhân là đã vi phạm
hiến pháp. Quốc hội cần phải sửa đổi lại đạo luật đó, ông Bộ trưởng Bộ Văn
Hóa không trả lời tôi (là một cử tri, là một công dân) nhưng trong
giao ban của ban văn hóa có nói đến lá thư của tôi, và cho đây là âm mưu
diễn biến hòa bình, là luận điệu phản động.
Thưa ông chủ tịch, chỉ do
việc vi phạm hiến pháp mà bị phê là luận điệu phản động, liệu có cần nhắc ở
điều 12 đã ghi trong hiến pháp, mọi công dân phải đấu tranh phòng ngừa các
vi phạm hiến pháp và lập pháp. Còn điều 146 của hiến pháp: Mọi văn bản pháp
luật khác phải phù hợp với hiến pháp, tôi thực hiện quyền công dân và nghĩa
vụ làm dân mà bị kêu là phản động, nếu như trước kia là công an xích tay tôi
lôi đi rồi đấy.
Nhân đây xin bàn thêm về
cụm từ Diễn Biến Hòa Bình, không thừa nhận Diễn Biến Hòa Bình thì nghĩa là
mong muốn chiến tranh, lại đổ máu, lại chết người, lại tàn phá nhà cửa. Như
vậy là tốt hơn chăng? Thế giới nhiều người đã hiểu sai: cho người Việt Nam
ta là thích đánh nhau, chúng ta lên án Diễn Biến Hòa Bình là càng làm cho
thế giới hiểu sai ta. Vạn vật luôn luôn biến động đổi thay, chấp nhận thay
đổi biến động trong hòa bình tốt hơn hay trong chiến tranh tốt hơn, thiết
nghĩ câu trả lời đã quá rõ ràng, chỉ vì ta không có tự do báo chí nên cái
sai lầm cứ lồ lộ trước mắt mà không ai được nói ra. Những quyền dân đã ghi
trong hiến pháp là phải được thi hành, chiến tranh lùi xa rồi, hơn 20 năm
chứ có phải ít đâu, xương máu đổ ra biết bao nhiêu để mới có được quyền dân
ghi trong hiến pháp. Bây giờ không thể vịn vào bất cứ lý do gì để làm trì
trệ hiến pháp hoặc vô hiệu hóa nó, biến nó trở thành vật trang trí để rối
loạn, nào quyền bất khả xâm phạm về thân thể, danh dự và nhân phẩm (điều
71HP) thì đã có 479 vụ bắt oan trong có 8 tháng (công bố của quốc hội
kỳ họp thứ 19 khóa 9 tháng 11.1996), tính trung bình một ngày có hai người
dân vô tội bị bắt oan, điện thoại thì bị nghe trộm, thư tín thì bị kiểm
duyệt, bị lấy mất. Rõ ràng là vi phạm điều 73 của hiến pháp, nhưng kêu ai,
kêu ở đâu. Ở những nước có dân chủ, nghe trộm điện thoại bị đưa ra tòa như
vụ Aotơghết ở Mỹ dẫn đến mất chức tổng thống. Ở nước ta, công an làm chuyện
đó là bình thường, họ nói là nhiệm vụ của họ, ai dám động đến công an. Còn
tự do đi lại và cư trú ở trong nước, quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về
nước (điều 68HP) trên thực tế gặp phải rất nhiều thủ tục giấy tờ
rối rắm phiền hà, khiến người dân phát ngại. Ở nhiều nước người ta đã bỏ sổ
đăng ký hộ khẩu thường trú, tạm trú KT1, KT2, KT3 từ lâu rồi.
Quyền bầu cử và ứng cử ở
nước ta cũng rất đáng phàn nàn, người dân chỉ được bầu những đại biểu đã chỉ
định sẵn do tổ chức chọn thông qua Mặt Trận Tổ Quốc giới thiệu. Quyền ứng cử
chỉ còn ghi trên giấy, mà có ứng cử thì cũng bị gạt ra khỏi danh sách bầu
cử, như trường hợp anh Nguyễn Thanh Giang, nhà khoa học địa vật lý tự ứng cử
đại biểu quốc hội khóa 9 năm 1992, sau khi làm những thủ tục kê khai rườm rà
với ban bầu cử và các cấp lãnh đạo Hà Nội rồi, người ta làm cuộc thăm dò ý
kiến nhân dân nơi anh cư trú (Thanh Xuân Bắc, Quận Ðống Ða Hà Nội)
anh được 96% tán thành. Bằng một động tác khôn khéo về tổ chức, người ta làm
cuộc thăm dò tìm hiểu anh ở cơ quan nơi anh làm việc, anh chỉ được 1/3 số
người dự họp hôm đó tán thành, thế là gạt tên anh ra khỏi danh sách bầu cử,
già dụ anh có được anh em cơ quan tán thành đi nữa thì cái sàng lọc cuối
cùng là Mặt Trận Tổ Quốc không đứng ra giới thiệu, anh cũng khó lòng lọt vào
danh sách để bầu. Còn nhân dân đi bầu thì được các Ủy Ban Phường, Xã tập họp
hướng dẫn vài buổi nên bầu ai, gạch tên ai. Thường mỗi lá phiếu chỉ bỏ đi độ
hai ba người, nên những người không đi họp cứ hỏi nhau bỏ mấy người, ở đầu
phiếu hay cuối phiếu, rồi khi bầu cứ thế mà gạch, cũng chẳng cần biết mình
đã bỏ cho ai, họ như thế nào cốt để cho êm chuyện để ủy ban và công an đỡ
làm phiền khi phải đến xin các giấy tờ chứng nhận sau này. Ngày bỏ phiếu loa
công cộng oang oang nhắc tên những người chưa đi bầu, yêu cầu các tổ trưởng
dân phố đi đốc thúc từng nhà để họ đến bỏ phiếu 100% còn tính thành tích.
Hơn 50 năm sống dưới chính
thể dân chủ, tôi đều được tham dự những cuộc bầu cử quốc hội ở nước ta, chỉ
thấy cuộc bầu cử quốc hội năm 1946 là có không khí hồ hởi, tranh cử, vận
động giới thiệu được mọi người dân quan tâm bàn bạc suy xét nhằm chọn ra
những đại biểu xứng đáng của mình, đúng là một ngày hội của nhân dân, những
cuộc bầu cử sau này đều không có không khí ấy nữa, ai cũng muốn làm cho xong
chuyện vì nhân sự ở trên đã sắp xếp cả rồi. Vì thế mà có thể nói các đại
biểu quốc hội chưa làm đúng vai trò đại biểu nhân dân của mình, vì quyền lợi
của dân mà biểu quyết những đạo luật, vì quyền lợi của dân mà chất vấn những
việc làm của chính phủ. Ví như 16 tấn vàng đã thu được trong công cuộc giải
phóng Sài Gòn ngày 30.4.1975 nó đi đâu, chi tiêu những gì. Nếu cho là ông
Bùi Tín đại tá quân đội, người chứng kiến việc nhận số hàng trên do chính
quyền Sài Gòn trao lại là nói láo, nói không đúng thì ít ra cũng phải yêu
cầu chính phủ trả lời trước quốc hội rồi công bố cho toàn dân biết. Xương
máu đổ ra là của toàn dân mới tạo nên chiến thắng, không thể để có sự khuất
tất mập mờ.
Rồi những ngân sách nhà
nước là bao nhiêu: Bao nhiêu phần trăm cho giáo dục, bao nhiêu phần trăm cho
y tế, cho thương binh xã hội, bao nhiêu phần trăm cho quốc phòng, án ngữ số
lượng quân đội, án ngữ số lượng công an sao cho vừa phải với số dân và nền
kinh tế đất nước...
Tôi thiết nghĩ, nếu những
đại biểu quốc hội làm tròn vai trò của mình, thì đất nước chúng ta đã khá
lên nhiều. Tỷ dụ như việc tổ chức bộ máy nhà nước, có nước nào tổ chức như
nước ta: Ðã có chính phủ lại có một siêu chính phủ khác, bên cạnh những bộ
Công Nghiệp, bộ Nông Nghiệp, bộ Văn Hóa... của chính phủ có Ban Công Nghiệp,
Ban Nông Nghiệp, Ban Văn Hóa Tư Tưởng của đảng, mà Ban thì lại quyền uy hơn
Bộ. Ở các cấp tỉnh, cấp huyện cũng thế, bên cạnh tòa nhà Ủy Ban đã to cao,
đẹp lại có một cơ quan Tỉnh Ủy, cơ quan Huyện Ủy, còn có tòa nhà to cao đẹp
hơn rồi lại cũng ban, cũng bộ, cũng văn phòng, cũng thường trực gác cửa... y
như một cơ quan hành chính nhà nước rồi người làm việc ở các Ban, các Phòng
ấy (gọi là bên đảng), cũng ăn lương nhà nước, và cũng được hưởng
chế độ hưu trí như của nhân viên nhà nước. Việc xây dựng những cơ quan Tỉnh
Ủy, Huyện Ủy ấy (tức bên đảng) cũng là tiền của nhà nước, nghĩa là
tiền thuế đóng góp của nhân dân. Vậy là có một vấn đề đặt ra: Chỉ cần một
trong hai tổ chức này, hoặc là đảng làm luôn công việc của nhà nước, hoặc
nhà nước là nhà nước, và đảng làm công việc lãnh đạo của đảng. Lãnh đạo là
chỉ ra đường lối phương hướng, thì không cần phải nhiều nhân viên như thế,
không cần phải nhiều nhà cao cửa rộng đến thế, thời làm cách mạng để giành
độc lập, đảng có cần phải nhà cao cửa rộng thế đâu mà vẫn được nhân dân tin
theo đấy thôi.
Lại nữa các Hội, các Ðoàn
như: Ðoàn Thanh Niên, Hội Phụ Nữ, Công Ðoàn Lao Ðộng Việt Nam... cũng đầy đủ
các ban bộ như Ban Nông Nghiệp, Ban Công Nghiệp, Ban Quốc Tế... và nhà nước
cũng phải trả lương cùng chế độ hưu trí cho các Hội Ðoàn này, đáng ra các
Hội Ðoàn đó đóng góp vào nuôi nhau, muốn có nhà cao cửa rộng, thì phải làm
ra tiền, phải xây dựng nhà cửa và trả lương cho nhau mới phải, nhà nước chỉ
giúp đỡ hỗ trợ thôi chứ.
Lại như việc bầu người
đứng đầu nhà nước vừa rồi cũng đáng phàn nàn. Ông Lê Ðức Anh già rồi, sức
khỏe kém làm sao mà đảm đương nổi trọng trách chủ tịch nước, phải đi đây đó,
phải tiếp đoán các phái đoàn trong nước, ngoài nước, phải làm việc đến 14
tiếng một ngày, đầu óc ông lại không còn minh mẫn nữa. Chúng tôi là dân thấy
hình ảnh ông trên ti vi lần họp đại hội đảng lần thứ 8. Nghe ông Trần Trọng
Tân nói, ông Lê Ðức Anh không hiểu, cứ nói sai hoài ông Trần Trọng Tân phải
lên bục nói đi nói lại đến ba lần ông Lê Ðức Anh mới hơi vỡ lẽ. Vậy mà việc
nước lại giao những người nhận thức chậm chạp như vậy, lãnh hội ý kiến khó
khăn như vậy thì đất nước chúng ta rất đáng lo ngại vậy.
Có biết bao nhiêu việc cần
phải bàn bạc trên báo chí công khai và tự do, có người bảo: Chúng ta có
nhiều báo chí đấy thôi, trên 500 tờ. Quả có nhiều báo chí thật. Nhưng chỉ có
một Tổng biên tập là ông trưởng ban Văn Hóa tư tưởng, hiện nay là ông Hữu
Thọ. Thành ra mới có chuyện ông Trường Giang phụ trách Báo Giáo Dục và Thời
Ðại, định đăng bài của giáo sư Tiến Sĩ Phan Ðình Diệu, Ban VHTT gọi lên phê
phán bắt phải bỏ đi. Ông Trường Giang về cho đục khuôn báo, thay vào đó có
lời xin lỗi bạn đọc. Thế mà rồi mất chức về hưu. Ở đây chỉ nêu thí dụ một
trường hợp gần nhất, còn trước đây có bao nhiêu người cả Phóng viên, cả Tổng
biên tập vì viết bài, cho in bài bì còi huýt của ban VHTT mà phải treo bút
mất chức có đến hàng chục chứ không ít. Thành ra tuy có nhiều báo đấy mà dân
vẫn thấy không được tự do ngôn luận, họ phải làm báo chui, giấu diếm tên
thật, địa điểm, vi phạm luật pháp.
Một người bạn bên ngành
công an cho tôi biết: Hiện nay có tờ báo Người Sài Gòn in chui ra đến hơn ba
chục số rồi dưới tên có hàng chữ: Tiếng nói của nhân dân thèm tự
do. Công an đang ra sức truy tìm, còn nghe đâu có cả tờ Người
Hà Nội, rồi Người Ðà Nẵng nữa đã in chui như thế. Trách họ một phần, nhưng
phải trách cả ta nữa vì không cho báo chí tự do như hiến pháp đã ghi thì
buộc họ phải phá rào. Hoặc cứ thi hành đúng hiến pháp, công nhận báo chí tư
nhân, kiểm soát báo chí bằng luật pháp, tờ báo nào vi phạm pháp luật đưa ra
tòa, phạt tiền bỏ tù hoặc đình bản.
Thưa Ông Chủ tịch, nhân
dân bầu ra các ông là tin tưởng ở nơi các ông thay mặt dân, bảo vệ quyền lợi
cho dân, lập hiến và lập pháp vì quyền lợi của dân, giám sát bộ máy nhà nước
sao cho không làm điều gì phương hại đến quyền lợi của dân. Là một người
dân, tôi chân thành mong ông Chủ Tịch Quốc Hội lưu ý đến mấy việc sau:
1- Thi hành bầu cử quốc
hội khóa 10 sắp tới một cách tự do và dân chủ, theo đúng quyền dân được
hưởng về bầu cử và ứng cử đã ghi trong hiến pháp, những quy định nào trái
hiến pháp hoặc thủ tục nào rườm rà nhằm loại trừ nhau thiếu tự do dân chủ
hãy bãi bỏ.
2- Luật báo chí đã vi phạm
hiến pháp, nên được sửa đổi lại kịp thời trong kỳ họp quốc hội tới.
3- Giám sát việc thi hành
pháp luật một cách chặt chẽ nhất là việc bắt oan người vô tội của ngàng công
an, đưa ra tòa, và xử thật nghiêm những công an viên ỷ chức quyền làm sai
luật pháp, nhân dân vẫn kỳ vọng ở quốc hội là nơi đại diện cho ý nguyện của
toàn dân.
Xin gửi ông lời chào trân
trọng.
Hà Nội, ngày 20.02.1997
Hoàng Tiến
Nhà văn
Ðồng kính gửi:
* Văn phòng Tổng Bí Thư đảng
* Văn phòng Chủ Tịch Nước
* Văn phòng Phủ Thủ Tướng
Thư viện sẽ tiếp tục giới thiệu các sáng phẩm của tác giả
|
|