|
chùm thơ nguyễn thùy
Việt Nam Ơi ! Việt Nam ơi !
Việt Nam Ơi ! Việt Nam ơi !
Một trời bữa trước hai trời bữa nay
Việt Nam ơi! Việt nam ơi !
Tưởng người quanh quất đâu đây
Tưởng ḿnh trăng giải giọt đầy giọt vơi.
Viêt Nam ơi ! Việt Nam ơi !
Tiếng em như vọng tự trời nguyên sơ
Gặp nhau nào đợi nào chờ
Dặm dài thiên lư bây giờ là đây
Hỏi giờ lá lại lên cây
Hỏi hỏi giờ gió sẽ xe mây về rừng
Giữa chiều tiếng hát rưng rưng
Nửa chừng gang tấc nửa chừng chơi vơi.
Viêt Nam ơi ! Việt nam ơi !
Tiếng em như tiếng vọng mời xa xa
Lưng trời tiếng hạc bay qua.
Tôi bâng khuâng hát để mà nhớ nhung
Tần ngần chiếc én qua sông
Chở muôn âm vọng xuyên trùng mây trôi.
Việt Nam ơi ! Việt Nam ơi !
Tiếng em tôi gọi ru lời nước non
Mai đây nước lại về nguồn
Đầu non em tắm sạch buồn thế gian
NT
**************
Cuộc T́nh Nghiệp Dĩ
Hỡi cô nàng ngoại
quốc
Bước phân vân hai hàng
Cô đẹp màu ma mị
Như màu sương đảo hoang.
Tôi nh́n cô không
biết
T́nh câm, tôi nín thinh
V́ tôi người dân Việt
Sống tron sử mệnh ḿnh.
Đến ngày nào tâm sự
Thỏ thẻ niềm cô đơn
Tôi sẽ viết về sử
Tiếng vui trong lời buồn.
Sau đau sầu thế kỷ
Con cháu tṛn yêu thương
Hiểu ra thành nghiệp dĩ
Thêu bao nhiêu đoạn trường.
Lúc bấy giờ ta nói
Đất trời chung quê hương
Nẻo đi về chung lối
T́nh qua rồi mây sương.
NT
Tháng 8-1989
Trại tị nạn
Mă Lai
****
Xin Chúa cứ ở trại tị nạn
Xin chúa cứ ở trại tị nạn
Đừng đi đâu nữa cả
Nơi đây nhiều ngàn người
Không cầu xin phép lạ
Không cầu xin Thánh linh
Chỉ mong được đồng hành
Trong niềm đau của Chúa
Trong niềm đau nhân sinh.
NT
trại tị nạn Pulau Bidong-1998
*****
Theo Hướng Em
Đi
( Đốn ngộ
!)
Mây cuốn về đây bụi
hồng lẻo đẻo
Mùa loạn ly chở chết lang thang
Trong huyễn ngạn lối ṃn quen thuộc nẻo
Đường trần gian ta hoan hỷ đi hoang !
Em bỗng đến nói ta
nghe vừa đủ
Từng giọt buồn trên cánh mắt nghiêng nghiêng
Trong âu yếm ta gào lên tiếng rú
D́u hồn hoang đến tận cuối trời điên.
Em vẫn bước phiêu
diêu từng gót nhẹ
Ở bên ta trong lẩn khuất mù sương
Trong mộng mị ta vụt cười the thé
Tạ hồn hoang từ buổi lạc thiên đường.
Giữa bức bách băo
giông mùa hiểm hoạ
Em yêu kiều chỉ hướng một sao đêm
Trong hỗn loạn cơi đường trần nhân quả
Theo đường tay, ta đốn ngộ ''yêu Em !''
NT
Sài G̣n tháng
2 - 1983
******
Con đường ta đi
Ôi!
Tóc em bồng bềnh
Môi em ngọt mềm
Mắt em sao đêm
Tay em dịu dàng
Tim em lời vàng
t́nh em mênh mang...
Anh chở t́nh em
Trên cánh chim huyền thoại
Từ thiên thu mang sang
Từ muôn trùng dĩ văng
Từ muôn đời tương lai về
Về Lại.
Con đường ta đi
Luôn luôn là hiện tại
Một ngày là
Vạn đại
Trong ta.
NT
Sàigon 1982
Ngày Cưới
Đi nhè nhẹ, bước êm
êm
Giờ đây mưa gió đă ngọt mềm
Trong ta trời đất vu quy đó
Rộn ră màu xanh lên sắc tim.
Chào mừng thiên địa
buổi giao hoan
Lịch sử lên trang đẹp dị thường
Và bên Em đó anh ngồi kể
Câu chuyện thời gian không hóa trang.
Ta chẳng cần chi
nhung nhớ nhau
Chẳng cần âu yếm chuyện xưa sau
Bốn phương trời đất giao t́nh lại
Xóa hết nhân gian chuyện sắc màu.
Anh nói cùng Em
tiếng lặng thinh
Trong Em ngào ngọt ư vô thanh
Bên nhau trong cơi vô cùng đó
Ta trải thiên thu vạn ư t́nh.
(Ngày cưới làm sao
nói đủ lời
phút giờ lịch sử mở trang vui
Trăm năm không tính từ sinh nhật
Mà tính từ ngày nên lứa đôi)
NT
Chào Em Lộng Lẫy
Nhịp đời đó vẫn ngàn
năn vi vút
Reo quanh ḿnh lời ngân vọng xa xa
Nhịp đời đó vẫn ngàn năm ẻo lả
Đợi ta gh́ siết mạnh nụ hôn ngon
Ngh́n muôn năm trái đất vẫn quay tṛn
Màu sắc biếc da trời xanh măi măi
Núi đứng sững vẫn phơi ḿnh tồn tại
Ḍng sông kia vẫn trở lại nguồn đầu
Gặp hôm nay là hẹn đă bao lâu
Lời âu yếm kết từ sầu vạn kỷ
Em có thấy mây trời xanh sắc ư
Em có nh́n trăng nước nở dung nhan
Mặt trời kia sớm tối vẫn nhịp nhàng
Hoàng hôn đến cho b́nh minh lại thắm
Dù có phải giữa tháng ngày bi thảm
Cười lên đi! sông nước chở t́nh buồn
Về đại hải. Dù sấm sét mưa tuôn vần vũ
Dù gió chướng loạn cuồng phong ba thác lũ
Cười lên đi! Trời thử thách ḷng người.
Biết chăng em anh
hái nụ cười tươi
Trên môi đó trong mắt cười rạng rỡ
Đất chẳng nói những lời màu mỡ
Trời im hơi nhưng tiếng thở hoa hương
Reo quanh ḿnh. Cánh én chở xuân sang!
Nh́n vào ta tự thể sáng như gương
Nh́n quanh ta màu sắc sáng dị thường
Em đă đến? Hay linh hồn anh trở lại?
Vâng, Em đến, xin chào Em lộng lẫy !
NT
Sài G̣n 198
Tôi gọi hồn ma
Vốn xưa tôi không
là thi sĩ
Cuộc đời đun đẩy bắt làm thơ
Tôi buồn từ độ bao giờ
Buồn hiu hắt chín nên thơ năo nùng
Thơ không là thơ thi sĩ
Đời không là đời nhân gian
thơ không làm thơ yêu dối
T́nh không làm t́nh yêu ai
Lớn lên theo năm tháng dài
Đêm đêm lại với ngày ngày không tên
Từng đêm thôi lại từng đêm
Tỉnh ra chỉ thấy tay mềm trắng tay !
Quê hương thân phận lưu đày
Đốt hương lữ thứ cho dày đêm đông
Mặt trời bỏ lại sau lưng
Màu thiên thanh gửi lưng chừng núi cao
Vin đêm tăm tối đi vào
Gót chân sỏi đá đẫm sầu nhân gian
Tôi đi t́m lại dung nhan
Của nàng Kiều thuở trước
Để tôi làm Từ Hải
Đưa nàng lên đến tột đỉnh Thiên Đàng
Tôi xin làm Orpheé
Đi t́m Eurydice
Dưới chín tầng địa ngục
Rồi bấm giây đàn nguyệt
Gọi mặt trời dậy sớm
Cho lũ các người vui chơ
Cho lăng ḷan sông núi
Cho tơi tả cuộc đời
Rồi... a ha !
Tôi đi đánh thức hồn ma dậy
Về dỗ nhân gian một nụ cười.
NT
Paris tháng 4 - 1999
(t́nh cờ xem màn Streap tease tại Navy club)
Suối thiêng
Cảm
đề: '' les Nourtures terrestres'' của André Gide
Ôi em, hỡi em!
Suối ngọt những ngh́n xưa
Chảy trong ḷng nước ấm
Anh dâng mời em uống
Như bé thơ
Từng bao lần sung sướng
Nhai nốm vú mẹ hiền.
Uống đi em!
Đôi tay anh trần tục
Vốc vào suối thần tiên
Từng ngụm nước tinh tuyền
Dâng kế môi em đó.
Uống di em!
Suối của thiên nhiên
Tắm muôn ngh́n cây cỏ
Qua những cánh đồng mềm
Những núi rừng hóc hiểm
Về đại hải hoá thân.
Uống Di em!
Cho anh say nh́n
Từng nhịp tim em thơ
Từng tiếng em thưa
Có đủ nắng và mưa
Chứa chan trời đất rộng
Để ḷng em không bao giờ cạn
Nguồn suối thiêng
phiêu lăng
của phiêu bồng.
NT
Saigon 1982
Những vần thơ màu tím
Tôi muốn viết
những vần thơ màu tím
Gửi trần gian giữa cuộc bể dâu đầy
Vụt tỉnh giấc sau trầm tư suy niệm
Những trận cười loạn vũ mê say.
Đại bàng đó làm
sơn ca bé nhỏ
Nhặt côn trùng cho ruộng lúa lên bông
Từng mỗi sáng con chích choè hơn hở
Lời ca thanh trỗi dậy với trời hồng.
Tôi chẳng thích
làm anh hùng hiệp sĩ
Để xung quanh khỏi điệu múa kinh hoàng
to6i chỉ muốn làm con người b́nh dị
Đi và về nhi6p bước trải thong dong.
Tôi chẳng muốn là
chúa vua vương thượng
Để kiêu sa đừng bẩn mắt nhân dân
Tôi chỉ muốn làm lời thơ thiết dựng
Cơi không tên ngày trở lại huy hoàng.
Tôi chỉ muốn được
làm người thi sĩ
D́u nhạc kia vào suy nghĩ như thơ
Và hoa nọ dâng sắc màu kỳ dị
Cùng nét đường di động với cung tơ.
Rồi chuyên chở
mảnh linh hồn thoát xác
Nhập vào đâu?- Huyền nhiệm cơi rong chơi
Để dựng lại giữa cảnh đời tan tác
Bản âm thanh vang động tiếng em cười.
NT
Sàig̣n 1984
TÔI LÀM
THƠ...
Được tin Tố Hữu vừa qua đời,
nhắc lại bài
thơ cũ để 'khóc' ông.
Tôi làm thơ giữa đọa đày
Ngh́n muôn tứ lạ không đầy bát cơm
Từng câu từng vế sỗ sàng
Từng lời từng chữ điêu tàn máu da
Trăm năm trong cơi người ta
Tài là tài một mệnh là mệnh chung
Thơ vui trong tiếng đàn chùng
Thơ buồn giữa tiếng nhạc hùng ngửa nghiêng
Thơ đi lệch đất sai miền
Thơ anh hùng khóc, thuyền quyên hững hờ
Thơ vào đốt cháy mộng mơ
Đốt tan tinh thể đợi chờ nhau chi
Bỡi bây giờ, bỡi thế ni
Bỡi răng, bỡi rứa, bỡi v́, bỡi sao
Bỡi trong cách nói, điệu chào
Nghe ra hàm hỗn câu đầu tiếng đuôi
Bỡi trong tiếng khóc, giọng cười
Nghe thừa lươn lẹo niềm vui nỗi phiền!...
Tôi làm thơ giữa vũng điên
Chở muôn năm tháng vào miền ngu ngơ
Tôi làm thơ giữa gió mưa
Trút muôn giông băo cho vừa cuộc chơi
Bỡi rằng, bỡi thế, ai ơi!
Bỡi đây, bỡi đó, bỡi người, bỡi ta
Bỡi 'từ lạc bước bước ra
(Kiều)
Chết từ sơ ngộ màu hoa trên ngàn'!
(Bùi Giáng)
Tôi làm thơ giữa điêu tàn
Ḍng ḍng lệ nhỏ, hàng hàng máu se
Tôi làm thơ giữa cuộc mê
Ḍng xanh sử đó đi về mấy ai?!
TẠ TỪ
Gởi các
Văn Nghệ Sĩ đă mạnh dạn chối bỏ, đoạn
tuyệt với
quá khứ
từng
được Đảng và
Nhà nước
Cộng Sản tôn vinh, hậu
đăi, để
trở về với
Văn hóa Dân tộc, Nhân
bản
Tôi tạ từ em giữa cơi nầy
Giữa ḷng thế kỷ vẫn đang quay
Giữa non nước loạn ṃn hơi thở
Giữa thế nhân đau tháng lại ngày!
Thôi nhé! Từ nay không nói yêu
Lời ân tiếng ái gởi hoang liêu
Góp muôn dông băo về đây khóc
Gọi nước non hồn dậy hắt hiu!
Hỡi người Em nhỏ, đây lần chót
Tôi cắn bầm môi chảy máu tươi
Mùa mưa mây xám lên màu mắt
Trời hạ sương khuya lạnh tiếng cười!
Ngày vọng tương lai, trời gió băo
Đêm vời quá khứ gặp hồn oan
Trói giam hiện tại vào hoang đảo
Vây phủ quanh ḿnh những nghĩa trang!
Hỡi bao h́nh tượng tôi từng có
Nghệ thuật giờ đây đă ră rời
Một điệu thơ nao ḍng lệ đỏ
Đôi hàng tư tưởng giọng ma trơi!
Mai mốt hăng say làm bạo chúa
Ngai vàng hoàng hậu ném trôi sông
Cung vua máu chảy t́nh phi thứ
Ai nhắc lời xưa chẳng mũi ḷng
V́ tṛ chơi lớn chẳng ai chơi
Chẳng dám vung tay nghiêng ngửa đời
Chẳng dám gieo Xuân vào gió băo
Chẳng nh́n lệ máu giữ ḍng vui!
V́ thế nên chi tôi tĩnh điên
Gh́ trong hơi thở thất thương quyền
Cuộc liều tối hậu ḍng sinh tử
Xoay lệch phương trời một kỷ nguyên.
Tạ từ Em nhé! Chẳng bi ai
Em cứ đường em bước ngắn dài
Tôi cơi mê cung thời mạt thế
Vẫy vùng rách nát trắng đôi tay
Xin trả lại Em những tháng ngày
Môi hồng mắt biếc đẹp duyên say
Ngôi sao tôi đó lưng trời hiện
Đọc lại thơ xưa, nhỏ lệ nầy!
NT
Thư viện sẽ tiếp tục giới thiệu các sản phẩm của tác giả
|