|
|
Việt
Điển |
|
|
freedom |
Việt Điển |
dân
chủ |
|
|
Nếu hôm nay vì đọc tôi mà bạn lây khổ nạn Đoạn thơ trên là lời dẫn
vào tập thơ mang tên "Thơ Vụt Hiện Trong Phòng Thẩm Vấn" của nhà thơ Bùi
Minh Quốc. Trong cuộc chiến 30 năm đối đầu Quốc-Cộng Bùi Minh Quốc và bằng
hữu của ông đã đi vào chiến tranh bằng tất cả nhiệt tình của tuổi trẻ. Nếu
như chúng ta đã từng nhỏ lệ khóc thương, đã từng hãnh diện trước những hy
sinh của Trần Văn Đương, Nguyễn Đình Bảo, Nguyễn Ngọc Bích trong cuộc chiến
đấu ! bảo vệ miền Nam thì hôm nay chúng ta hãy cùng bước vào tâm tư của
những đồng bào ở bên kia chiến tuyến. Những tấm lòng của những người con
cùng tổ quốc, để hiểu, để cảm thông và để cùng nhau hàn gắn những vết thương
của quá khứ. Bùi Minh Quốc là một thi
sĩ nổi tiếng rất sớm, ngay từ hồi học Trung học. Bài thơ "Lên Miền Tây" cổ
võ việc đưa thanh niên đi khai phá vùng đất mới đã được đảng và nhà nước tạo
điều kiện phổ biến rộng rãi, thậm chí đưa ngay vào chương trình giáo khoa
phổ thông khi tác giả vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường. Bùi Minh Quốc còn gắn liền
với huyền thoại về sự hy sinh của văn nghệ sĩ cho kháng chiến chống Mỹ. Hai
vợ chồng Bùi Minh Quốc và Dương Thị Xuân Quý tình nguyện vào Nam chiến đấu
khi đứa con đầu lòng vừa 16 tháng tuổi. Giữa chừng hai trận đánh Chúng ta hãy đọc một đoạn nhật ký của nhà
văn Xuân Quý: "Ly, con mẹ. Người mẹ thương nhớ con
hết mực ấy đã không bao giờ được gặp lại đứa con thân yêu của mình nữa, chị
đã ngã xuống tại chiến trường khu 5 một năm sau đó, khi mới ở tuổi 25. Như đã nói ở trên Bùi Minh
Quốc đi vào chiến tranh bằng lòng yêu nước nhiệt tình, bằng trái tim hăng
say của tuổi trẻ. Bài Thơ Về Hạnh Phúc là nhan đề của bài thơ anh viết cho
Xuân Quý, cho người bạn đời đã nằm xuống ở chiến trường Duy Xuyên. Đây là
một bản tráng ca bi hùng, đầy đau thương, căm thù và khí phách của một thời
kỳ lịch sử mà thanh niên, văn nghệ sĩ, trí thức miền Bắc, sẵn sàng hiến dâng
ở tuyến đầu của tổ quốc không hề ti&! #7871;c thân mình. Anh mất em như mất nửa cuộc đời Nhưng cái tương lai tươi
thắm ngọt lành mà nhà văn Xuân Quý mơ tới đã không bao giờ đến dù Cách mạng
đã thành công, dù đất nước đã thống nhất. Chị không hề biết rằng nhiều năm
sau chiến thắng, nhà thơ Bùi Minh Quốc, người bạn đời của chị đã đau đớn ngỡ
ngàng trước hoàn cảnh mới của xã hội. Những con người, những mục đích, những
mưu toan, những thảm cảnh tiêu biểu cho chế độ mới, hoàn toàn xa lạ v! ới
những gì anh chị đã khao khát và cống hiến để xây dựng. Không có ai Bao lớp người đã ra trận
với tinh thần "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" bao lớp người đã nằm xuống ở
chiến trường không hề biết rằng máu xương của họ đổ xuống để dựng nên một
chủ nghĩa xã hội nhất nguyên, độc đảng. Một đất nước đói nghèo tụt hậu quá
xa so với thế giới và tầng lớp cán bộ hà lạm tham ô sống phè phỡn trên sự
đói nghèo của đại khối đồng bào mình. Họ đâu ngờ Đến tận chỗ không còn nghe tiếng cuộc đời
oan trái Bùi Minh Quốc không giống
như những đảng viên khác, những người miệng tự nhận mình là "đầy tớ nhân
dân" sau lưng chỉ nghĩ cách vơ vét cho đầy túi. Ông là một nhà thơ có lương
tri, đã nhiều đêm trước ngọn đèn nhỏ ông tự nói với mình: Giờ này, tôi lặng lẽ chong
lên ngọn đèn nhỏ của trái tim mình. Hồi nào nhỉ, đã xa lắm rồi mà sao ngỡ
như mới đây thôi, tôi cất tiếng hát từ lồng ngực trẻ, tự tiếp sức cho mỗi
bước hành quân nặng nhọc mà thư thái vượt Trường Sơn: "Ta đi theo ánh lửa từ
trái tim mình" Với lửa ấy, tôi đã đi, đã
đi, vực sâu, đèo cao, dốc hiểm, dặm này qua dặm khác, cố mau tới chiến
trường. Vẫn với lửa ấy, tôi chong lên ngọn đèn nhỏ này, mỗi khi đêm xuống
với trang giấy trắng, trắng rợn dưới ánh đèn. Viết gì đây? Chong lên ngọn đèn của
trái tim mình. Một mình tôi với đèn. Trang giấy trắng dưới ánh đèn càng
trắng hơn đêm trước, trắng tinh một nỗi thách thức, Viết gì đây? Viết gì đây
cho không hổ thẹn với ánh đèn này, cho không vấy bẩn ngòi bút này, trang
giấy này? Hơn 60 năm trước nhà văn
Mikhain Bungakốp đã nói: "Không có một nhà văn nào có thể im lặng được. Nếu
anh ta im lặng, thì có nghĩa đó không phải là nhà văn chân chính. Còn nếu
nhà văn chân chính mà im lặng thì anh ta sẽ chết." Bùi Minh Quốc không im
lặng, bằng ngọn lửa từ trái tim mình anh kêu gọi đồng đội của anh cùng đứng
lên đòi lại tự do, đòi lại cái tương lai tươi thắm ngọt lành mà Đảng hứa hẹn
ngày nào, đòi lại cái giá máu xương mà anh và bằng hữu đã đổ xuống cho dân
tộc. Các anh - những người Tháng Tám Bùi Minh Quốc không phải
chỉ phản kháng trong thơ. Khi tạp chí Lang-Bian mà anh làm Tổng biên tập bị
gặp khó khăn, bị rút giấy phép vì nội dung cấp tiến. Bùi Minh Quốc đã cùng
với nhà văn Tiêu Dao Bảo Cự thực hiện một cuộc đấu tranh. Trong chuyến đi dọc đường
đất nước, qua các tỉnh miền Trung, nhà thơ Bùi Minh Quốc, nhà văn Tiêu Dao
Bảo Cự, nhà thơ Hữu Loan đã làm một cuộc vận động dân chủ, kêu đòi tự do
sáng tác, tự do báo chí, xuất bản, yêu cầu đổi mới thực sự, yêu cầu cách
chức những cán bộ cao cấp tham ô trong Đảng. Các anh đã ra đến Hà Nội,
gặp ban Bí Thư Trung Ương Đảng và các cơ quan trung ương để đấu tranh. Cuộc
vận động với đầy đủ những kiến nghị của 5 hội văn nghệ, tuyên bố có 118 chữ
ký của các văn nghệ sĩ, trí thức ở bảy tỉnh miền Trung. Cuộc vận động này
diễn ra vào cuối năm 1988 đã được Trung ương Đảng báo động khắp toàn quốc,
coi như một vụ "biểu tình chạy" của trí thức, hoạt động bè phái, tập dượt
dân chủ để chống chế độ. Kết quả Bùi Minh Quốc nhận
được sau cuộc vận động này là anh bị kỷ luật khai trừ khỏi Đảng, bị cách
chức chủ tịch hội văn nghệ. Dù vậy anh vẫn tiếp tục lên tiếng phản kháng
những gì anh không chấp nhận, đặc biệt trong lãnh vực văn hoá văn nghệ. Bùi Minh Quốc viết bài thơ
nhan đề "Vào, Ra" để tặng một người bạn rời bỏ Đảng cũng như nói lên tâm tư
của chính anh: Thủa ấy vào đây là chuốc mọi hiểm nguy Cuộc chiến tranh vừa qua
đã để lại biết bao chia ly, mất mát. Người miền Nam cũng như người miền Bắc
phía bên này hay phía bên kia đã có hàng triệu gia đình phải chịu đựng những
mất mát lớn lao. Càng ngày những đảng viên Cộng Sản càng nhìn thấy ra rằng
Đảng và nhà nước đã hy sinh xương máu dân tộc cho một chủ nghĩa ngoại lai,
và đó cũng là nguyên nhân dẫn đến tình trạng đói nghèo, lạc hậu cho đất nước
ngày nay. Những mâu thuẫn trong nội bộ đảng viên đã không còn là những mâu
thuẫn c&! #7911;a nội bộ. Sự mâu thuẫn đã nhanh chóng lan thành đối kháng
giữa đại khối dân tộc và thiểu số giai cấp thống trị hiện đang nắm thực
quyền trong Đảng Cộng Sản Việt Nam. Nhiều đảng viên và quần
chúng đã thức tỉnh, họ xuất hiện càng ngày càng nhiều và đang chung lưng đấu
cật cho một nước Việt Nam thực sự phồn vinh và hạnh phúc. Những Bùi Minh
Quốc, Hà Sĩ Phu, Nguyễn Thanh Giang, Trần Độ, Nguyễn Hộ, Bùi Tín, Vũ Thư
Hiên, Hoàng Tiến, Trần Khuê, Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, ..
chỉ là những người mà ta đã biết tên. Họ đã chọn một thái độ để "Cho mọi
người thực sống và chính mình thực sống". Sưu tầm |