Việt Điển
thư viện
Reading Room
đăng trình tháng 2 -2003



 


Bùi Minh Quốc

thư ngỏ

Kính gửi :

- Quốc Hội nước CHXHCNVN
- Ủy Ban TƯMTTQVN
- Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao
- Các báo đài và các bạn hữu

Ngày 5/12/1995, cơ quan An ninh điều tra công an Hà Nội đã bắt ông Nguyễn Xuân Tụ tức Hà Sĩ Phu, 55 tuổi, phó tiến sĩ sinh học, cán bộ Viện khoa học VN đã nghỉ hưu, hội viên Hội văn nghệ Lâm Ðồng, tại một địa điểm nào đó ở Hà Nội khi ông từ Ðà Lạt ra đây thăm gia đình và bạn hữu.

17 giờ 30 ngày 6/12/1995, cơ quan An ninh điều tra công an Lâm Ðồng khám xét chỗ ở của ông Hà Sĩ Phu tại 4E Bùi Thị Xuân Ðà Lạt theo lệnh của cơ quan An ninh điều tra công an Hà Nội. Lệnh ấy, bà Ðặng Thị Thanh Biên vợ ông Hà Sĩ Phu chỉ được nghe ông Nguyễn Văn Tân, người chỉ huy cuộc khám xét đọc miệng, chứ đích thân bà không được cho cầm đọc. Sau đó, dù bà nhiều lần yêu cầu cho bà một bản sao chụp lệnh ấy, nhưng không được đáp ứng. Các tài liệu mà công an Lâm Ðồng thu giữ từ nhà ông Hà Sĩ Phu chỉ gồm các bài viết của ông và các tài liệu phục vụ cho công việc của người cầm bút mà thôi.

Sau nhiều lần chất vấn, mãi đến chiều ngày 13/12/1995, bà Ðặng Thị Thanh Biên mới được công an Lâm Ðồng trao cho bản thông báo số 01 đề ngày 11/12/1995 của cơ quan An ninh điều tra công an Hà Nội chính thức báo chồng bà, ông Nguyễn Xuân Tụ tức Hà Sĩ Phu bị "tạm giữ vì đã có hành vi chiếm đoạt tài liệu bí mật nhà nước".

Theo một số nguồn tin đáng tin cậy, tôi được biết "tài liệu bí mật nhà nước" mà ông Hà Sĩ Phu có trong xắc lúc đó chỉ là bài phát biểu hồi tháng 8/1995 của ông Võ Văn Kiệt với Bộ chính trị Ðảng CSVN.

Luật tố tụng hình sự nước CHXHCNVN và các văn bản hướng dẫn thi hành luật ghi rõ việc tạm giữ công dân chỉ không quá 3 ngày, trường hợp thật đặc biệt mới gia hạn, tối đa không quá 9 ngày. Bà Ðặng Thị Thanh Biên đã nhiều lần chất vấn cơ quan An ninh điều tra công an Hà Nội vì sao quá hạn tạm giữ mà chưa trả tự do cho chồng bà, vẫn không nhận được sự trả lời minh bạch.

Cho đến nay, 28/12/1995, ông Hà Sĩ Phu bị tạm giữ đã 23 ngày đêm. Ðiều đó cho thấy một cơ quan có nhiệm vụ bảo vệ pháp luật lại đang cố ý vi phạm pháp luật.

Là người bạn và đồng nghiệp thân thiết với ông Hà Sĩ Phu, tôi biết rất rõ ông chỉ luôn dồn toàn bộ tâm sức của tuổi ngoài năm mươi vào một công việc là cầm bút nói lên những suy nghĩ của mình. Nếu ông Hà Sĩ Phu có trong tay bài phát biểu của ông Võ Văn Kiệt, thì chỉ là một bản sao chụp và cũng chỉ để phục vụ cho việc nghĩ và viết mà thôi. Theo chỗ tôi biết, bài phát biểu đó của ông Võ Văn Kiệt đã có không ít người được đọc qua bản sao chụp từ trước khi ông Hà Sĩ Phu bị bắt khá lâu.

Nhiều người đều biết, từ 1988, ông Hà Sĩ Phu đã có những bài viết với mong muốn đóng góp suy nghĩ riêng của mình làm sáng tỏ những điều rắc rối của đất nước và số phận người dân, như các bài :

- "Dắt tay nhau đi dưới những tấm biển chỉ đường của trí tuệ"
- "Ðôi điều suy nghĩ của một công dân"
- "Biện chứng và ngụy biện trong công cuộc đổi mới"
- "Chia tay ý thức hệ"

Các bài ấy tuy không được báo chí và xuất bản do Ðảng, Nhà nước kiểm soát công bố (trừ bài "Biện chứng và ngụy biện trong công cuộc đổi mới" đăng trên tạp chí Sông Hương bị cắt một đoạn quan trọng), nhưng đã bị nêu lên báo phê phán kịch liệt (báo Nhân Dân, báo QÐND, tạp chí Cộng Sản, tài liệu hướng dẫn phổ biến nội dung dự thảo cương lĩnh Ðại hội 7 của Ðảng vv...). Ðồng thời, số người tán thành quan điểm của ông Hà Sĩ Phu cũng không ít, dù họ không có chỗ nào để lên tiếng, và mọi người lấy làm kinh ngạc trước một hoạt động lý luận thiếu tự tin đến thế, xa lạ với văn hóa đến thế : phê phán một tác giả nhưng lại không dám công bố bài viết của tác giả ấy và ngang nhiên thủ tiêu cả quyền tự vệ của người bị phê phán. Tưởng cũng nên nhắc lại ở đây, nhà trí thức nổi tiếng Nguyễn Xiển, nguyên Tổng thư ký Ðảng Xã Hội VN, trong thư ngày 12/1/1994 gửi Tổng bí thư Ðỗ Mười đã tỏ rõ thái độ không đồng tình về việc báo chí không đăng bài của tiến sĩ Phan Ðình Diệu, ủy viên Ðoàn chủ tịch UBTƯMTTQVN đáp lại những bài phê phán ông.

Cũng như đối với các trang viết không được công bố của Nguyễn Kiến Giang, Nguyễn Khắc Viện, Lữ Phương, Phan Ðình Diệu, Dương Thu Hương, Nguyễn Thanh Giang, Trần Minh Thảo, Hồ Hiếu, Trần Ðộ, Lê Giản, Ngô Thức, Nguyễn Hộ, Hoàng Minh Chính, Ðỗ Trung Hiếu, Lê Hồng Hà, Nguyễn Trung Thành, Nguyễn Ngọc Lan, Chân Tín, Nguyễn Văn Chấn..., số người tìm đọc Hà Sĩ Phu đang ngày càng tăng lên, dù họ chỉ có được và truyền nhau các bản photocopy. Ðấy là một hiện tượng đáng mừng, tuy còn ở mức độ thấp của đổi mới tư duy, chứng tỏ vẫn có biết bao người không thể vừa lòng với tình trạng thông tin một chiều trên hệ thống báo chí chính thống.

Việc tạm giữ ông Hà Sĩ Phu quá hạn nhiều ngày so với luật định khiến tôi cho rằng người ta quy ông "có hành vi chiếm đoạt tài liệu bí mật nhà nước" thực chất chỉ là nhằm lấy cớ để đàn áp một người cầm bút khảng khái dám công khai nói lên những suy nghĩ riêng của mình. Ông Hà Sĩ Phu là phó tiến sĩ sinh học tốt nghiệp ở CHXHCN Tiệp Khắc hầu như cả đời chỉ quẩn quanh với phòng thí nghiệm, bục giảng và bàn viết, sức khỏe lại rất kém, lắm bệnh tật : viêm gan siêu vi trùng, viêm phế quản mãn tính, viêm đa khớp, gan nhiễm mỡ, viêm xoang... Một trí thức đơn độc yếu ớt như thế, làm sao lại có thể vượt qua được hệ thống bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt mà cả CIA Mỹ lẫn tình báo Bành trướng Bắc Kinh cũng không thể vào lọt, để "chiếm đoạt" tài liệu bí mật nhà nước (?!!)

Trong thư kháng nghị của mình, nhà văn Hoàng Tiến, bạn của ông Hà Sĩ Phu cho biết : ngày 29/11/1995 đã bị mời ra công an phường Thanh Xuân Bắc (Hà Nội) để kiểm tra hộ khẩu. Ra đây, nhà văn Hoàng Tiến mới vỡ lẽ rằng hộ khẩu chỉ là cái cớ giả để sắp đặt ông gặp một cán bộ của công an TP Hà Nội tên là Sơn. Ông Sơn hỏi về việc ông Hà Sĩ Phu ra Hà Nội, rồi với một thái độ thiếu văn hóa, ông ta quy kết các tác phẩm của Hà Sĩ Phu là tác phẩm xấu, bị cấm, dù ông ta chưa đọc các tác phẩm ấy. Việc này diễn ra có sự chứng kiến của hai cán bộ công an phường, một người tên là Ðình, một người nữa nhà văn Hoàng Tiến chưa biết tên.

Rõ ràng, việc bắt ông Hà Sĩ Phu thực chất là nhằm vào các tác phẩm của ông, mà sự quy kết ông "chiếm đoạt tài liệu bí mật nhà nước" chỉ là một cái cớ.

Ðàn áp tự do tư tưởng, dù với cớ này cớ nọ, có thể gây ra sự e ngại ở một số người một lúc nào đó, nhưng quyết không thể dập tắt được nhu cầu tự do tư tưởng (đồng thời là tự do ngôn luận) rất thiêng liệng của con người. Nhu cầu ấy đang tăng lên mạnh mẽ trong nhân dân. Người trí thức Việt Nam nhất định không thể tiếp tục chịu mãi nỗi nhục phải ngậm miệng gác bút trước những kẻ miệng hô "cởi trói", "đổi mới tư duy", "dân biết, dân bàn..." mà tay lại giơ còng sắt. Ngay trong Ðảng CSVN, không ít đảng viên đã tỏ ra không thể chấp nhận tình trạng quá quắt đảng viên có chức quyền thì có thể in sách tùy tiện nói trái đường lối của Ðảng, còn các đảng viên thường với những phát biểu đầy tâm huyết, đầy trách nhiệm thì lại bị quy kết, bị khai trừ, bị xúc phạm rất tùy tiện. Những người cộng sản đầy dũng khí trong chiến đấu chống ngoại xâm, với phẩm chất "phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất" nhất định không thể chịu mãi cái cảnh đồng chí ức hiếp lẫn nhau ngang ngược như thế.

Trong sinh hoạt xã hội nói chung mà Hiến pháp đã long trọng đảm bảo các quyền công dân, cũng như trong thời gian chuẩn bị Ðại hội lần thứ 8 Ðảng CSVN mà nhu cầu đổi mới chính trị do Ðại hội 6 và Ðại hội 7 đã đề ra đang ngày càng trở nên bức xúc, đòi hỏi phải hết sức tôn trọng quyền tự do tư tưởng, quyền được công khai nói lên và trao đổi ý kiến của mọi người về mọi vấn đề. Bất cứ hành vi nào dù được sắp đặt dưới cớ này cớ nọ, cản trở nhu cầu ấy, xâm phạm các quyền ấy, đều là vi phạm nhân quyền, gây tổn hại nặng nề cho việc chuẩn bị Ðại hội Ðảng, cho công cuộc dân chủ hóa Ðảng, dân chủ hóa đất nước.

Tôi khẩn thiết đề nghị trả ngay tự do cho ông Nguyễn Xuân Tụ tức Hà Sĩ Phu.

Ðà Lạt 28/12/1995

Ký Tên

 


 Thư viện tiếp tục giới thiệu các tác giả & chuyên mục


 
Hosted by www.Geocities.ws

1