Hạnh hoa thôn đă đây rồi,
Chơi đi cho thỏa một đời thông minh,
Nợ men gấp mấy nợ t́nh,
Cơi trần ướm hỏi Lưu Linh mấy chàng?
Hung trung hữu Lư Bạch,
Đă say sưa mặc quách thế nhân cười
Mượn mầu men giả dạng làng chơi,
Cơn chuếnh choáng coi ra trời đất nhỏ
Ai muốn lấp sầu thiên vạn cổ,
Cùng ta hăy cạn một hồ đầy
Doành nước mây, một tớ lại một thầy,
Vành gió bụi, ai tỉnh? Ai say? Ai ngất ngưởng?
Đảo phá sầu thành thi thị tướng,
Trường truy cùng tặc tửu vi binh,
Rượu ngà say quên lẫn cả ḿnh,
Khi túy lúy thoát h́nh ngoài cơi tục.
Mặc ai đàm tiếu ai trong đục.
Tỉnh mà chi cho nhọc chẳng khề khà,
Nợ nần gỡ măi không ra
|