đối diện ngọn núi cao
một ngày mấy buổi
sáng nắng trong, núi gần gũi
chiều mù sương, thấp thoáng, xa dần
dáng núi quen thân
đêm trăng, ra hiên ngắm núi
vằng vặc trăng thu, cõi trời mông muội
nỗi buồn tôi - hoang vu
một ngày mấy buổi
ngắm núi lặng câm
mùa xuân về cây núi xanh um
mùa hạ đến, núi vàng úa cỏ
dải mây lụa thướt tha cánh gió
quấn quít đầu non
thanh thoát lời ru
‘sông cạn núi mòn’
lòng chẳng cạn, núi không mòn
thề ước
điều tôi mong có được
dung nhan em
như núi
|
Diên Nghị
Núi
|