Quang Tuấn
Ngày về



Ngày về ngửa mặt hôn non nước
Ấp ủ trong lòng nỗi nhớ thương
Đường xưa lối cũ lâng lâng bước
Trả lại sông hồ kiếp gió sương .

Mười hai năm mòn chân lưu lạc
Quê người dù cuộc sống phồn vinh
Gẫm lại vẫn hoàn toàn thất bát
Vì chưng thiếu mất một chữ tình !

Phồn hoa phó mặc ta giũ áo
Sự nghiệp thà coi như tay không
Trở về quê cũ nuôi hoài bão
Giữ vẹn lòng son với núi sông .

Ngày về sen nở ao râm mát
Ngõ trúc lim dim tỉnh giấc chào
Nắng trải thảm vàng đưa lối khách
Trên cành chim chóc cũng xôn xao !

Ngày về xanh biếc trời thơ ấu
Khe khẽ ru ta ngọn gió mùa
Quốc gọi mơ màng sông nước cũ
Vào tim đồng vọng trống trường xưa .

Ngày về hỏi nhỏ ghềnh và thác
Có giống như ta đã mỏi mòn ?
Bấy lâu đất khách sầu phiêu bạt
Sỏi đá nhìn ta cũng héo hon !

Thấp thỏm bước vào thăm mái lá
Ôm lấy chị ta cổ nghẹn ngào
Mừng vui mà lệ trào hoen má
Sao đành bỏ xứ biệt nơi đâu ?

Ngoảnh đầu lưu lạc chân rời rã
Mái tóc bùi ngùi trắng sương pha
Nhớ lại ngày xanh, hồng môi má
Bây giờ rám mặt, ta khác ta .

Ngày về thăm viếng từng khu phố
Xóm dưới , làng trên khắp mọi nhà
Bạn cũ sum vầy vui tái ngộ
Hàn huyên to nhỏ chuyện gần xa .



Về đây nghe chiều mưa trên mái
Chuông vang đêm vắng phía chùa xa
Văng vẳng đồng trưa cu đất gáy
Sáng ngày lảnh lót chích chòe ca .

Về ăn canh chua bông so đủa
Kèm thêm cá bóng trứng kho tiêu
Cá lóc trét bùn đem thui lửa ...
Phương trời, ta nhớ biết bao nhiêu .

Về nghe lẫn trong hơi ta thở
Nồng nàn hơi thở của sơn khê
Và hồn ta là hoa rộ nở
Trong vườn thơm ngát của hồn quê .

Về nghe cát bụi cười ra tiếng :
Tứ đại nơi nầy đã tạo ngươi
Có biết trăm sông đổ về biển ?
Ði đâu rồi cũng trỡ về thôi !

Ngày về nhà cũ mưa luồn vách
Mái dột mời trăng đón gió vào
Khách đến nâng ly ngồi chiếu rách
Nghe lòng lành lặn vết thương sâu .

Ngày về áo vải đi chân đất
Uống nước trời mưa, tắm nước ao
Nằm dưới gốc dừa nghe gió hát
Mà hồn phơi phới vút lên cao .

Ta về như chim trời phiêu lãng
Ngao ngán đời trôi nổi viễn phương
Giũ cánh gió sương về tổ ấm
Lãng quên bao chớp bể, mưa nguồn .

Ta về như thuyền về bến cũ
Thảnh thơi cùng nước chảy ,mây bay
Bờ xưa nhìn ta như nhắn nhủ
Người đi sông núi ngậm ngùi thay !

* Quang Tuấn tên thật là Trần Quang Tuấn sinh năm 1933 ở Gò Công. Tốt nghiệp Ðại Học Sư Phạm Sài Gòn và Cử Nhân Văn Chương (Ðại Học Văn Khoa - Sài Gòn) . Dạy học cho đến ngày 30-4-1975 . Ðã dạy các trường : Ðồng Nai, Lê Bá Cang , Hoài An , Huỳnh Khương Ninh, Tân An , Thoại Ngọc Hầu và giữ chức Hiệu trưởng trường Trung Học Thủ Ðức ( Sài Gòn) . Năm 1992 Ông đến định cư tại California ( Hoa Kỳ). Thi phẩm : Hòa Ðiệu , Về Nguồn , Thơ tình Quang Tuấn , Phù Du .

 

Hosted by www.Geocities.ws

1