Thích Nhất Hạnh
Mây Trắng Thong Dong
|
Nhớ thuở xưa, khi ngươi c̣n là
đám bạch vân bay thong dong
ta theo nguồn múa ca đi về đại
dương mênh mông
ngươi lưu luyến chốn
đỉnh cao, lắng tiếng reo cười ngàn thông
ta nhấp nhô trên sóng bạc, lên xuống vào
ra muôn trùng
Kịp đến khi thấy trần gian
quằn quại lệ chảy thành ḍng
th́ ngươi biến thành mưa , nhỏ
giọt tuôn tràn đêm đông
mây đen mù mịt một phương
chừ, mặt trời hấp hối
người gọi ta về, cùng nhau giăng
tay nổi trận cuồng phong
Ḷng thảnh thơi đâu, khi hoa ngàn cỏ
núi c̣n rên siết hận bất công,
ngươi đưa hai tay thiên thần,
quyết tâm tháo bỏ cùm gông
trong khi bóng tối phủ đầy,
họng súng đen ng̣m bạo lực
xương dồn thành g̣ cao chừ,
trong khi máu đă chảy dài thành sông
Hai bàn tay ngươi dập nát thương
ôi
xích xiềng vẫn chưa tháo
được
ta gọi sấm sét về bên ngươi
quyết cùng bạo lực mở cuộc
thư hùng gan dạ hơn người,
trong đêm ngươi hoá thành Sư
Vương rống lớn hàng vạn loài
ma quái nghe ngươi , đă cầm cập
run trong đêm sương .
Hiên ngang không lùi bước chừ ,
dù phía trước dày đặc hầm chông
ngươi thản nhiên nh́n vào bạo
lực chừ ,
như nh́n vào khoảng không.
Sống chết là chi chừ, ép uổng nhau
sao được?
ngươi gọi tên ta mà cười
chừ,
không một lời rên siết, dù tra tấn
cùm gông
Bây giờ thoát đi, xiềng xích không c̣n
buộc nổi chân thân,
ngươi trở về kiếp xưa mây
trắng,
thảnh thơi trên bầu trời mênh mông;
Đến, Đi tự ngươi-
đỉnh cao nào thích thú th́ ngươi dừng lại ,
cưỡi trên sóng bạc đầu chừ
,ta hát ru ngươi khúc hát bi hùng
|