|
Trang Chính
Bài cho mình tháng giêng
Hai người thất nghiệp
Bài cho ta hy vọng
Thiên thần xưa đã mất
Đêm em nhỏ lệ thành thơ
Có còn những người xưa
Sáng thứ bảy
Vẫn một dòng thơ
Đêm với bóng mồ côi
Bài thơ cuối năm
Như thường lệ
Còn anh
Về với mình thôi
Lệ
Mọt gỗ thơ
Chào anh
Tháng mười hai II
Chiều thu
Tự trào
Mùa đông không anh
Ừ thôi anh nhé
Tháng mười hai I
Sao còn nói yêu em
Giã biệt
Thơ ý cũng mồ côi
| |
|
|
Bài
cho mình tháng Giêng
Và như thế tháng giêng về thường lệ
Trời đêm nay mưa đổ xuống ào ào
Kỷ niệm buồn năm tháng cứ dâng cao
Ta bất chợt nghẹn ngào trong tiếng nấc .
Người có biết ta vẫn còn chật vật
Ta vẫn còn tất bật chuyện công danh
Nửa đời qua, duyên ước vẫn chưa thành
Ta thèm có một người mà kể lể .
Tháng giêng rồi mà sao ta buồn thế
Người bây giờ có lẽ đã được vui
Đã có người cùng sánh bước chung đôi
Được hạnh phúc bên kia trời tươi sáng .
Ta mơ ước tháng Giêng về gieo nắng
Vậy mà sao, mây vẫn cứ giăng đều
Mong chút tình nghèo quá chẳng ai yêu
Tiền cạn hết, bills về đều mỗi tháng .
Nếu thể được ta đem thơ rao bán
Lấy chút tiền trang trải đỡ cho qua
Mua chút tình, xoa dịu nỗi xót xa,
Mà vẫn vậy ta vẫn còn tay trắng .
Kiều Lệ
tháng 1'02
Back
to top
|
Hai
người thất nghiệp
Ta thất nghiệp lâu lắm rồi người ạ
Giống như người nào có phải hơn đâu
Nghe người buồn, ta cũng nhói tim đau
Tiền cạn hết, lấy gì đâu mơ mộng .
Ta thừa biết người cũng lo lắng lắm
Đêm đêm buồn thăm thẳm giấc cô đơn
Những ngày dài trông ngóng chẳng ai phone
Đơn xin việc nhiều hơn thơ tình ái .
Trời bây giờ nắng vàng mơ giăng trải
Vậy mà sao ta lại thấy lạnh ghê
Những lo âu đè nặng đến ê chề
Ta chẳng biết đến khi nào có việc .
Trời giao mùa, hết năm rồi, đến tết
Mong Xuân về mọi việc được hanh thông
Chúc cho người toại nguyện những ước mong
Ta cũng được những ngày làm như cũ .
Thôi vui nhé, mong người đừng ủ rũ
Thất nghiệp rồi, nhưng ta vần còn thơ .
tháng 1'02
Back
to top
|
|
Bài
cho ta hy vọng
Mình đã thấy hôm nay trời gieo nắng
Chim ngoài vườn hót văng vẳng bên tai
Vậy mà sao còn ủ dột nơi này
Hay có phải mình nhớ ai quá đỗi .
Mình làm thơ, thơ vẫn buồn đến vậy
Mình ra ngoài, với chiếc bóng mình đi
Nghe tâm tư như khắc khoải chuyện gì
Đưa chân bước, dấu chì vai nặng nặng .
Mình mím môi, nghe môi mình mặn mặn
Sợi tóc buồn, dỗi nắng tóc xơ rơ
Hồn lo âu, mình vẫn cứ mong chờ
Mờ nhạt lắm, chờ ai mình chẳng biết .
Con chim hót trên cành nghe tha thiết
Có phải rằng lá biếc, đón xuân sang
Vậy mà sao mình vẫn thấy ngỡ ngàng
Thôi dang tay, hứng muôn ngàn hy vọng .
Tháng 1'02
Back
to top
|
Thiên
thần xưa đã mất
Thiên thần mất, em một mình lệ rỏ
Những đêm dài trăn trở giấc cô đơn
Không còn ai, để nũng nịu giận hờn
Không còn ai đưa hồn cùng nhập mộng .
Em đã mất thiên thần đôi cánh mỏng
Sợi tơ hồng đứt đoạn, lỡ duyên nhau
hồn lạc hồn, mắt vàng võ thâm sâu
Còn đâu nữa vui trong màu áo cưới .
Thiên thần mất, không mang tình yêu tới
Để tâm hồn chết đuối giữa dòng mơ
Để cho lòng cứ vò võ trông chờ
Thiên thần mất, em bơ vơ lạc lõng .
Thiên thần mất, đất trời cao lồng lộng
Gót chân người, đẫm nát trái tim yêu
Gót chân người, còn tận mãi nơi đâu
Thiên thần mất, còn đâu ngày xưa cũ .
Em đã mất thiên thần trong giấc ngủ
Không còn ai, ru nữa những đêm dài
Không còn ai, khi tình đã tàn phai
Em đã mất từ người đi biền biệt .
tháng 1'02
Back
to top
|
|
Đêm em nhỏ
lệ thành thơ
Anh có hỏi: sao thơ em thê thảm quá!
Giống như đời, thơ có khác gì đâu
Ai có hiểu những lọc lừa gian trá,
Những niềm riêng trong tâm khảm em sầu .
Sao anh hiểu hết những điều cay nghiệt
Người trách mình, như để nhẹ lòng đi
Em cay đắng, cười mỉa mai thế sự
Người đã xa, nói lại có ích gì.
Anh có biết thơ với đời là một
Những nhịp đời, là giai điệu, người chê
Anh đâu biết, những gì em đã mất
Bao đêm dài, em nhỏ lệ thành thơ .
Có lẽ anh suốt đời còn chưa hiểu
Bởi anh chưa làm người thua cuộc bao giờ
Anh chưa hề bị người ta đàm tếu
Nên mới cho rằng thơ cũng chỉ là mơ .
Không đâu anh thơ với đời là thật
Thơ là em mà đời cũng là em
Nửa đời trôi em vẫn còn chậc vật
Nên câu thơ xơ xác, tả tơị..buồn
tháng 1'02
Back
to top
|
|
Còn đâu những
người xưa
Con lại trở về sau những tháng năm xa
Lòng chùng hẳn khi cửa nhà vắng vẻ
Bụi chuối hiên nhà, đong đưa khe khẻ
Mẹ bây giờ tóc cũng bạc nhiều hơn .
Bên bếp lửa hồng mẹ đang thổi nồi cơm
Mái nhà tranh, khói bốc lên nghi ngút
Con chó vàng đang lim dim đôi mắt
Bỗng vùng vằng đứng dậy sủa oang oang .
Mấy chị có chồng thôn xã kế bên
Đứa em trai, bây giờ làm thầy giáo
Không còn giống như ngày xưa ngổ ngáo
Ăn mặc đàng hoàng, gọn gẽ tóc ta .
Con chợt thấy rằng ở khoé mắt cay cay
Khi chân bước vào ngay bàn thờ tổ
Hình của Ba đã hoen vàng nhiều chỗ
Ba mất thật rồi, chứ có phải mơ đâu .
Nhớ mới ngày nào còn ở bên nhau
Cả nhà quây quanh mâm cơm chiều đạm bạc
Con cá rô nướng với đĩa rau lang luột
Vậy mà ngon, hạnh phúc thật là nhiều .
Ngày con đi Ba đứng cửa trông theo
Dấu môi hôn vẫn còn in trên trán
Theo mơ ước nơi phương trời xa thẳm
Đưa tiễn ngày nào là vĩnh biệt đời nhau ...
Thôn xóm bây giờ có những nàng dâu
Từ nơi khác nên con đều thấy lạ
Những đứa trẻ ngày xưa bây giờ lớn quá
Nó nhìn cười, con chẳng nhớ là ai .
Đo bước chân theo những tháng năm dài
Những ruộng đồng còn xanh non màu mạ
Xóm làng bà con đến thăm hết cả
Ai cũng gầy, da bọc lấy xương khô .
Chiều tháng Giêng, gió se lạnh xát xô
Dưới chân núi, mồ Ba xanh màu cỏ
Bao năm xa nhà, mà đây nhiều quá
Những nấm mồ, đây đó khắc tên quen .
Trở lại nơi này, lòng trống trải cô đơn
Mẹ già hẳn, tóc trên đầu điểm bạc
Đâu những tiếng cười vang vang thuở trước
Hội ngộ ,hoài theo những biệt ly .
Back
to top
|
|
Sáng thứ
bảy
Sáng nay thứ bảy nên ngủ nướng
Thức dậy nhìn qua cửa nắng rồi
Trời đã vào xuân anh có thấy
đón chào ngày mới dậy đi thôi .
Có chút niềm vui vào cánh phổi
vươn vai hít thở khí xuân đầy
Ngày mai hy vọng thành hiện thực
Ba chữ T nè nắm trong tay .
Em ngước nhìn lên cây chuối lá
Tàu còn xơ xác lúc đông qua
Vườn đã mọc đầy hoa với cỏ
Lác đác đây kia những cụm trà .
Thung lũng bây giờ không mưa nữa
Lòng em chan chứa những yêu tin
Vén màn cho nắng len vào cữa
Xuân đã sang rồi nơi đáy tim .
tháng 1 '2002
Back
to top
|
|
Vẫn một
dòng thơ
Và em lại buồn đêm nay
Đã lâu lắm rồi còn say men tình ái
Em lại viết những bài thơ vụng dại
Nhớ về anh, nên thơ lại tuôn trào .
Em tự hỏi mình chưa quên hay saỏ
Bao năm rồi biết bao điều thay đổi
Chỉ có con tim vẫn không chịu nghe em nói
Lâu lâu một lần lại phản bội luôn em .
Nhiều năm rồi, niềm đau lạ hoá quen
Em say khước chiều nay men tình ái
San Jose trời vẫn còn mưa mãi
Có phải rằng chúng cũng nhớ anh không?
Em cứ ngỡ mình như một dòng sông
Anh là nước, suốt đời thơ còn chảy
Qua bao tháng năm, ghe thuyền đưa đẩy
Nước vẫn tràn lai láng cả dòng thơ .
tháng 12' 01
Back
to top
|
|
Đêm với
bóng mồ côi
Cuối năm rồi trời vẫn cứ buồn hiu
Mưa lại đổ suốt buổi chiều, lộng gió
Những hạt mưa thấm dần vào nỗi nhớ
Anh! lâu rồi, nơi đó có vui không!
Ở nơi này còn có một dòng sông
nước phẳng lặng, nhưng cõi lòng lạnh giá
Ngày qua đi, bao con thuyền mới lạ
Con thuyền nào cũng vậy chẳng còn vui .
Từ chia tay, cây cỏ cứ ngậm ngùi
Bao kỉ niệm lâu rồi em còn giữ
đọc lại hết những vần ngày thơ cũ
Hồn bơ vơ ủ rũ nhớ nhung nhiều .
Em cứ hỏi mình có phải còn yêu
Bao năm tháng có bao điều thay đổi
Nhưng con tim này vẫn chưa chịu nghe em nói
Lại nghĩ đến anh, lại nghĩ đến anh rồi ...
Em mới thấy mình một chiếc bóng mồ côi
Back
to top
|
|
Bài thơ cuối
năm
Thơ giai điệu mang nỗi sầu anh gởi
Nỗi nhớ nào mang tới những ngày xưa
Anh nơi ấy có còn hay mong mỏi
Bóng em về bên khóm trúc lưa thưa .
Em nghe nói năm này ở trên đó
Tuyết rơi nhiều oằn nặng cả mái nhà
Em ước chi hoá thân làm ánh lửa
Sửi ấm lòng anh ấm những ngày qua .
Và bây giờ nơi đây còn mưa mãi
Làm cong queo hết những cánh hoa vàng
Cô giáo nhỏ, còn mong ngày trở lại
Đi bên người nắn ấm lúc xuân sang .
12' 01
Back
to top
|
|
Như thường
lệ
Em hạ bút gieo vần thêm lần nữa
Viết cho anh như thuở mới tự tình
Và đây người với những mắt môi xinh
Vào giấc mộng như lệ thường anh nhé.
Đưa tay cọ pha màu tô em vẽ
Cành cây khô, bông tuyết trắng bay bay
Dáng anh về trong bóng tối đêm nay
Từng đốm nến lung linh xanh vàng đỏ .
Trời Cali mấy hôm nay mưa gió
Anh có về nhớ mặc áo mưa nghen
Để em ngồi đan chiếc áo len xong
Anh được ấm cõi lòng ngày băng giá .
Lâu lắm rồi, hai phương trời xa lạ
Những con đường đơn lẻ lá khô rơi
Những mùa xuân con gái cũng qua rồi
Em mắt biếc chân trời mơ ánh sáng .
Mốc thời gian có làm anh ngao ngán
Hãy quên đi những lời trách giận hờn
Hãy quên đi những năn nỉ van lơn
Xin về lại giữa niềm tin yêu dấu .
tháng 12'01

Back
to top
|
|
Còn
anh
Em cũng biết rằng anh gọi để dò tin
Hơi thở ấy muôn đời em vẫn nhớ
Có chi đâu mà anh đành phải sợ
Đã lâu rồi còn biết trách gì nhau .
Đã gọi rồi sao chẳng nói một câu
"Em có khoẻ không" như thuở nào vẫn
nói
Một câu thôi chỉ là thăm hỏi
Như vậy mà cũng khó lắm hay sao!
Hay anh nghĩ rằng em sẽ đớn đau
Khi hai đứa đã xa hàng nghìn cây số
Anh yên tâm, em đã không còn rơi lệ
Cưới vợ được rồi, không vướng bận gì
em.
Chỉ tội cuộc tình giá buốt đêm đêm
Và phải xa anh trong những ngày mưa gió
Bắt đầu lại như ngày xưa thế đó
Chỉ sợ thôi khi tóc ngã về chiều .
Đã lâu lắm rồi em chẳng còn yêu
Thôi thì để trời chiều nay xao động
Chỉ một đêm thôi, trăm ngàn con sóng
L.ai trở về sôi động trái tim em .
tháng 10'2001
Back
to top
|
|
|
13
Về với mình thôi
Ừ chỉ còn một ngày nữa mà thôi
Một ngày nữa là năm này sẽ hết
Ta bỗng thấy hồn căm căm giá rét
Tính tròn năm, tay vẫn trắng như vôi .
Và chỉ còn một ngày nữa mà thôi
Mà vẫn vậy như thời vừa mới lớn
Mong năm tới sẽ có nhiều may mắn
Không buồn như trọn cả tháng năm này .
Có phải suốt đời vẫn trắng cả bàn tay
Ta lật lại trang đời và cố viết
Bắt đầu từ đâu làm sao ta biết
Quên mất rồi, ta chẳng nhớ điều chi .
Ta một mình, từ dạo ấy chia ly
Đem đốt hết tro tàn bay lả tả
Hồn lưu lạc ta lang thang trăm ngả
Đâu là nơi để ta trú thân mình...
Đâu hết rồi, ta với những yêu tin
Những mơ mộng của thời mới lớn
Chỉ còn ta với trái tim đau đớn
Ước vọng khô cằn theo những tháng năm .
tháng 12'01
Back
to top
|
|
Lệ..
Khi con trai làm thinh
Cả biển tình trầm lặng
Lòng con gái như sóng
Như muốn tràn dâng lên .
Khi con trai lặng thinh
Làm con gái quay quắt
Lại thêm nhiều thắc mắc
Thật là nhức đầu .
Con traị.. ơi con trai
Nghĩ gì ở trong đầu
mặt lạnh lùng đến thế
Làm vỡ trái tim em .
Ừ thì cứ lặng thinh
để cho tình đông đá
Để lòng em nóng quá
Như nồi nước sục sôi .
Con traị.. ơi con trai
Lại lặng thinh nữa rồi
Làm con gái khóc
Nước mắt mặn làn môi .
tháng 11 '01
Back
to top
|
|
15
Mọt gỗ thơ
Em như
gỗ mục
đầy thơ
Bị con mọt khoét, bột trơ ra ngoài
bán
mua
đen đỏ thịt xôi
Thất thanh nên lại ngồi cười với thơ
Em như
gỗ mục
khù khờ
Đem tình đi đổi trò hề thế gian
Ừ
không chuốc
lấy phũ phàng
Nghĩa nhân buột chặt mỏ than sầu đờị
Em như
gỗ mục
bên trời
Trăm năm còn cứ
đợi người dưng xa
Vì
anh
vực thẳm
Ác tà
Nên em gỗ mục thân, da, lở nhiều .:-)
Back
to top
|
|
Chào anh
Chào anh
về
với đời thường
Buồn khuya đã đóng lại đường ta đị
Những mưa
những
nắng sá gì
Chồn chân ta bước khi Đông mới về.
Chào anh
Theo
bóng sơn khê
Bờ em ngụp lặn còn ngơ ngẩn sầu
Chiều buông
bóng với hình đâu
Biển xanh thăm thẳm một màu hoàng hôn .
Chào anh
Mây gió gọi hồn
Làm chim bói cá lên non tìm người
phần em
còn lửng lơ rơi
Tìm thân rồi lại tìm nơi trú mình .
Back
to top
|
|
Tháng mười
hai
Tháng mười một sắp qua rồi ngươi ạ
Những hàng cây lá đổ xác xao rơi
Nắng vàng khoe sắc biếc giữa khoảng trời
Như chào đón mùa đông về trước cửa .
Tháng mười hai, không còn thương với nhớ
Sao lòng mình lo sợ lúc đông sang
Gió và mây trôi nổi đến bẽ bàng
Ngẫm thân lá sao thấy mình buồn lạ .
Ta không còn nghĩ nhiều gì hết cả
Mặc cuộc đời cứ thế cuốn trôi mau
Hít thở vào ta cố nén tim đau
Người theo gió, xát vào sâu lồng ngực .
Bao tháng năm hồn còn bay ngoạn mục
Lòng buâng khuâng những lúc gió giao mùa
Đi bên người mơ ước cũng xin thua
Cali nắng, đường chia còn lắm ngả .

Back
to top
|
|
Chiều Thu
Những thân cây co mình đang chờ rét
Như lòng ai băng giá đợi đông về
Nhìn muôn hướng biết đâu là điểm tựa
Ý thơ còn sao quá đỗi lê thê .
Ta khoan dung đưa người vào thượng giới
Kia là sông
Kia là núi
muôn trùng
Đây thánh thiện
Ta một đời nuôi nổi
Thứ tha người, vội mở tấm lòng son .
Dăm nhánh gãy, còn trơ trong gió bấc
Lá thương tình
héo úa,
xác xơ rơi
Ai nỡ cắt
đâm xô
Cho ngã té
Nhựa trào tuôn thương tiếc một mảnh đời .
Ta đong đếm cân đo còn chưa kỹ
Đâu là hư đâu là thực vô lường
Chiều nắng tắt, gió luồn qua mớ tóc
Thật đấy mà, nên gió thoảng mùi hương .
Back
to top
|
|
Tự trào
Thổi bay
hết những hương thừa
Cho đêm bừng sáng
giữa mùa Noel
Ừ đem chi
lại buồn thêm
Người ta đổ hết
Là hoen ố rồi
Là tên vô loại
mà thôi
Đến
chui
đục ,khoét
để rồi
tim đaụ
Hừ
ngươi
có phải
Vàng thau
Đừng vênh cái mặt
Còn lâu
lắm mà .
Tha!
Ta
nhủ
rằng tha .
Back
to top
|
|
Mùa Đông
không anh
Anh ạ
Trời như đến mùa đông
Em vẫn vậy
giữa dòng đời cô độc
Cây thương lá
đứng trơ trong gió bấc
Còn em thì thầm khóc
bỡi thương thân .
Anh ạ
Trời như sắp vào Đông
Anh có còn nhớ chăng
Những lời anh đã nói
Lời nói thương em mỗi khi trời
vào tối
Đến suốt cuộc đời này
Anh chỉ có em thôi .
Mùa đông năm nay chưa về
mà anh đã đổi ngôi
Để lại mình em ngồi đây nhớ về dĩ vãng
Anh như nắng
Làm trái tim khô hạn
Anh như mưa
Đọng ở khoé mắt này
Trái tim buồn,khoé mắt cứ cay cay .
Anh ạ
Có phải mùa đông năm nay
Anh đã quên đi tất cả
Làm thân cây, nhưng cây còn nhớ lá
Anh phận người, chẳng lẽ đã quên em .
Back
to top
|
|
Ừ
thôi anh nhé
Ừ chúng
mình
đến đó hết rồi anh...
Câu chấm lửng
Cuộc tình rồi kết thúc
không trách anh làm cho em bực tức
Mà vì anh, em tủi nhục thật nhiều ...
Ừ chúng mình
Như thế chẳng còn yêu
Đừng làm bộ
để nhiều người thấy tội
Em không hiểu tại sao
đến bây giờ anh còn nói dối
Anh gạt người, có gạt được anh không!!!
Anh hãy thử tìm tòi
còn có chút lương tâm
Em tin tưởng bất kỳ ai cũng có
Ở trong anh
Nó đang nằm đâu đó
Xin anh về
và tìm lại chính anh .
Ừ chúng mình
Thôi nhé
chẳng giao tranh
Như đất đá
Nghìn năm không sợ biển
Bão có to
Sóng vang ầm chuyển biến
Rồi cuối cùng
Vẫn yên lặng ngàn khơi .
Back
to top
|
|
Tháng
mười
hai I
Tháng mười
hai
dường như về rất vội
Nhận thịp hồng
ai gửi
đến chiều naỵ
Một người buồn nhìn một cặp vui thay
Mơ ước lớn
dần theo năm tháng tuổi .
Tháng mười hai
tính xa gần dong ruổi
Bạn bè giờ
chẳng còn lấy một ai
Tháng mười hai
ta ghét
tháng mười hai
Vừa chợt đến
lại về thêm lần nữa .
Chỉ còn ta
đêm đông buồn chẳng lửa
Người đi rồi
còn lại những tàn tro
Tháng mười hai, hai kẻ hát reo hò
Có ai biết, mình ta còn lưu lạc .
Back
to top
|
|
|
23
Sao còn nói yêu
em
Cuối tháng mười trời
bỗng đổ cơn mưa
Bao kỷ niệm dội về vùng ký ức
Đêm khó ngủ, đêm trở trăn thao thức
Nói làm gì! ray rức nhớ nhung thêm .
Anh có vợ rồi sao còn nói yêu em
Để đêm tối có ba người thầm khóc!
Em đã quen lau khô dòng nước mắt
Vợ của anh, trách móc rồi làm sao!
Yêu hay không giờ cũng giống như nhau
Mùa thu đến trái sầu vàng chín rụng
Em co ro trong gian phòng vắng lặng
Thầm ước đời nhanh chóng vội qua mau .
Kỷ niệm xoay tròn, đâu dễ quên đâu !
Anh cũng biết hai đứa mình không thể
Bao năm xa rồi, anh giờ có vợ
Nói làm gì để em nhớ anh hơn .
Đêm nay buồn, hồn trống vắng cô đơn
Và nỗi nhớ từng cơn bùng trỗi dậy
Một lời của anh là như thế đấy
Yêu rồi sao hai đứa có được gì.
Em mãi muôn đời sống với tình thi
Xin anh hãy mang lời yêu trở về bên vợ ..

Back
to top
|
|
|
|
Giã
Biệt
Em gục chết giữa ngàn hoa lá cỏ
Mong hồn bay theo gió tận ngàn khơi
Quên hết nỗi buồn em chẳng thể nào vơi
Xin từ biệt đất trời và anh nữạ
Bao tháng năm xác thân rồi mục rữa
giã từ nhau, ngọn lửa cũng tắt rồi
Giã từ nhau, em thấy quá xa xôi
Xin từ biệt, hỡi người em yêu dấu .
Em chẳng biết tình yêu là tranh đấu
Thắng và thua ai vạch rõ con đường
Có phải là hai đứa vẫn còn thương
Nên cứ mãi dặt vằn nhau như thế .
Em chẳng muốn hờn trách anh thế đó
Lời điêu ngoa tự nó cứ trào ra
Mỗi lần nói rồi, em lại thấy xót xa
Thôi giã biệt em bỏ qua tất cả . .
Back
to top
|
|

Thơ ý cũng
mồ côi
Hôm nay buồn nêm em muốn làm thơ
Vậy mà sao thơ chẳng về đến nữa
Thơ bỏ em, mảnh hồn xanh mục rữa
Tự lâu rồi mơ ước cũng tàn phai .
Hôm nay buồn, Trời như cũng giăng mây
Khí lành lạnh bủa vây vùng trí nhớ
Em chẳng biết nơi đâu là đất hứa
Nơi nào anh! không còn rõ nữa rồi
Mới hay mình thơ ý cũng mồ côi .
Back
to top
|
|
|
|