Nguyên Vũ
Nắng Hạ
Có Thể
Mẹ
Lặng lẽ
Có phải rằng Quên
Thơ chưa hết
Tháng 5 kỷ niệm
Thơ viết tặng anh
Vào mộng
Thơ với người
Mùa thu thương nhớ
Mùa thu tĩnh lặng
Chiều chia tay
Gần như là tuyệt vọng
Thu về biết có còn vui
Chia tay
Đi giữa mùa Ngâu
Tìm được gì!  em
Mùa trăng em bỡ ngỡ
Mưa tình nặng hạt
Mộng một mùa trăng
Ái tình
Chỉ có thơ thôi

 

 

 

 

 

 

 

Nguyên Vũ

Mơ làm Vũ giữa mùa khô hạn hán .
Mơ làm mưa lai láng chảy vô biên
Vũ cùng Mưa tràn ngập khắp mọi miền
Mưa tưới mát cõi hồn, tim nắng hạ .

Ai là Vũ làm bao la biển cả
Ai từ mây bay lả ở trên đầu
Ai mang về dòng nước giữa sông sâu
Em ruộng lúa, mỡ màu, phù sa đỏ .

Mưa cũng đến những khi trời trở gió
Xối lòng em, xoá sạch vết bùn nhơ
Hạ lại về, xin kéo Vũ vào thơ
Cho thơ bớt hững hờ cùng năm tháng .

Ai là Vũ từ đâu xin làm bạn
Ai là mưa bóng dáng tưởng tượng người
Lại làm thơ từ thuở chửa lên ngôi
Đêm mơ mộng nữa rồi vai Hoàng hậu .

Nàng Thơ

Nắng Hạ

Ừ nắng hạ lại về gieo réo rắc
Thời gian đi, mưa tắt, tuyết trôi sông
Nắng lại về cho đôi má thêm hồng
Mùa hạ mới đem trồng cây hy vọng .

câu thơ viết giữa gió chiều lồng lộng
Khách đường xa thăm viếng cánh hoa nhà
Nắng có vàng đừng để tháng năm qua
Cho con nước đủ mùa, cây nẩy lộc .

Đưa tay bắt nắng vàng gieo làn tóc
Hong cho khô giọt nước mắt vướng vào
Xin thả hồn theo con nắng lên cao
Thơ chắp cánh lao xao cùng nắng hạ .

Mùa ân tình, nắng vàng thêm rộn rã
Mây mưa ơi đừng có vội về đây
Để Hạ còn gieo nắng mãi cơn say
Ta đã mất những ngày xuân tuổi trẻ .

Nàng Thơ

Có Thể !!!...

Có thể là anh đã quên em
Quên tất cả những gì ta có được
Có thể là anh đang xuôi ngược
Mà quên mất mình đã đến từ đâu .

Có thể là anh chẳng đớn đau
Anh đắt giá có gì đâu làm nỗi nhớ
Nhưng em không thể giống anh thế đó
Làm sao quên, người đã tỏ lời tình .

Em lại một mình ngồi trong lặng thinh
Lại làm thơ, rồi hỏi mình câu có thể
Kỷ niệm còn, đem ra kể lể
Lại gieo vần, cho hơi thở nặng nề đi .

Có thể rồi ngày tháng lại ra đi
Anh có thể, mà em thì không thể
Đêm buông xuống hồn thêm nỗi nhớ
Không thể nào em gạt lệ, yêu anh .

Nàng Thơ

Mẹ

Ngày lễ mẹ nhưng con lại làm thơ
Chuyện gái trai, hoá mù tim tuổi trẻ
Tình si dại bao năm trời vẫn thế
Mẹ mẹ ơi! Con lỡ biết làm sao !!!

Con gái lớn rồi, lòng mẹ nôn nao
Ai cưới hỏi làm sao mà tất bật
Gả cho nhanh, mẹ cầu trời khẩn phật
Nhưng đành thôi, số kiếp có ra gì .

Đôi lúc con buồn làm mẹ không vui
Con cũng muốn có một đời hạnh phúc
Giống Ba con, vậy mà không có đuợc
bởi bây giờ con người đã đổi thay .

Lễ mẹ xứ người lại đến hôm nay
Đành thôi mẹ! từ hôm con nói dối
Là cả cuộc đời phủ trùm bóng tối
Hối hận rồi lấy lại co được đâu .

Nhìn mẹ buồn lòng con trỗi cơn đau ...

Nàng Thơ

Lặng Lẽ

Em thả hồn bay theo lặng lẽ
Lửa lòng chẳng hé sợ cuồng phong
Em để nhịp sầu tim rung khẽ
Ở giữa dòng sâu ngụp mấy lần .

Em giữa mùa xuân, hoa rũ cánh
Nắng về ngày hạ, rét vai gầy
Có còn chi nữa mà viện thánh
Trôi giữa đời thường tắm đắng cay .

Em lại mình em trong lặng lẽ
Co ro trong nỗi nhớ dâng đầy
Một lần như bể đông cùng lệ
Chảy mãi không ngừng sóng lắt lay .

Nàng Thơ

Có phải rằng quên

Em đã quên mình sao lại chẳng quên anh
Câu thơ viết lại trung thành thế đó
Trái tim đập muôn đời, em vò võ
Anh đâu rồi, còn nhớ hay là vui .

Ước chi mình ngày đó chẳng chia đôi
Trễ chút nữa có lẽ đời không thế
Có lẽ mình sẽ không còn mắc nợ
Mỗi đưá một nơi dây nhợ chẳng rối nhàu .

Kỷ niệm buồn, đôi khi chẳng dám nhớ về nhau
Nhưng lại nhớ , chẳng thể nào quên được
Không ai muốn làm một người thua cuộc
Thôi thì thua, anh được chuyện đã rồi .

Em đã quen rồi, trong cảnh mồ côi
Con chim nhỏ, được đôi, giờ lẻ bạn
Tại anh tới làm con tim dấy loạn
Đã lâu rồi còn bệnh hoạn như hôm qua .

Nàng Thơ

Thơ chưa hết

Pho sách mình, không biết được bao nhiêu
Sao chương này viết hoài mà chẳng hết
Có phải rằng nó không còn đoạn kết
Như chúng mình chia biệt giữa đời nay .

Chiều hôm buồn, em thấy mắt cay cay
Không phải khóc vì nguồn châu đã cạn
Vì bên anh đã có người làm bạn
Âu yếm nhìn nhau như thuở chúng mình .

Tại sao em là người lại phải lặng thinh
Tại sao người bảo mình là người phản bội
Trong câu chuyện ai là người có lỗi
Nói làm gì, em chẳng muốn phân bua .

Tại trời buồn, trời lại đổ cơn mưa
Để cơn gió cợt đùa em mắt ướt
Thơ chưa hết, em lại còn đi ngược
Chúc cho anh vui vẻ để yêu người .

Nàng Thơ

Tháng 5 kỷ niệm

Và như thế tháng năm về lại nữa
Làm sao quên, khi nhớ chuyện chúng mình
Hai đứa ngồi dưới con nắng lung linh
Anh vụng trộm nụ hôn nồng dấu ái .

Kỷ niệm cũ dường như đang quay lại
Tháng năm qua tháng năm lại, mốc thời gian
Sổ có vàng, hay sổ hoá ra đen
Xin cất giữ dù quên hay là nhớ !

Và tháng năm, giá không chia đôi ngả
Vẫn cầm tay, hối hả mím môi cười
Buổi chiều buồn bên biển hướng xa khơi
Không giận dỗi, với những lời trách móc .

Giờ tháng năm, nắng về vương màu tóc
Kỷ niệm xưa len lỏi đến lưng chừng
Nhớ anh nhiều con mắt bỗng rưng rưng
Vào giấc ngủ mơ một lần trở lại .

Nàng Thơ

Thơ viết  tặng anh

Đã lâu lắm em không còn thi tứ
Lấy gì đâu mà thơ viết tặng anh
Mấy vần thôi sao viết mãi chẳng thành
Theo lối mộng, thơ xanh giờ vàng úa .

Lòng rất muốn nhưng rồi không dám hứa
Bởi đâu còn gì nữa để mà thơ
Bao nhiêu năm em cứ mãi trông chờ
Niềm hạnh phúc khi về chung điểm hẹn .

Đêm thả giấc cho con tim len lén
Mộng yêu đương, thai nghén nở hoa mơ
Sáng mai ra em lại phải hững hờ
Không dám nữa, tình thơ nghèo mạc quá .

Anh có biết em trở thành thế đó
Yêu quê hương hỏi còn nhớ chút gì
Tháp Nhạn buồn đưa tiễn buổi phân ly
Hồi tưởng lại, có chút gì đã mất .

Nàng Thơ

Vào Mộng

Em vào mộng gặp nữ thần A-li-má+
Rồi cầu xin điều ước có chiều đôi
Người bảo rằng: Tại hắn cứ lôi thôi
Xin điều ước mà cứ ngồi mắt ngó.

Xây cầu đến thành Rôm, em La Mã
Cầu hai chiều quả khó sập như chơi!
Điều thứ hai làm bà mím môi cười
Em hạnh phúc nhà ngươi thành đau khổ .

Em giật mình sợ đời anh khốn khó
Mộng tan tành, đêm mớ chuyện ngày xưa
Cũng Lọ Lem được Hoàng tử đưa về
Em xấu xí, anh chê, trời vội sáng .

Đêm hôm nay cầu cho anh ngủ sớm
Gặp nữ thần, đừng rướn mắt ngồi xem
Cầu hai chiều xây cất tới thành Rôm
Đây cốt sắt nụ cười thêm sáng chói ...

+ A-li-má( Alimama) vợ của alibaba :-)

Nàng Thơ

Thơ với người

Bỡi yêu thơ nên đời tôi vất vưởng
Bởi yêu người nên tôi vướng sầu đau
Thơ với người hai thứ nối liền nhau
Người đi mất, thơ phủ màu vàng uá .

Bởi yêu thơ , nên tôi còn đóm lửa
Thắp trong mình sáng mãi một niềm tin
Bỡi yêu người nên tôi mãi lênh đênh
Còn lặn hụp trong biển tình sâu thẳm .

Thơ mãi mãi tràn lan tôi suối tắm
Người trong tôi, câm lặng một niềm đau
Thơ với người hai thứ cứ thay nhau
Tôi ngất ngưởng giữa tinh cầu cô độc .

Bởi yêu thơ nên đời tôi khó nhọc
Bởi yêu người nên nước mắt lưng tròng
Đã định rồi, tôi với kiếp long đong
Thơ đè nặng, người truy phong biến mất .

Mùa thu thương nhớ

Và như thế mùa thu nay về lại
Gửi cho anh nỗi nhớ tháng năm đầy
Và đây người chút môi ấm nồng say
Chút hơi nóng lồng vào trong tiếng thở .

Người hãy nhận dù không còn tưởng nhớ
Chút hơi nồng dù người ngỡ rằng quên
Mùa thu này! một mùa thu không tên
Tôi cô độc, không giận hờn gì nữa .

Không hối thúc thu cũng về gõ cữa
Tôi là tôi, mãi mãi vẫn là tôi
Người có đi, cuộc sống đã mới rồi
Cây rụng lá, tôi lại ngồi mơ mộng .

Và thơ tôi như cây tràn nhựa sống
Mãi muôn đời nuôi lớn lá và thân
Ước mơ cao tôi bỗng thấy nở dần
Tim đủ lớn trải lồng vào tất cả .

Khắp nhân gian điạ đàng và biển cả
Mộng ắp đầy, đây đó nhạc hoà reo
Nắng rung rinh làm nũng dưới chân đèo
Trời mở rộng, hồn tôi reo với lá .

Kiều Lệ

Mùa thu tĩnh lặng

Nhẹ vô cùng và tĩnh lặng làm sao
Em thấy sợ khi thu vừa ập đến
Em rất sợ trong em còn ngọn nến
tắt dần dần theo ngày tháng qua nhanh .

Đâu mất rồi những mơ ước mong manh
Tìm kiếm mãi mà chúng không còn nữa
Không đủ sức để thổi bùng ngọn lửa
Và mùa thu gõ cửa về thật rồi .

Ước chi mình làm cánh lá nghiêng rơi
Anh biết lá có buồn không mà tội
Lá trôi mãi nhưng cũng về nguồn cội
Còn em thì chẳng biết trôi về đâu .

Ở phương nào rồi cũng giống như nhau
Em chẳng sợ, nơi nào mình sẽ đến
Con đường nào em cũng đều yêu mến
Chỉ cho em phương hướng để đi thôi .

Kiều Lệ

Chiều chia tay

Chiều nay vào kỷ niệm
Viết thêm mấy vần thơ
Lời chia tay anh nói
Ôi thật quá bất ngờ!

Cố dằn lòng chẳng khóc
Mà sao nước mắt rơi
Cổ mình cứ nghẹn nghẹn
Có chi đâu ! Thói đời .

Mình chia tay êm thắm
Những lời chúc cho nhau
Hạnh phúc ơi hạnh phúc
Mi đang ở nơi đâu !

Kiều Lệ

Gần như là tuyệt vọng

Lần đầu là lần cuối
Em cười thật là to
Cười thất điên bát đảo
Cười kiếp người quanh co .

Em cười hay là khóc
mà mặn mặn bờ môi
Em cười hay em khóc
Mà nước mắt đang rơi .

Đâu bước đường em tới
Đâu ngày mai em đi
Sao bây giờ hoảng sợ
Hy vọng vội ra đị

"Tuyệt vọng đẹp như hoa"
Như một người đã nói
Em bỗng thấy mù loà
Tuyệt vọng đẹp, không lối .

Anh thấy không hạnh phúc
Đẹp tựa như bài thơ
Em có được hạnh phúc
Chỉ là trong giấc mơ .

Thôi thì đành như vậy
Mặc cuộc đời trôi đi
Thôi để trời đưa đẩy
Ngày mai! Cười! hề chi .

Kiều Lệ

Thu về chẳng biết có còn vui

Và bây giờ mùa thu về lại nữa
Em thản nhiên như chẳng biết vui buồn
So sánh mình với cánh lá chao nghiêng
Trời mênh mông biết đâu là điểm tựa .

Cây nhớ lá nên thân còn chảy nhựa
Em nhớ ai mà hờ hững trăm chiều
Biết mai này rồi mình sẽ ra sao
Hồn vất vưởng biết nơi nào sẽ đến .

Đời con gái có mười hai con bến
Bến nào trong cho em tựa bờ vai
Cho nỗi buồn em cũng được dần vơi
Dồn lâu ngày nay trở thành đầy ắp.

Em nhớ những mùa thu xa lăng lắc
Thu bình yên bên ba mẹ vui đùa
Vụt mất rồi, trời lại đổ cơn mưa
Em thấy sợ chẳng bao giờ trời tạnh.

Siết chặt tay mím môi mình mặn mặn
Thu thật ư sao thấy lạnh thế này
Đông có về xin đừng có vần xoay
Em quay quắt với những ngày băng giá .

Đi giữa mùa thu, cây cành vàng lá
Thân phận người và lá khác gì nhau
Nổi trôi dòng đời, ngụp lặn biển sâu
Hy vọng mong manh làm sao mà tiến bước .

Kiều Lệ

Chia tay

Mình xa nhau cũng tốt
Em trở về với mình
Thôi thì không lời thốt
Cứ như thế lặng thinh .

Em vui mà đừng ngại
Không gì đâu phải lo
Dù lòng đau tê tái
Em vẫn cố reo hò.

Bao lâu rồi anh nhỉ
Kỷ niệm xoay tròn tay
Tình yêu như chụp giựt
Không cánh mà cứ bay .

Thời gian ôi thời gian
Ta buồn không mà tủi
Nước mắt đã khô cằn
Ta một đời dong rủi .

Kiều Lệ

Đi Giữa mùa Ngâu

Em đi tìm mùa Thu ở trong nắng Hạ
Mùa yêu đương cánh lá đổi thay màu
Gió thì thầm mây len lén bảo nhau
Trời tháng bảy mùa ngâu còn chia rẽ .

Em đi tìm mùa xuân ở trong mùa hạ
Đâu là hoa ong bướm thoảng hương tình
Hạ nơi này con nắng xuống lung linh
Chừ im lặng một mình hong suối tóc .

Nắng, nắng ơi! soi tim khô nước mắt
Đông có về, rét mướt, đá không đau
Đi giữa bao mùa hạnh phúc ở nơi đâu
Sao tìm mãi mà vẫn còn tim trống .

Cho em hỏi này sông dài biển rộng ...
Có dòng nước nào xuyên thấm trái tim em .

Tìm được gì!  em

"Em đã tìm được gì sao có chút xuân vui
Thu Tình tự, mà Thu hết bùi ngùi"
Ơ em không tìm được gì hết cả
Chỉ là "quên" thôi đó chuyện à ơi !

Em chỉ tìm được cơn mưa phùn mùa hạ
Tưới mát tim mình vào những ngày qua
Anh có thấy không gió thì thầm với lá
Trận lửa hôm nào nay đã tan xa .

Cuối tháng bảy rồi, mùa thu còn chưa tới
Đi giữa trời ngâu em mơ ước tự tình
Dưới hai hàng cây, môi mắt lại thêm xinh
Đám lá vàng đón chân mình nhỏ bé .

Mơ ước mùa Xuân ngày xưa cũng thế
Hoa mọc đầy vàng rộ tựa mùa Ngâu
Nắng quá chừng, em chịu nắng thêm lâu
Em sợ lắm mùa Đông sầu buốt giá .

Mùa trăng em bỡ ngỡ

Em bỡ ngỡ mùa ngâu hay mùa trăng
Vì ngại lắm cân hoài mà chẳng xuống
Lỡ như thế anh có còn mong muốn
Dẫn em đi khi đêm xuống vào thu .

Gió giao mùa mang lại những rời ru
khí lành lạnh thấm sương mù buổi sáng
Em vẫn còn chút trong người lãng mạn
Giành cho anh cả đó, tuổi về chiều .

Thích đó mà chẳng dám nói lời yêu
Ngại đêm tối ngọn lửa tình vụt tắt
Đôi tay nắm hai ta cùng dạo bước
Trăng vườn thu anh vẽ, em vào mơ .

Đâu biết đâu nào, khi muốn ra thơ
Hồn lưu lạc, đường về phương viễn mộng
Hay! là dở , Thơ bây giờ đã sống
Anh bước vào, khơi lại những dòng trăng .

Em lại ngập ngừng qua những mùa trăng
Câu thơ viết ngại ngần tim chia nửa
Nửa muốn cho anh, nửa phập phòng lo sợ
Như mới ngày nào tình vỡ hồn thương đau .

Muốn ở bên anh, trăng ở trên đầu
Vườn tình tự cầm tay nhau tiếp bước
Có gió giao mùa hân hoan lả lướt
Mộng thật nhiều sao thấy vẫn còn xa .

Đâu ánh trăng hiền, đâu những tiê"ng chim ca
Em mơ mãi vậy mà thu chưa đến
Thu của riêng em, có ngọn lửa tình rực sáng
Bao năm rồi thu ấy chỉ là mơ .

Em chẳng còn gì tim cũng hoá ra thơ
Làm sao dám bảo rằng không xứng đáng
Đây tất cả những ngọt bùi cay đắng
Với trái tim cằn
còn xứng với anh không !!!!

Mưa tình nặng hạt

Hạt mưa tình rơi ướt áo em xanh
Nên ngày nắng trở nên buồn vô hạn
Em cứ ngỡ rằng thu về trăng sáng
Đi bên anh, năm tháng vẫn còn mơ .

Mưa trái mùa nên hồn cứ bơ vơ
Em lại đứng ở bên bờ đơn lẻ
Định mệnh cuộc đời chia hai lối rẽ
Lối em về lệ đẫm suối tương tư .

Trách Hạ làm gì Hạ chẳng riêng tư
Em giữa nắng, ngây người, mơ ước mãi
Không biết bao giờ mùa thu, anh trở lại
Bóng ai ngồi đó đợi những chiều về .

Máu tim còn như suối chảy lê thê
Theo ngọn sóng, lời thề xưa vỡ vụn
Em cũng biết những sông dài biển rộng
Chẳng đời nào chen lấn nỗi cô đơn .

Em không dám trách hờn mưa hay nắng
Đông có về Thương lắm cũng bằng không
Vì nỗi buồn theo con nước trào dâng
Người mất biệt, đời phù vân trôi nổi .

Mộng một mùa trăng

Xuân có về, cánh hoa xin nhường lối
Cho nai vàng hờn dỗi lá thu sang
Mưa tuyết rơi , rưng rức tiếc đêm tàn
Thương với nhớ, muộn màng, còn chi nữa .

Trong tiềm thức nghe vang vang lời hư"a
Xác thân gầy mỗi bữa đến ngu ngơ
Sợi tóc bay, em hờ hững mong chờ
Và chẳng biết là mơ hay là tỉnh .

Sóng trùng dương làm tan đi bọt biển
Thôi cũng đành lưu luyến nữa mà chi
Người cũng buồn, khi người phải ra đi
Xin cúi mặt, hằn ghi theo lần cuối .

Trái tim này nhịp đập vẫn như nhau
Hướng nào ít hướng nào nhiều cũng thế
vẫn là trái tim
với dòng máu đỏ
Chảy mãi muôn đời thương nhớ gửi về anh .

Mơ mộng nữa rồi những điều ước mong manh
Em cũng biết cuộc đời này, không thể
Như ánh trăng vàng rớt vào sông bể
Chỉ chực chạm vào là ánh trăng tan .

Anh có nghe gió giao mùa vừa gọi thu sang
Trời tháng tám mây ngàn về tụ hợp
Mà bóng anh vẫn còn xa biền biệt
Để em nơi này da diết nhớ khôn khuây .

Thu đã về chưa dưới phố chiều nay
Vòng đôi tay em thấy trời lành lạnh
Nhớ con đường cũ một mùa hè rực nắng
Trong tay anh, môi thắm nở nụ hồng ...

Bao năm qua rồi sao vẫn cứ hoài mong .

Kiều Lệ

Ái Tình

Ừ đúng vậy ái tình là bể rộng
Khi thương người càng lún lại càng sâu
Ái tình buồn theo vực thẳm non cao
Ai mà biết khi nào mình có được

Như hạnh phúc, đuổi theo hoài không kịp
Có người hên nhặt lấy thật là nhiều
Còn mình thì gom lại chẳng bao nhiêu
Rồi tự nhủ tham lam nhiều không tốt .

Chiều vắng lặng lòng bỗng nhiên ủ dột
Không biết mình còn đang nhớ ai đây
Nhớ làm gì khi mình đã chia tay
Mà sao thấy cổ mình hơi nghèn nghẹn...

Nhìn ngoài cửa gió và hoa hôn lén
Rồi ước mình như những cánh hoa xinh
Gió và hoa không biết chuyện ái tình
Mình thì biết nên thơ buồn đến vậy .

Hạnh phúc đây rồi em nắm giữ trong tay
Không đuổi nữa vì nơi này tràn ngập
Chiếc giường êm, để hồn bay xa lắc
Nó đâu rồi đến đậu ở vai anh .

Hạnh phúc đây rồi, những trái nho xanh
Bữa cơm nóng em ngồi cùng với mẹ
Ừ em cũng giống như anh đó nhé
Ta bằng nhau không ai ít ai nhiều .

Hạnh phúc đây mà chưa dám nói lời yêu
Đây chiếc máy, email nhiều bè bạn
Thư cho anh mỗi khi trời vừa sáng
Có vui không!!! hạnh phúc chẳng bán mua .

Đi với ái tình, hạnh phúc chẳng hơn thua
Em đã biết nô đùa cùng hiện tại
Trời tháng tám gió giao mùa đem lại
Chút niềm tin sót lại thoảng hương tình

Đi trong đêm rồi em ngỡ bình mình
trời phảng phất, lung linh chòm sao sáng ...

 

Chỉ có thơ thôi

 

Em không còn tình yêu để cho anh đâu nhé
Còn có thơ, không muốn lấy thì thôi
Chỉ còn lại đây vị đắng ở đầu môi
Không mật ngọt, nụ cười buồn phân nửa

Nửa đem tặng người tình xưa duyên lỡ
Vậy bây chừ anh có nhận cho không
Chấp nhận rồi đừng hối hận đi rong
Bỏ em đứng giữa đường mơ với gió .

Em chỉ còn thơ đọng trên nhánh cỏ
Mắt thiết tha buồn theo gió gọi hoàng hôn
Như cánh diều bay vào giữa linh hồn
Trên đồi cao mỏi mòn chờ đợi .

Em chỉ còn thơ, chảy thành sông suối
Để anh còn uống mãi đến trăm năm .

Thơ vẫn còn dù người có lên cân
Sao lại hỏi làm thơ hay, hay dở
Thơ là thơ suốt đời như thế đó
chứ nào đâu mắc mớ xuống cân đâu .

Trái tim tình đã đông cứng từ lâu
Tình không biếu, thơ khi sầu khi tủi
Thơ khi buồn, khi lang thang rong rủi
Cũng có khi tràn ngập những niềm vui .

Mộng càng nhiều thơ càng được lên ngôi
Thơ bất tận giữa trời xanh bát ngát
Ai đó cấm, tóc trên đầu có bạc
Mãi muôn đời xanh mãi một dòng thơ .

Kiều Lệ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hosted by www.Geocities.ws

1