Ta với bóng mùa xuân
Ta
bỗng thấy mùa xuân về rất chậm
Lại buổi chiều gậm nhấm chuyện ngày xưa
Ta cũng biết còn chi mà nghĩ nữa
Chỉ mình ta lúi cúi nhặt hương thừa .
Ta
mơ mãi mà đông còn mớ ngủ
Trời làm mưa cho đủ chuyện tình tan
Những dấu vết còn sâu trong nghiệt ngã
Mưa làm sao xoá sạch hết lỡ làng .
Ta
có tật thắc mắc người lại hỏi
Hỏi người rồi ta lại nhói buồng tim
Ta vẫn biết rằng người không chịu nói
Khoảng không cùng rồi hai đứa lặng im .
Người
có biết ta mãi hoài mộng mị
nắng lại về, cành sứ nở nhiều hoa
Người cúi mặt, nụ hôn nồng mở ngõ
Ta ửng hồng đôi má trốn vào thơ .
Mà
vẫn vậy nửa đời ta nghiệt ngã
Vẫn còn mơ người đến nói lời yêu
Như chiếc bóng ta theo người hối hả
Bóng đâu rồi, ta chân bước liêu xiêu .
------------------------------
Và
chiếc bóng suốt đời không đuổi kịp
Cây trơ cành khi những lá vàng rơi
Em giữa biển con tàu còn xuôi ngược
Biển hung hăng bão táp giận đất trời .
Em
với lấy chút niềm tin hy vọng
Nhưng ngọn đèn đã cháy hết tàn tro
Ôm nỗi khổ đưa hồn về tuyệt vọng
Đời còn không sao quá đỗi mịt mờ .
Tên
xuyên thủng và chim giờ đã chết
Mắt vẫn còn lo sợ những đường cung
Làm sao xoá vết thương lòng buốt nhói
Làthân chim nhưng phận lại hoa rừng .
Đông
vẫn vậy vẫn phủ đầy băng tuyết
Như tim em đã chai cứng từ lâu
Đêm sướt mướt trời nhỏ lòng thương tiếc
Một mặt người giàn giụa những giòng châu .
Back to top
Thung lũng Hoa Vàng
Trên
những nẻo đường hoa đã nở rồi anh
Em dạo phố và ngắm nhìn thật kỹ
Trời tháng hai, nắng chưa vàng để sưởi
Hoa trong lòng vừa mới nảy mầm lên .
Những
đám hoa vàng em chẳng biết gọi tên
Màu óng ả rực lên làm sáng chói
Tháng hai về gió ngoài kia cứ thổi
Rung rinh cánh hoa như nhắn gọi anh về .
Thung
lũng bây giờ vẫn có một người mơ
Một người bước thẫn thờ trong mộng mị
Như những ngày xưa chúng mình thủ thỉ
Chuyện đám hoa vàng em hoà với thiên nhiên .
Năm
nay trời buồn còn mưa liên miên
Những đám hoa vàng nghiêng nghiêng theo hướng gió
Nhìn những cánh hoa vàng lòng em đã rõ
Hai đứa mình từ đó chẳng còn nhaụ
Nàng Thơ
Back to top
Bài Thơ Tháng Hai
Tháng hai về mùa xuân đang gõ cửa
Chim chóc mừng như lần nữa gặp anh
lời tỏ tình nghe ngọt mát trong lành
Nhìn hoa vàng em nhớ anh quá đỗi
Tháng
hai rồi nơi đây nắng đã tới
như ngày xưa ta đã gọi cho nhau
đêm ươm mơ thơ tứ quá ngọt ngào
ừ tháng hai nghe xao lòng rạo rực .
Và
tháng hai lại về em vẫn nhớ
Ngàn câu thơ cho anh đó đặn đều
Vốn cuộc đời em chỉ có bấy nhiêu
Xin đừng để hắt hiu câu với ý .
Bài
tháng hai như ngày xưa thế ấy
Em bâng khuâng nghe gió gọi nắng về
Mối tình đầu em ướp mãi trong thơ
Như trái tim còn si mê anh vậy .
Khói
Lam
Back to top
Lễ vật của Tình Nhân
Mùa
lễ này họ tặng vật tình nhân
Em dong rủi quen dần đời lặng lẽ
Như ngày xưa vẫn chưa bao giờ có
Anh không là mùa tình lỡ đi qua .
Có
bao giờ em nhận được món quà
Từ tay anh để mà ôn kỷ niệm .
Người ta viết bài thơ tình tay đếm
Còn thơ em mặc niệm ở nơi đây .
Không
có người nên gửi chốn cung mây
Ai nhặt được thả bay hay cất giữ
Không ngại ngần mà cũng không tư lự
Vì nỗi buồn ai muốn giữ làm chi .
Đời
gắn liền hai chữ ấy phân ly
Em quen rồi giờ trơ lỳ gan lớn
Chôn nước mắt với những gì đau đớn
Theo vị thần mang đến lễ tình nhân
Nàng
Thơ
Back to top
Tuy
Hoà và Em
Em
Tuy Hoà, như dòng sông phẳng lặng
mặt nước đầy mưa nắng chẳng hề chi
Nhạn Tháp Buồn đời đưa đẩy phân ly
Nhưng nỗi nhớ đã phủ đầy đỉnh núi
Em
Tuy Hoà, mằn mặn hơn chất muối
Lòng vẫn sâu như tới đáy đại dương
hồn bâng khuâng rạo rực những con đường
Trong nắng hạ, hay đêm trường Đông giá .
Em
Tuy Hoà, vẫn còn xanh màu cỏ
Bầu ước mơ theo gió rải trần gian
Chớp Chài cao mây ước phủ trên ngàn
Lòng vẫn mộng, miên man bờ cát trắng .
Em
Tuy Hoà, như mùa dưa bãi vắng
Nắng lung linh, sóng trắng vỗ đò đưa
Như vầng trăng len lỏi những lá dừa
Em Tuy Hoà như ngày xưa hiền dịu .
Khói
Lam
Back to top
Tự Vấn
Chân cố chạy đến dốc đời đã mỏi
Ngồi lại đây ôn lại những ngày xưa
nếp nhăn buồn xếp trên má lưa thưa
Vài sợi bạc cũng vừa năm tháng tuổi .
không
hấp tấp cũng không còn lo ngại
Chuyện trần gian rồi cứ mãi còn xoay
Mặc cuộc đời đưa đẩy chốn cung mây
Thân vẫn cứ trơ lì cùng sóng gió .
Đông
qua đi, xuân lại về xanh cỏ
Thơì gian buồn vò võ đợi chờ tin
Bước lên cao chới với chẳng dễ nhìn
Thu hẹp lại đường tình duyên đã lỡ .
Ngọn
thuỷ triều muôn đời mê dốc đá
Lá vàng trôi còn ngó đám rong rêu
Bám chặt vào khi mực nước dâng cao
Phải ảo ảnh còn hơn nhiều tĩnh lặng !!!
Nàng
Thơ
Back to top
Kỷ Niệm
Kỷ
niệm vụt thoát rồi ra khỏi tầm tay
Cầm quả đấm còn say say ngất ngưởng
Ừ tháng hai ngày đêm em mường tượng
Chẳng rõ mình, chẳng rõ hướng nào anh !
Kỷ
niệm tan rồi, hạnh phúc quá mong manh
dồn tất cả chỉ hợp thành mười bữa
Giận , hờn, thương, đau rồi tưởng nhớ
Quay vù vù như chiếc chong chóng giữa trời .
Hôm
nay em thấy mình như con đưo8`i ươi
cứ cười cười mà chẳng biết gì vui vẻ
Có nhiều lúc hô to rồi trở về lặng lẽ
Như giấc mơ nồng, vụt hé sáng như dao .
Kỷ
niệm đong đầy , trôi nổi nơi nao
Em đong đếm lộn nhào mà chẳng rõ
Cũng tháng hai nào ước mơ sáng tỏ
Để bây giờ vào ngõ tối đêm 30 .
Khói Lam
Back to top
Khóc, Cười
Cười
với gió, gió xạc xào ngoài ngõ
cười với mưa, mưa giọt nhỏ rì rào
Khóc hay cười mây bàng bạc trên cao
Ta Khóc ngất lệ trào, sông nước lũ .
Cười
với nắng cho xuân về như cũ
Cười với hoa, cho cánh héo ngậm ngùi
Khóc con thuyền còn mãi vượt ra khơi
Đâu bến đỗ , vùng biển đời im lặng .
Back to top
Giả Thuyết
Giả
thuyết hoài không thấy mệt sao anh
Em không thể nào cứ chơi trò cút bắt
anh thì được nhưng em giờ đuối sức
Không muốn một mình theo giả thuyết nữa đâu .
Giả
thuyết rồi lại chảy những dòng châu
Đêm mất ngủ ôm đầu trong nghiệt ngã
Em không muốn nghĩ những điều cao siêu quá
Mà phải là đơn giản để còn vui .
Một
giả thuyết lạnh lùng đủ tê cứng
trái tim côi
sức chịu đựng đã mòn rồi anh ạ
Một câu nói mà thôi
sao bảo là thật khó
Còn hơn đêm trường
cứ vò võ giả thuyết cho nhau .
Back to top
Của riêng anh
Em
mãi muôn đời là của riêng anh
không khóc lóc mà chỉ đành im lặng
Im lặng hoài anh rơi vào tuyệt vọng
Cũng như là nước mắt anh nào vui .
Em
mím môi cười nuốt nước mắt cho trôi
Và anh cũng không thể nào vui được
Em chẳng biết mình nên làm gì nữa
Để anh cười trở lại giống ngày xưa
Em
chịu thua rồi , em đã chịu thua ...
Khói Lam
Back to top
Hãy
vui với những gì anh đang có
Đừng vì em mà ngó lại làm chi
Em đã quen rồi từ buổi phân ly
nên vẫn muốn cuộc đời anh hạnh phúc .
Em
đã có thơ ca và đời ngoạn mục
Cuộc hành trình đã chực sẵn lâu rồi
Xuân đã về đủ ấm trái tim côi
Khi có nắng em hong đời chẳng sợ .
Hãy
vui với những gì anh đang có
Và hãy quên những lời tỏ ngày xưa
Em biết phận mình chiếc lá đong đưa
Đừng anh nhé đừng nhớ về dĩ vãng .
Trước
mặt anh cả một vùng sao sáng
Bên cạnh anh đã có bạn đồng hành
Đừng để mai này rồi phải ăn năn
Giống như em thêm một lần lầm lỡ .
Khói Lam
Back to top
Xoa dịu nỗi đau
Em
bỗng thấy mình cô đơn quá
Anh còn tưởng nhớ chút nào không
Gửi ít hương tình vào trong gió
Đủ làm xoa dịu vết thương lòng .
Em
ngỡ thân mình đang múa lượn
Như lông chim nhỏ nhẹ chao nghiêng
Rớt xuống mặt hồ không gợn sóng
Chẳng tiếng động nào thân xiên xiên.
Em
lại một mình mơ lối cũ
những còn vọng lại những đường hoa
Một chút êm đềm thôi tạm đủ
Mộng được bay cao cháy sáng loà .
Em
lại giận mình sao mộng mị
Có còn gì nữa để mà mơ
Phủ cả nỗi đau đành như vậy
Đừng có cười em sao quá khờ .
Nàng
Thơ
Back to top
Thì Cứ Vậy
Thì
cứ thả hồn theo với gió
Cho nhành cây ngọn cỏ nhẹ nhàng rung
Em lại thả mình về nơi đó
Có bóng anh đi mặc lạnh lùng .
Thì
cứ để mình quên nỗi khổ
để em tưởng nhớ chút mà thôi
Em chẳng chen chân mà lấy vội
Một chút niềm vui lại mất rồi .
Thì
cứ để mình trong mộng mị
Em còn có được những niềm yêu
ru em đêm ngủ chân ngã quỵ
Rồi sẽ được qua một kiếp Kiều .
Thì
cứ để mình vào kỷ niệm
em mơ được ngủ giấc trăm năm
Xin anh tơ tưởng lòng kiên định
mỉm cười che lấy những vết hằn .
Nàng Thơ
Back to top
Người Gì
đâu lạnh lùng
Em
hỏi anh không nói
Làm buốt nhói con tim
Em hỏi anh lặng im
Làm em buồn biết mấy .
Anh là như thế ấy
mãi mãi cứ lặng im
Làm sao biết trong tim
có chứa em không nhỉ .
Em
xuống nước năn nỉ
Em giận dỗi quay đi
Mà anh chẳng nói gì
Cứ lạnh lùng tượng đá .
Nước
mắt em lả chả
Đầu gối nó lặng nghe
Em đưa tay vuốt ve
Một nỗi đau quặn thắt .
Nàng Thơ
Back to top
... Ngộ Nhận ...
Có
phải bàn tay đưa cao quá
Để rồi ngộ nhận đến người ta
Có phải lời người " ừ ẻo lả"
Để rồi ngộ nhận vậy đó mà .
Đêm
ngủ để hồn mơ giấc điệp
Môi cười mộng tưởng chuyện trăm năm
Ngờ đâu cũng chỉ là ngộ nhận
Chiêm bao con bướm rừng ghé thăm .
Những
tưởng mảnh đời lành dấu vá
Nhưng cơn gió thoảng trước hiên nhà
rung rinh cây cành lao xao lá
để rồi thoáng chốc lại bay xa .
Ngộ
nhận nữa rồi mà cứ vọng
Bao năm ngươi vẫn chẳng chịu chừa
Để trí tim vào đường lận đận
Bây giờ đừng tưởng nữa nghe chưa !!!
Khói
Lam
Back to top
Lao Xao
Thơ
bỗng hoá nghèo không ý tứ
Bên ngoài cành sứ đứng mộng mơ
Xuân đã về rồi, đêm lữ thứ
Tiếng ai thỏ thẻ đến bất ngờ .
Hồn
bỗng tràn dâng đầy mối mộng
Nước non những luống nối tâm giao
ôm câu kiều cổ vào giấc ngủ
Hỏi rằng có phải ta chiêm bao .
Cuối
năm đêm ngủ nồng giấc Điệp
Hồn lại mơ Tiên lục diệp về
Cùng ai tay hái cho cành lộc
Sự thật đây rồi chẳng phải thơ .
"
Phận cải duyên Kim" vào giấc ngủ
Mơ xuân có đủ chuyện ấm nồng
Mỉm cười xua đuổi đi năm cũ
Nắng lại trở về có phải không !!!
Khói
Lam
Back to top
Gái Chàm đâu phải
Anh
cứ ngỡ là gái Chàm ẻo lả
Nên đòi xem cho rõ dáng người ta
Ôi đâu phải anh đã lầm to nhá
Không giống anh mà chỉ gái Tuy Hoà .
Sao
lại bảo người Chàm họ hay yếm
Hù người ta anh yếm bỏ buà mê
Không tương tư bên đây cười chúm chím
Giải được mà không sợ yếm đâu nha .
Khói
Lam
Back to top
....Sáng Sớm...
Sáng
sớm ai rình dưới cánh hoa
láo liền đôi mắt để ươm mơ
Nắng xuân mấy vệt thêm rực rỡ
Người vật cùng xuân đã chịu về .
Em
cũng mộng đầy trong nụ lộc
Đưa tay chắp lại đọc lời kinh
Sang năm mọi mặt đều suông sẻ
Chúc ai kia ấy cũng giống mình .
Đưa tay ra lấy đoá bình an
Nụ non mới nở ấp nhuỵ vàng
Hít vào cuống phổi cho say khướt
Môi nở nụ cười đón xuân sang ...
Năm
đã hết rồi em đón tết
Thế là đã hết những buồn đau
Em giữa trời xuân hoà ánh nắng
Tay nắm bàn tay bước bên nhau .
Khói
Lam
Back to top
Ngươì ta
Người
nhất định không trả lời gì cả
Ta lại nằm lả tả những giọt châu
Người với người, ta ở dưới vực sâu
Chật hẹp quá làm sao ta đứng dậy
Giữa
thăm thẳm một mình ta run rẩy
Người có nghe giọng ta gọi gì đâu
Người lạnh lùng sắt đá giữa trời cao
Ta đáy biển nửa đời còn lặn hụp .
Người
và ta kẻ bên này bờ vực
Kẻ tung hoành ngoạn mục giữa trần gian
ôm ước mơ , ta nhận lấy bẽ bãng
Mà người vẫn khẽ khàng trong câu nói .
Người
với người ta hình dung mỗi tối
Ta thấy mình nhức nhối cả thịt xương
Lời lẽ nào, quen quá đỗi mật đường
Ta còn nhớ rõ ràng từng âm độ .
Ta
không muốn người thật thà thố lộ
Để ta còn có ngõ ủi niềm đau
Sao người còn lời lẽ rõ từng câu
Ta chết đứng giữa vực sâu người ạ .
Khói
Lam
Back to top
Mình Vẫn Mộng
Mình cũng biết người đi không nhớ nữa
Nhớ làm chi! duyên lỡ mộng cầm giao
Mà vẫn vậy vắng giọng người mấy bữa
Mình lại ngồi, tay số, miệng thì thào .
Này
có phải mình đã yêu quá đỗi
Để bây giờ tim nhói lấy ngực đau
Óc quay cuồng, hồn vong viễn đâu đâu
Mình lo sợ, mình vức đầu ủ rũ .
Mình
vào đêm, đêm tràn ngăn giấc ngủ
Mình vào ngày, ngày du thủ buồn tênh
Mình nữa rồi, quay quắt, mắt hoa lên
Những cánh hoa mang tên mình hy vọng .
Thôi
thì hãy đưa mình vào mị mộng
để đêm ngày mình được trọn niềm vui
Với người thương mình hạnh phúc tuyệt vời
Ừ cứ vậy người chẳng rời mình nữa .
Khói
Lam
Back to top