|

Men Tình
Không
cần rượu cũng say nồng dấu ái
Vì tình yêu như cây trái vàng xanh
Khi chua lồm, khi đắng ngét, em anh
Khi mật ngọt, khi lạnh tanh, nóng bỏng .
Không cần rượu cũng hâm lên khí nóng
Từ trong người, bão sóng cứ dâng lên
Tim liên hồi đập mạnh, miệng kêu tên
Như say ngất chẳng biết mình sống chết ..
Không cần rượu cũng rực người ra phết
cả con người lên men hết mới say
Lửa tình yêu thiêu đốt hết mọi điều
Không cần rượu cũng say nhiều đó nhé .
Không cần rượu cũng làn hơi nặng nhẹ
Những men cay, vẫn the thé, lưỡi mình
Óc quay cuồng, chân lảo đảo chênh vênh
Thế mới biết men tình nồng hơn rượu
Nàng Thơ
Back to top

Chị
Chị
làm dáng và tươi hơn thuở trước
giầy gót cao , chị chân bước làm duyên
Tóc ngắn rồi nên đã hết ưu phiền
Mặt rạng rỡ như nụ non mới hé .
Lòng
của chị như giòng sông lặng lẽ
Gió thoảng qua dòng nước rẽ lăn tăn
mặt thắm hồng bỡi chị đây lắm ăn ;-)
Môi son đỏ cũng dữ dằn lắm chứ .
Mặt
ngước lên tự mình làm cái hứ
Áo model thứ dữ chứ chẳng chơi
Nhìn ai kia Chị lại nhoẻn miệng cười
Ừ duyên dáng gấp mười lần thuở trước .
Và
con tim đã cháy bùng ngọn đuốc
Đông có về chẳng còn buốt chút nào
Bởi bây giờ chị đã biết làm cao
không rơi lệ mà ngọt ngào trái chín .
Back to top

Không Chơi
Ừ
như thế thì tôi đành bỏ cuộc
Bởi vì người không giữ luật trò chơi
Tôi trở về xây lại những niềm vui
không chơi nữa và suốt đời không nữa ...
Tôi
hiên ngang mộng mơ hay tưởng nhớ
Kể chuyện tôi thế đó có sao đâu
Bỏ cuộc rồi tôi xin nói đôi câu
Không gắt gỏng, không yêu cầu nhiều quá .
Làm
người thôi có cần như thế đó
không hơn thua, không cáu có gì nhiều
Chơi làm gì tôi không kẻ cao siêu
Để cuộc sống còn có nhiều thú vị .
Không
chơi nữa hôm nay lòng hoan hỉ
Tôi là tôi và mãi mãi là tôi
Bên bạn bè tôi cứ thế mua vui
xin từ tạ cuộc chơi chung người nhé .
Nàng
Thơ
Back to top

Đừng
Đừng
có bảo rằng thương em đó nhé
Em sợ rồi không rớ tới nữa đầu
Dù chúng mình có ở thật gần nhau
Em cũng sợ tình đau như dao cắt .
Em
xin lỗi không thể nào vun đắp
Nên đành thôi, xin đừng nhắc làm chi
Em một mình chân vững bước đường đi
Xin lỗi nhé, thương chi rồi lại khổ .
Em
cũng biết anh là người tốt đó
Nhưng mà không, em vẫn thế là không
Xin thẳng thừng để anh khỏi bâng khuâng
Xin lỗi anh, một lần thôi cũng đủ
Nàng
Thơ
Back to top

Chào Bái Biệt
Chào
bái biệt khu rừng cây rậm rạp
Ngõ ngách nhiều thật phức tạp người ta
Vướng bước chân, tay chảy máu mưa sa
Mồ hôi đổ tràn ra làm sông chảy ...
Tóc
rối rắm , tâm chẳng hề được nghỉ
Tim đập nhiều áo vướng lấy cành gai
lắm người chun cứ ngỡ đám hoa cài
Ngờ đâu chỉ một rừng gai rập rạp ...
Chào
bái biệt khu rừng cây đầy ắp
Thân cây to, tàn lá cũng sum xuê
Mới nhìn vào ai nấy cũng đều mê
Khi trong trận mới ê chề quá đỗi .
Thân
rỗng tuếch đánh kêu to thế đấy
Người bên ngoài vừa thấy cứ đòi chun
Nhưng được rồi lại nhứt nhối la rên
Cố tìm đường, còn hên chưa bị chết .
Nàng
Thơ
Back to top

Họ
Họ
rất gần mà họ cũng thật xa
Họ gặp nhau mà như là kẻ lạ
Họ không nói, không chào gì hết cả
Nhưng sóng lòng đang chực vỡ oà ra .
Họ
đến rồi, họ lặng lẽ làm thơ
và nhịp tim đập bất ngờ thật mạnh
Họ xa lắc mà như là bên cạnh
Sau bức màn vi tính thấy gì đâu .
Họ
thả hồn bay mãi tận đâu đâu
Họ vui vẻ, họ u sầu , tình tứ
Họ than thở, họ lại ngồi trách cứ
Rồi lại cười đó chứ theo bàn tay .
Họ
đến rồi, họ lặng lẽ ra đi
Bao ngày tháng họ loay hoay, tay đánh
Một thói quen , họ không thể xa lánh
Họ không là thần thành nên đam mê .
Nàng
Thơ
Back to top

Hôm nay
Hôm
nay trời lãng đãng mây bay
Em cũng thế hồn lung lay ngất ngưỡng
Đã lâu lắm tâm không còn định hướng
Mắt mờ mờ mường tượng mãi không ra
Hôm
nay trời không có gió mưa sa
Em cũng thế giọt ngà thôi hết chảy
Hôm nay trời bỗng dâng cao thế ấy
Như hồn em đang trỗi dậy niềm mơ .
Hôm
nay trời con nắng chẳng vàng mơ
Nhưng em thấy mình thơ hơn tất cả
Như gió đang thì thầm bên nhánh lá
Hơi thở đầy chẳng bó xó nhìn đâu ...
Vươn
vai rồi, trời trở động, canh đâu
Mặc tất cả buồn đau chào ly biệt
Hôm nay trời bỗng dưng thắm thiết
Như chính mình không còn tiếc điều chi ...
Nàng
Thơ
Back to top

Còn Thơ
Và
suốt đời em chỉ có thơ thôi
Thơ bất tận và anh không thể lấy
Thơ trung thành với em như thế ấy
Cho dù anh phá quấy cũng bằng không .
Và
suốt đời Thơ vẫn thế bên em
Như là vốn hằng đêm dài thao thức
Như là bạn hàng ngày tâm du mục
Vẫn là thơ túc trực ở bên mình .
Vốn
đã nhiều, thơ bất diệt anh minh
Không đổi chác , không thay hình biến dạng
Không như anh, có được rồi mau chán
Mà thơ còn làm bạn đến trăm năm .
Còn
thơ thì, em còn có trong em
những ước mơ êm đềm còn trổi dậy
Còn thơ thì mắt em còn nhìn thấy
Phiá chân trời sáng chói một niềm tin .
Nàng
Thơ
Back to top

Bài thơ mùa Giáng Sinh
Ừ
rõ ràng chỉ có một đường bay
Nhưng xa lắm hỏi rằng anh có thấy
Giáng Sinh về con tim run lẩy bẩy
Người ta mừng, em chẳng biết ra sao !
Giáng
sinh về những đóm sáng lao xao
Tim còn đập những nhịp đời trôi nổi
Ta gần lắm nhưng mà không thể tới
Bỡi đường đời đã hai lối phân chia .
Cali
giờ vẫn giống như ngày xưa
Chỉ một người, đong đưa làn hơi thở
Bao ước vọng giờ khuya và trăn trở
Bỗng tắt dần như những chiếc pháo hoa .
Giáng
Sinh về chỉ còn lại là thơ
Em lại nghèo, bơ vơ nơi cuối phố
Và xa lắm đường bay không đến đó
du thủ mình trong xó tối mênh mông .
Nàng
Thơ
Back to top

Chỉ là Người thường
Và
Em chỉ là người thường thôi
Không tiên giới hay thánh nhân gì cả
Ừ anh nói nghe sao mà lạ quá
Làm sao không không thể dễ yêu người .
Em
chỉ là một người thường thôi
Nên cũng giống như bao người khác vậy
Hờn giận và thương cũng thường thôi đấy
Có thể nào bắt buột khác người ta .
Em
chỉ là thường thôi anh biết đó mà
Làm sao dễ thứ tha người phạm tội
Mỗi lần nghĩ nhiều con tim buốt nhói
Thì làm sao quên nổi được cơn đau .
Nàng
Thơ
Back to top

Cứ Mộng
Thì
vẫn mộng cho cuộc đời ngắn hạn
Cho con tim cứ lãng lãng say say
Cho tâm hồn chắp hoa tuyết bay bay
Ừ cứ mộng vài ba ngày thôi chứ !
Nơi
ai ở tuyết sương đều có đủ
Muà thu buồn lá phủ đó đường đi
Vọng ước nhiều theo bóng dáng người thi
Vẫn chưa có phút giây ngồi tình tự .
Ừ
cứ mộng vài hôm thôi cũng đủ
Đường trượt trơn, tuyết giăng phủ muôn nơi
Vậy cũng vui nhìn ai đó mắc cười
Chân lính quýnh giữa trời đông buốt giá .
Ừ
cứ mộng mặc ai cười thế đó .
Nàng
Thơ
Back to top

Du Thủ
Và
trước mặt một màu xanh rợp lá
Nhưng mà thôi đứng ngó chứ không chen
Khép thân mình cho tâm được bình yên
Chiều buông xuống sen búp non đón nhận .
Và
như thế một lần tim thả lỏng
Cho môi khô được hâm nóng với đời
Có gì đâu tôi đây cũng đã chơi
Biết rồi đó gọi mời chi cũng vậy .
Trong
vỏ ốc tôi cuốn mình thế ấy
Không nắng mưa , không bị quấy nhiễu tâm
Tiếng chuông chiều vang vọng lại xa xăm
dồn hết sức đưa lòng về chánh diện .
Thân
khép nép , hồn bay cao vông viễn
Không, không rồi, thiên biến cũng là không
Bên trong rào , khép kín những ước mong
Ngồi du thủ , đông hay xuân cũng thế ../
Nàng
Thơ
Back to top

Gõ đầu trẻ
một tuần không đến mà thấy nhớ
Những mái đầu xanh thật dễ thương
Vừa vào đến lớp chưa ngồi xuống
Trang bảo: Trông cô đẹp khác thường .
Lòng
bỗng ấm nồng câu nói ấy
Từ nơi đứa trẻ rất thơ ngây
Từ lúc những chiều trên bục giấy
Đời bỗng nở hoa, nghiã thắm đầy .
Nhớ
lần đầu tiên vào lớp dạy
Bên thầy giáo cũ thật là run
đưa tay viết chữ, tay lẩy bẩy
Nhìn đám học sinh mặt đỏ luôn .
Thế
rồi ngày tháng qua thật lẹ
Từ tim xuất phát mối thương giao
Đây bé Thục Trinh và Dị Thảo
Andrew và nữa bé Bạch Đào ...
Đứa
nghịch đứa phá đứa ngon lắm
Nhưng rồi tất cả đều thương mình
Nó không vụ lợi, không điều kiện
Tuổi thơ là thế thật là xinh .
Nàng
Thơ
Back to top

Mẹ Bệnh
Mẹ
đã bệnh rồi em gửi đến
Chị còn lê đễnh mãi đâu đâu
Quê nhà thuốc men đều thiếu hụt
Chị hãy khuyên mẹ qua thật mau .
Đứa
em thỏ thẻ trên điện thoại
Làm nghẹn buồng tim đượm một màu
nấc theo tiếng thở lòng se thắt
lâu rồi bỏ mất tận nơi đâu .
Đứa
con của mẹ thật đáng chết
Chẳng chút đoái hoài đến mẹ cha
Từ khi con bỏ xa biền biệt
Nào biết mơ màng chuyện quê nhà ...
Hôm
nay bỗng dưng trời biến đổi
Con cũng hùa theo với gió đông
để mấy nhịp tim cùng cuống phổi
Hướng về bên ấy, mẹ trời Đông .
Nàng
Thơ
Back to top

Truy Tâm
"Lắng
lòng theo những tiếng chuông"
Lần theo tiếng kệ còn vương vấn nhiều
Cõi nào tâm tịnh, đường yêu
Cõi nào tĩnh lạng không nhiều rối ren
lắng lòng bỏ hết bon chen
cửa thiền chưa mở, ưu phiền còn vây ...
khoảng không còn nặng, sắc đầy
Đưa hồn trở lại nơi này chánh tâm ...
Nàng
Thơ
Back to top

Người
Người
ta ạ sao người không đúng hẹn
Để tôi ngồi ngớ ngẩn vậy người ơi
NGươì có buồn hay người có chuyện vui
Sao tôi biết để chia người phân nửa .
Người
rất lạ mà sao tôi thấy nhớ
Giọng nói người hơi thở lúc canh khuya
Tiếng ngáp dài, tiếng nồng ái rượu bia
Tôi úp mặt hít hà vào cuống phổi .
Người
dưng ạ tôi trở thành ngổ ngáo
Khi vắng người chân lảo đảo nơi đây
Giáng sinh về, năm mới đến, riêng tây
Tôi lạc lõng mặt héo gầy câm lặng
Người
xa ạ tôi thầm mơ chút nắng
hong buồng tim, hong mái tóc cho khô
Dòng trường giang cuồn cuộn mãi nhấp nhô
Theo tiếng thở tôi lại mơ người ạ .
Back to top

Món quà Giáng Sinh
Quà
cho ai nhỏ lang thang mường tượng
Nhỏ tặng mình mấy món đổi thay ghê
Tóc cắt cao, không vướng víu câu thề
giầy cao gót nhỏ đi về làm dáng .
Tháng
mười hai mộng xanh đầy lai láng
Nhỏ tặng mình chiếc nón để đội đầu
Chiếc váy dài lóm đóm những mưa ngâu
và áo tím một màu dư chung thuỷ .
Mùa
giáng sinh đã về thật cơ đấy
Một món quà nhỏ ước bấy lâu rồi
Nhưng nhủ mình nhỏ lại bảo đành thôi
Làm sao được đó chỉ là mộng mị .
Thơ
thì có vẫn trong lòng âm ỉ
Viết cho mình bài nữa tháng mười hai
Chẳng cho mình, mình cũng chẳng cho ai
mùa giáng sinh lạc loài theo chiếc bóng .
Nàng
Thơ
Back to top

Im Lặng
Giờ
tất cả bỗng trở nên im lặng
Hơi thở mình nặng nặng óc buồn tênh
Chiều xuống dần, trời sắp vội vào đêm
Tâm lạc lõng nhịp tim như cũng chậm ...
Và tất cả không gian không tiếng động
Những điêu ngoa, những nôn nóng tan rồi
Một tâm hồn giờ trở lại mồ côi
Ai cũng thế cũng biếng cười thật lạ ...
Và im lặng đang phủ trùm tất cả
Những tranh đua, những dối trá không còn
Người ra đi quên hết những sầu thương
Kẻ ở lại dặm trường ôm bóng lẻ ...
Im lặng quá, không một lời nói nhẹ
Chiếc lá rơi nhè nhẹ giữa không gian
Đưa bàn tay khoảng không quá miên man
Lòng quạnh vắng khẽ khàng theo tiếgn thở ..
Nàng Thơ
Back to top

Và tất cả
Và
tất cả không còn duyên với nợ
Nhớ và thương đã lỡ một kiếp người
Hết thật rồi, ta với bóng đơn côi
Chân hụt hẫng giữa đất trời đơn lẻ .
Và tất cả tưởng qua đi rất nhẹ
Những suy tư những quạnh quẽ cuộc đời
Ta tưởng chừng tâm cứng mộng ngàn khơi
Nhưng nào biết, chợ đời ta nhỏ bé ...
Và tất cả ra đi ôi thật lẹ
Chỉ mình ta nhìn ngã rẽ thật lâu
dấu thời gian, ai bảo thuốc nhiệm màu
Ta vẫn thế vết thương đau còn chảy ...
Và tất cả ta trở về thế ấy
Khi bóng đêm phủ lấy bước ta đi
Những cung sầu cung bậc lại dậy thì
Ta bấm chặc đôi tay, buông tiếng thở .
Nàng Thơ
Back to top

Bài Toán Tình
Bài
toán tình giải hoài sao chẳng được
Có phải rằng tim đã hoá ra si
Có cận kề, có tiếp nối, nhân Pi
Mà vẫn thế chia ly thành hai cực .
Ừ khó quá còn hơn là quỹ tích
Hay đạo hàm, limit, giải ra ngay .
Bài toán tình, đã giải mấy năm nay
Nó vẫn thế mỗi ngày càng thêm rối .
Dù lượng giác, cos , sin gì cũng nổi
Tan, costan, trên dưới chẳng chịu thua
Hình không gian vui vẻ chẳng cợt đùa
vẽ tiếp tuyến vòng cua, rồi trung trực .
Bài toán tình giải hoài thêm bực tức
Chỉ cung sầu, và góc chực phân ranh
Trên bình hành hai cạnh đối song song
Ta cứ thế hướng nhanh về vô cực .
Nàng Thơ
Back to top

Dăm Câu
Sóng
Sóng dữ dội sóng đang dồn lên ngực
Tâm đã cuồng tâm cũng nhức nhiều hơn
Tận đáy lòng còn có chút van lơn
Nhưng ngoảnh mặt tủi hờn đành chân bước
Mưa
Mưa như thể chưa bao giờ trút nước
Mây giăng đen, như chẳng thiết mặt trời
Sóng bão lòng đang cuồn cuộn sục sôi
Dòng máu nóng đang từng hồi trổi dậy ...
Có
Có nỗi buồn đang bay vút lên cao
Có giấc mơ đang chìm vào đáy biển
Có một người trí tâm giờ bất biến
Có bóng ma xuất hiện ở quanh tôi ...
Nàng Thơ
Back to top

Nếu em là thôn nữ
Em
chẳng là tiên, là mỹ nhân gì cả
Mà chỉ là cô thôn nữ dịu hiền
Vậy anh có còn mơ đến chuyện nàng tiên
Để cô thôn nữ thêm nỗi buồn chất ngất
nếu em là cô gái làng đi chân đất
Với mái tóc dài dáng thật bình dân
Vậy hỏi anh khi đó có cần
Đến cô nhà quê không lần son phấn .
Em là thế chẳng cao sang thần thánh
Rất quê mùa và cũng rất bình dân
Da thơm mùi lúa chín của ruộng đồng
Và mái tóc nồng hương trong Bồ kết .
Em là thế chẳng phấn son skirt
Hỏi anh còn thêu dệt những lời yêu
Nước da đen bỡi sạm nắng đã nhiều
giữa thôn làng yêu lời ca vọng cổ .
Nàng Thơ
Back to top

Tháng Năm
và
như thế tháng năm về tựa cửa
Em ngu ngơ đón cơn gió giao mùa
Bao kỷ niệm lại xoay vần lần nữa
Anh bây giờ còn nhớ những chuyện xưa !
Em cuối mặt nhìn nắng vàng le lói
Mộng trăm năm như Nhạn chắp cánh bay
Sao vẫn nhớ những lời anh đã nói
Đâu biết rằng lời vụt khỏi tầm tay .
Và như thế là xa nhau mãi mãi
Tháng năm buồn cơn gió trở hanh hao
Chiều xuống chậm nơi đây buồn không nói
Anh đâu rồi em như đĩa dầu hao .
Ừ em nhớ tháng năm về đấy nhỉ
Lần đầu tiên em đến đó thăm anh
Tháng năm đó tháng năm này khác nhỉ
Chuyện đời thường ừ thay đổi quá nhanh .
Em bước chậm giữa dòng người thế giới
Vẫn không sao quên được tháng năm này
đêm trăn trở với những điều anh nói
Tháng năm buồn đôi mắt cứ cay cay .
Back to top

Tháng Tám
Tháng tám hạ tàn, thu vừa chớm
Có con bươm bướm giữa trời mơ
Gió giao mùa mang hơi lạnh đê mê
Những tia nắng vàng hoe không rát bỏng .
Tháng tám vu vơ giữa trời mộng
sóng trong lòng còn động những âm vang
Thu đến rồi em thấy quá ngỡ ngàng
Mới đó mà bao thu sang rồi nhỉ .
Tháng tám mối tình xanh mộng mị
Còn nhớ chăng hương vị của tình yêu
vị ngọt ít mà cay đắng thì nhiều
Em giữa nắng ướp hương yêu làm mật .
Tháng tám trái tim đem cột chặt
Giữa muôn ngàn cung bậc chẳng như nhau
Có phải chăng hương vị mối tình đầu
Vẫn âm ỉ đến ngàn sau còn chảy .
Tháng tám trời còn xanh biết mấy
Nắng còn vàng, gió còn thổi dịu êm
Thu về chưa em mắt ngọt môi mềm
Nghe dĩ vãng con tim đang bỡ ngỡ .
Nàng Thơ
Back to top

Khói Lam
Một
dãi khói Lam
giữa đời trôi nổi
một áng mây trời
xao xuyến hồn tôi ...
Ừ có phải Khói buồn khói quá đơn côi
Cho ta làm mây giữa trời là bạn
Là nắng sớm là mưa chiều, lũ hạn
Khói và ta năm tháng bên nhau ...
Khói Lam chiều, khói ở nơi đâu
Ta nhớ quá vì sao ta nhớ quá
Một dãi khói Lam gần không mà lạ
Ta khách xa nhà mơ dải khói Lam ...:)
Back to top

Tình Kim Loại
Em bên này đồng thau oxy hoá
Bởi cuộc tình phản ứng hoá vô cơ
đời lên men bởi giông tố mưa sa
Và Kim loại giờ đã pha chất rỉ .
Làm xúc tác tại anh không bền chí
Để bây giờ phản ứng chẳng xảy ra
Cần thời gian tìm hiểu thêm đó mà
Sao anh vội bỏ qua tình hoá chất .
Ngày tháng qua em một mình chưng cất
Ngày lại ngày em tất bật thêm vôi
Giờ Can-xi đã trơ cứng lại rồi
Ai kêu anh An-kan hoài mãi mãi .
Em đứng đó trong đồng đen kim loại
Hoá Trị 2 vẫn tim nhói tình đau
Giờ hoá xanh không còn chất đồng thau
Của năm cũ em một màu sáng chói .
Nàng Thơ

Tình Toán Học
Em
đâu biết tình anh là Đại Số
Để em còn tưởng tượng mãi không gian
Xứng rồi cân, em vẽ thẳng hai hàng
Anh có biết em mãi làm tiếp tuyến
Tình đại số anh quá nhiều thiên biến
Em ngu ngơ giữa toạ điểm đường tròn
Góc cận kề rồi góc đối con con
rồi lượng giác em sắt son chờ đợi
Tình bậc ba em giải hoài chẳng nổi
Nghiệm số chung em tiếp nối nhân chia
Lấy luỹ thừa cho hàm số chẳng thừa
Em chỉ biết bậc hai là chia chẵn ...
Toán tình yêu đâu suốt đời may mắn
Thử một lần em đã lập Delta
Nhưng cuối cùng vì giới hạn chẳng ưa
Anh vô cực em đang thừa luỹ nhơ ..
Khói
Lam
Back to top

|