Trang đầu

Là Bạn
Nghiệp thơ
Không thể nào
Tháng mười
Có chi đâu
Khúc Gia Trang
Số người
Một ngày mới
Trở lại vườn thơ
Ta Điên
Chuyện tình mười năm
Sầu tư
Ghen
Mười sáu tháng năm
Khóc đi em
Cám ơn anh
Từ anh đi
Nhớ cánh Hạ Lan

Lời thơ buồn hư không

 

Thơ ta đâu !

Thơ đâu rồi thơ đã bỏ ta đi
Để ta lại ta ôm ghì chiếc bóng
Thơ đâu rồi , thơ theo hồn trông ngóng
Cho vần thơ mối mộng cuối nẻo trời

Thơ đâu rồi, ta giờ cũng mồ côi
Thơ tan biến, thơ đi rồi góp gió
Thơ lơ lửng giữa khung trời xa đó
Ta một mình ngồi ngó áng thơ bay .

Thơ đâu rồi, ta ngất ngưởng say say
Thơ bay mất, ta đoạ đày thân lá
Phận con người, thơ ta theo biển cả
Những ước mơ cao quá, ta hoài công .

Thơ trở về, ta đang đợi bờ sông
Thuyền neo bến, ta thơ cùng làm bạn
Thơ trở về cho hồn thêm lai láng
Đời vẫn còn, ta ngạo mạn từ tâm .


Nàng Thơ

Back to Top

 

 

 

 

 

Là Bạn

Nếu thể được em chỉ xin làm bạn
để suốt cuộc đời không giới hạn phân ranh
Em sợ yêu đương, sợ chuyện không thành
Và khi ấy không còn anh chia sẻ .

Em chỉ ước cuộc đời này có thế
Bỡi yêu người đâu dễ được thành đôi
Hạnh phúc tình yêu , vị đắng đầu môi
Em lại sợ yêu rồi mình thua cuộc .

Là bạn với nhau mình không cần chức tước
Không nghĩ một mình rồi có được hay không
Không đắn đo suy nghĩ mãi trong lòng
Không nhớ nhung và cũng không thất vọng .

Ừ phải đó ! làm bạn thôi đủ mộng
Không chia tay và chẳng ngóng tin nhau
Bỡi chúng mình chỉ là bạn thâm giao
Khi u buồn em có anh chia sẻ .

Là bạn nha anh, cuộc đời này đó
Và từ nay ta chẳng nhớ thương ai ...

Nàng thơ

Back to Top

Nghiệp Thơ

Ta đã hứa bỏ đi từ dạo ấy
là đời này không trở lại làm thơ
Nhưng nghiệp chướng trần gian nào có thấy
Ta về vườn trở lại với mộng mơ .

Ta nào biết rằng ta không thể b
Cái nghiệp đời chữ nghĩa lẫn văn chương
Đời ta đó đã mất rồi phương hướng
Lại làm thơ ta cuộc sống dị thường .

Nghiệp bút trần gian phải là sung sướng
Đem tâm tư mường tượng hết vào đời
Ta nào biết đánh đổi lần giao hưởng
Ta thu về những nghiệt ngã chơi vơi .

Có phải chăng cuộc đời là thế đó
Đem thơ ca ta bỏ tự vào trong
Đưa tay bắt sầu dâng cao chất ngất
Ta một mình trong bóng tối lạnh căm .

Nàng Thơ

Back to Top

Không thể nào

Chẳng thể nào và chẳng thể nào đâu
Ta không thể và biết rằng không thể
Ta là ta dẫu trăm ngàn giọt lệ
Cũng không sao gạt lệ để thương người .

Chiều nay buồn nghe gió cuốn chơi vơi
Lòng hỏi lòng có còn gì chờ đợi
Ta đợi đông sang rồi xuân sẽ tới
Đợi một người tim nhói những cơn đau .

Không thể nào và không thể nào đâu
Không ép mình phải qua cầu bỏ cuộc
Ta là ta dẫu ngàn năm say khước
Ôm cuộc đời xuôi ngược một thân côi .

Ta là ta và vẫn thế suốt đời
Không thể nào đi tìm người lấp gió
Ta là ta, chịu một mình thế đó
Mặc xác thân rạn vỡ những thương đau .

Nàng Thơ

Back to Top

Tháng mười

Tháng mười về, trở lại một mùa mưa
Nơi Quê nhà cũng vừa mùa lụt lội
Người chết chóc, người lại thêm nghèo đói
Cúi lặng người nghe tim nhói ngực đau .

Tháng mười về, xin hãy góp tay nhau
Chuyền hơi ấm cho nỗi đau dân tộc
Cho chú bé đang một mình ngồi khóc
Kêu mẹ cha trên những nóc nhà tranh .

Tháng mười về này các chị các anh
Có nghe chăng, người đang giành sự sống
Vợ mất chồng, con mất cha, bão động
Hãy cùng nhau khấn niệm với phật trời .

Tháng mười về, mưa cứ thế còn rơi
Nước dâng cao cuốn dòng người ra biển
Chút hương lòng cho quê nhà tai biến
Đánh lương tâm đã biếng nghĩ từ lâu .

Tháng mười về xin nhỏ những giọt châu
Còn sót lại thành tâm mà câu nguyện
Nơi quê nhà qua được cơn tai biến
Người an vui , no ấm hết đói nghèo .

Nàng Thơ

Back to Top

 

 

 

 

 

Có Chi Đâu

Có chi đâu mà mi ngồi giận dữ
Người ra đi, người ở lại là thường
Có chi đâu mà mi cứ sầu tuơng
Vì thế thái nhân tình là thế đó .

  Có chi đâu mà mi phải vàng võ
đêm buông làn hơi thở mắt cay cay
Có chi đâu mà mi phải đoạ đày
Để thân xác phải hao gầy  như thế .

Có chi đâu, người gạt người như thế
Khắp nhân gian dâu bể là vậy mà
Có chi đâu mà mi phải mưa sa
Người với người cũng là duyên đấy chứ .

Có chi đâu mà mi ngồi tư lự
mắt lờ đờ  hàng chữ hoá  thành hoa
Đom đóm kìa đầu óc lại mệt nhoà
Có chi đâu mà lệ nhoà đôi má .

Nàng Thơ

Back to Top

 

Bài Cho Khúc Gia Trang

Đáng đánh đòn con bé chín ghê chưa
Đi chơi gì mà lâu như thế nhỏ
Ngày trở về canh vườn thơ dọn cỏ
Đừng có ngồi bó xó ngó người ta . 
 Lâu lắm rồi nhà nhờ có cô ba 
Lo mọi chuyện trong nhà và ngoài ngõ
Cùng chị hai mỗi ngày trông vàng võ
Lo trong ngoài nghẹt thở mệt cành hông . 
 Và mười ba thơ tứ phía đủ hồng
Vườn Gia Khúc thêm nồng lời tình tự
Chỉ phá phách cái cô em thập tứ
Vụt rồi đi chẳng kiêng cữ gì trơn . 
 Năm nơi nào chẳng biết đủ cho chăng
Xin trời phật năm dừng chân, trở lại
Tin với tức nghe cõi lòng tê tái
Hiểu lòng nhau đừng ái ngại, chị em . 
 Ừ bé mười cứ thế cho ăn kem
Nghe ngọt lịm, còn thèm cua me, muối 
Mười một đâu cổ đợi chờ có mỏi
Về hay không xin cứ nói vài câu . 
 Tiếng cười ran nghe mà phát nhứt đầu!
Ơi nhỏ Tám lâu lâu cũng thấy nhớ 
Từ phương xa bốn gọi vào rạn rỡ
Mong cho em không trắc trở tình duyên . 
 Sáu đi rồi không còn nói huyên thuyên
Bên tình yêu đang dệt miền hoa mộng
Chúc em vui và tràn đầy sức sống
đừng đau buồn và giống tựa đại ca . 
 Và mười hai người ẻo lả ngọc ngà
Xin làm dáng để đại ca chiêm ngưỡng
Mấy tuần qua cứ ham mà ngủ nướng
Thơ hết rồi tư tưởng cũng đi hoang :-)
Nàng Thơ
Back to Top

 

 

 

 

 

Số Người

Số người không định bởi trời cao
Số người, người định phận má đào
Ai đem gieo nợ, gây ai oán
Rồi vờ khóc mướn cũng được sao !!!

Ngẫm nghĩ thế gian cũng nực cười Gửi thơ, thơ gửi cũng như tôi Đem ra chữ nghĩa đùa thiên hạ Ai cũng bảo rằng là của tôi . Cũng tình cũng tự cũng tri âm Cũng thơ, cũng tứ cũng tình thâm Cũng câu hò hẹn bên vườn nguyệt Coi như chồng vợ lời ấm nồng . Anh gọi đến nhà xin hỏi mẹ Em mừng quá đỗi đem ra khoe Ngờ đâu anh chỉ đùa em thế anh vội quay lưng đi làm ngơ
Nàng Thơ
Back to Top

Một Ngày mới

Sương mơ mộng thì thầm bên cánh lá
Anh mặt trời thong thả dậy vươn vai
Sáng mùa thu tình tự đọng tiếng cười
Em cõi mộng trùng khơi trong ngày hạ .

Thi với tứ một ngày thật êm ả
Em đã về được với chốn bình yên
Không đớn đau và không những luỵ phiền
Bên bè bạn mọi miền em rộng mở .

Không còn nữa những ngày trong thương nhớ
Và không còn lo sợ những ngày mai
Em bước chân bên vệt nắng loang dài
Đường ngút ngàn tương lai chân cất bước .

Nên thơ nhỉ cháy bừng lên ngọn đuốc
Và trong em rực sáng một niềm tin
Có còn chăng một nỗi nhớ không tên
Em ngước mặt trời thắm tình cao rộng .

Gió ngoài kia thổi từng cơn lồng lộng
Em vươn vai đón tia nắng chiếu vào
Em nghe lòng rạo rực, sóng lao xao
Người bên cảnh đang xì xào nói chuyện .

Nàng Thơ

Back to Top

Trở lại vườn thơ

"Nhỏ trở lại vườn thơ - ngơ ngác hỏi"
Ta một mình cũng đợi những mùa ngâu
Có phải chăng tình là thế như nhau
Nhỏ u buồn ta cũng đau lồng ngực . 

Nhỏ nhỏ ơi nơi này xưa đông đúc
Người với người lòng rạo rực tin yêu
Giờ thời gian bôi xoá hết mọi điều
Ta cũng thế người yêu không còn nữa . 

Người ra đi đã không tròn lời hứa 
Chỉ còn ta cứ mỗi bữa trông chờ
Đã lâu rồi ta với kiếp ngu ngơ
Mặc dòng đời ta hững hờ giấu kín . 

Ta biết nhỏ cũng thật nhiều kỉ niệm
Giống như ta lại bịn rịn nơi này
Đã lâu rồi ta chẳng trở lại đây
Vì lo sợ nơi này ta ngấn lệ . 

Chiều hôm nay ta trở về vườn nhỏ
Cổ nghẹn nhiều khi thấy nhỏ buồn hiu
Hạ chưa qua mà sao quá tiu đìu
Người thu xưa -- không còn yêu ta nữa . 
Nàng Thơ
Back to Top

Ta Điên

Ta điên đấy lời thơ không ý tứ
ta ráp vân ráp chữ phải là thơ
Ý của ta sao như chủ hững hờ
Phải ta điên cùng lời thơ ta đó .

Có người bảo sao ta còn mãi nhớ
đến một người đã vội vã quay lưng
Trí của ta chiến đấu mãi thẳng thừng
Nhưng trái tim nó chẳng ưng chẳng chịu .

Ừ có phải chuyện tình yêu hàm tếu
Nó vẫn còn quấy nhiễu cuộc đời ta
Ta điên rồi xin trời đất buông tha
Để ta được trở về nơi bình thản .

Đã từ lâu tâm hồn ta mắc nạn
Sức của ta đã cạn hết sạch rồi
Ta một mình, giữa thế giới đơn côi
Buông tiếng thở , rã rời hồn trăm mảnh .

Nàng Thơ

Back to Top

Chuyện tình mười năm

Chuyện tình đã mười năm
Anh đã không về thăm
đường đã chia đôi ngả
Không tình không oái ăm .

Người con gái đã chờ
Anh không còn dệt thơ
Anh đã xa biền biệt
Chiều cô đơn trên quê .

Em không phải mười năm
Người đã quá xa xăm
Tình đổi thay thật lẹ
Phải không anh oái ăm .

Mới quen nhau ngày qua
Hai đứa cùng chan hòa
thân nhau như chồng vợ
giờ vội vã lạ xa .

những nỗi buồn không tên
Cứ thế chất chồng lên
Nửa đời em đã biếu
Sao người bảo hãy quên .

Ai mãi mộng tương phùng
Ai để giành chia chung
Ai đi xa biền biệt
Ai giữ chữ thuỷ chung .

Nàng Thơ

Back to Top

 

Sầu tư

Chiều đậm tràn nỗi nhớ
Hít hơi thở thật sâu
Phải chăng mối duyên đầu
Ngàn năm còn đọng mãi .

Đêm buông chùng tê tái
lòng trống  vắng thê lương
Biển xanh đựng nỗi buồn
núi ngút ngàn trống trải .

lệ đôi dòng chảy mãi
môi mắt vội nhạt phai
lời còn thoảng bên tai
bóng đã xa biền biệ t . 

Sao vẫn còn tưởng tiếc 
sao mài miệt nhớ người
đâu rồi bóng thổ ngươi
một đời chôn hệ luỵ  . 
Nàng Thơ
Back to Top

 

 

 

 

 

Ghen

Nhi nữ ai mà lại hổng ghen 
Lúc đầu chút chút sau ghen
 thêm Ai biểu hào hoa chi lắm vậy
 Tự anh đưa nhỏ đến bon chen .
 Anh bảo trong tim chỉ nhỏ mà 
sao còn trăng gió với người ta
 thi thơ đối ẩm sao hổng tức
 Anh của nhỏ thôi, anh bảo mà .
 Anh mãi mãi là của nhỏ thôi 
Một lần đã trao chiếc hôn môi 
Là đã tào khang chung kết đó 
Nhỏ ghen, đừng ở đó kêu trời .
 Nàng Thơ
Back to Top
 
Mười Sáu tháng năm
Và từ đó nắng cũng sinh từ hạ
 Em cuộc đời cũng thế đến tháng năm 
Mười sáu này mười sáu đó bao năm 
Ba mẹ vội khai sanh và hợp pháp .
 Tháng năm này nắng chưa về ấm áp
 Trời nơi đây mưa nhớp nháp lòng người 
Con trăng tròn mất dạng bởi mây trôi 
Đếm bàn tay thấy tuổi đời chồng chất . 
Ngày mười sáu vận mình đã cột chặt
 Làm sao thay , mệnh đã thắt trăng tròn 
Trăng lu mờ, cũng thế mối tình son 
Mưa nhỏ giọt cùng tim con rỉ máu . 
Đá trơ gan thêm một ngày mười sáu 
Có sờn chi những ẩn náu đời thường 
Một trăm năm ai biết được, còn thương
 Nhắm mắt lại, buông hai tay chấm dứt .

 Hạ có về mưa rơi có chọc tức
 Mây bay bay không đánh thức mặt trời 
Nắng không vàng, thôi mặc chúng trêu ngươi
 Cười nửa miệng cuộc đời là thế đó . 
Nàng Thơ
Khóc đi em
Khóc đi em cho cuộc tình tan biến 
cho đau thương cũng vĩnh viễn ra đi 
Cho đời người em hết những sầu bi
 Cho quên hết những gì em đã có . 
Khóc đi em cho cuộc đời thách đố 
tin lầm người mang lỗ lã vào thân 
Khóc đi em đưa tiễn kẻ sang sông 
Em ở lại cả cõi lòng chết lịm . 
Khóc đi em cho đất trời chuyển tím 
cho muôn hoa tô điểm má hường phai 
Cho sóng gào đưa đẩy những đắng cay 
cho thế giới đang hay cùng em khóc .
 Khóc đi em cho cuộc đời ô trọc 
Cho lọc lừa hết mọc ở nhân gian 
Cho kẻ phụ tình, biết rõ chút ăn năn 
cho loài người không còn gian với dối . 
Nàng Thơ
Cám ơn anh
Cám ơn anh đã nói lời thành thật 
Dẫu lòng đau nhưng thắc mắc không còn
 Em sẽ về nuôi mãi mối tình son
 môi mắt nhạt em vẫn còn nhung nhớ .
 Cám ơn anh đã cho em hiểu rõ 
trắng và đen khốn khó của cuộc đời 
Dẫu mai này hai đứa ở hai nơi 
Em cầu nguyện cho cuộc đời anh đẹp .
 Cám ơn anh, cám ơn những lời thiệt 
bởi con người em khinh miệt dối gian 
Cám ơn anh dẫu hai đứa hai đàng 
em vẫn thích, hơn lời toàn mật ngọt . 
Cám ơn anh, đời em nhiều đau xót 
Mong cho anh nơi đó mãi yên vui 
Cuộc đời đen em đơn lẻ ngậm ngùi
 Vẫn không trách, những lời anh đã hẹn . 
Nàng Thơ
Từ anh đi
Bấm chặt tay, uống theo dòng nước mắt
 Nghe tâm hồn đang trói chặt buồng tim 
Anh đi rồi cả thế giới lặng im 
Em ngộp thở chết chìm trong nỗi nhớ . 
Xa xa quá, anh nơi nào, cách trở 
Đến rồi đi để nặng nợ cho nhau 
Đây hương nồng em góp nhặt đêm thâu 
vờ chăn gối mà nghe hồn tắt lịm .
 Từ dạo ấy, cả trời em chuyển tím 
màu thuỷ chung cột những phím tơ chùng 
Gió đông về se thắt cả không trung
 Em cuối mặt trong tận cùng tuyệt vọng . 
Tiếng kinh kệ đưa em vào mối mộng
 Bước anh về lồng lộng giữa trời cao
 Thoảng bên tai lời nói ấy ngọt ngào: 
Thương em mãi như thuở nào mới đến .
Nuôi giấc mộng em thắp lên ngọn nến 
Soi lối mình đưa đến cảnh trần ai 
Lệ thâu đêm nối tận đáy sông dài
 Tìm lẽ sống, ngày mai trong đơn lẻ .
 
Nàng Thơ

Hạ đã về rồi do’ hỡi Lan
Sao còn ở đo’ mộng riêng mang
Anh đi , đâu nhơ’ gì hoa nữa
dòng châu đừng nhe’ chảy hai hàng .

Nă‘ng về hong lại mâ’y hàng cây
đẫm ươ’t sương khuya, bụi phủ đầy
Lan à ngươ’c mặt đùa chu’t gio’
cho nha’nh còn vui theo tha’ng ngày .

đừng co’ rủ buồn mà hãy vui
Ca’nh mềm ca’nh mỏng mộng xa xôi
Nhơ’ nhung e â’p hoài chuyện cũ
Lan sẽ còn đau còn ngậm ngùi .

Anh hỡi trong lòng co’ còn vương
những ngày nơi đo’ chô’n thiên đường
hôn ca’nh hoa này, anh đã no’i
“Anh thương em qua’” ươ’p mật hương .

trên tha’p tình yêu chỉ chu’ng mình
nă‘ng chiều trải xuô’ng phô’ lung linh
lạc xe hai đư’a dừng nơi đo’
Anh le’n hôn môi , nhỏ lặng thinh .

Nhưng chẳng còn đâu chuyện thuở xưa
Chỉ mình em lại nhặt hương thừa
Người ta quên mất còn đâu nữa
những kỷ niệm chung nói sao vừa .

Đâu biết vào yêu sẽ khổ nhiều
mỗi chiều lại đếm bước cô liêu
Bóng anh biền biệt phương trời thẳm
ai hiểu cho mình tình hắt hiu .

đêm vẫn soi mình những năm canh
Vẫn thầm cầu nguyện đấng thần linh
Cho anh nơi đó được yên giấc
Không phải trở trăn giống như mình .

Thôi cũng đành tan một ước mơ
Sau bao ngày tháng dệt tình thơ
thôi đành chép lại trang tình sử
Làm mớ hành trang, bước hững hờ .

Tình đếm làm chi để lại sầu
Cuộc đời hưng phế, những bể dâu
Hợp tan, tan hợp buồn biết mấy
tương lai mờ mịt biết về đâu
.

Nàng Thơ

Trưa nay ngồi một mình
Xung quanh đều lặng thinh
Hồn thơ sầu chất ngất
Đời trải dài mênh mông .

Thơ đi đâu mất rồi
Chữ nghĩa buồn đơn côi
Lời như không sức sống
Hết hết rồi thơ ơi .

Ta giờ đã cạn dòng
Không còn những hoài mong
mộng mơ không có hướng
âm giai như sầu đông .

Ta một mình trở lại
Với nỗi buồn dâng cao
nhìn nắng chiều buông trải
Xuống bên đời hư hao .

Nàng Thơ

Back to Top

 
 
Hosted by www.Geocities.ws

1