|
Bài thơ buồn bất chợt |
Dấu yêu ơi! Anh nơi nào đó nhỉ Kiều Lệ
Em
chở nỗi sầu lên dốc đá
xin một lần được nắm lại bàn tay
Trong vạn lý tình còn có một cho em Không có anh, em trở lại bình thường
Em có một tâm hồn Kiều Lệ
Cơn
gió rẽ đôi
Thôi hãy sống cho trọn đời duyên ước Kiều Lệ Lâu lắm rồi không thư hỏi thăm anh Chắc có lẽ anh an lành chốn ấy Em lặng lẽ giữa muôn vàn bão dậy Vì con tim đã trao hết anh rồị Những lúc buồn em thấy rất đơn côi Chợt cảm giác cuộc đời đầy vô vọng Đọc thơ anh để đi tìm lẽ sống Cuộc sống còn, em không biết ngày maị Hạ cũng buồn, hoa nắng mộng tàn phai Em thấy nhớ những ngày còn tình tự Em mơ ước trở về cùng quá khứ Nhưng biết rằng quá khứ vốn qua nhanh. Mới hôm nào hoa thắm mộng tình xanh Rồi bất chợt trở thành hoa vàng võ Nếu thể được xin gặp nhau lần nữa Cuộc đời này! em nhủ, chắc không đâụ Anh bây giờ không biết đã ra sao Được hạnh phúc, được ngọt ngào anh nhỉ Công việc làm có làm anh nãn chí Mong anh vui và cuộc sống sang giàu! Thêm một lần thơ viết gửi thăm anh Nếu đọc được đừng bận lòng anh nhỉ Kiều Lệ Chúc cho mày sắp được bồng con nhỏ Bên ông chồng to nhỏ những niềm vui Không như ta còn mãi cứ ngậm ngùi Viết thơ tình gửi cho người ta đọc. Đêm mất ngủ vì tiếng con la khóc Không như ta trằn trọc chuyện đâu đâu Chúc cho mày hạnh phúc đến bạc đầu Để ta biết tình nghĩa sâu chồng vợ . Ta vẫn đứng bên đầu sông lớ ngớ Khắc khoải chờ mong đợi bóng người xưa Sợi tóc buồn ngoe ngẩy gió đong đưa Hồn mục rữa bốn mùa mưa với nắng . Đêm ta mơ thế giới này đẹp lắm Những tình nhân được sống với tình nhân Nếu được chia, thì chia trọn hai phần Không phân biệt bên nào hơn nặng nhẹ . Tặng cho Q Mùa hạ này anh trở lại thăm quê Em không thể cùng anh về bên ấy Chúc anh vui, bên người thân yêu vậy Khi nào về cho biết để em hay! Mùa hạ này mây trắng nhởn nhơ bay Trời Sài Gòn khói bụi bay chật chội Phượng đầu mùa chắc trổ bông rồi đấy Có nhớ là hái ép tặng em không ??? Nơi quê mình, phố tấp nập người đông Anh hãy đến bờ sông ôm nắng trải Nhặt giùm em mấy vỏ sò, viên sỏi Chèo con đò! khi lại kể em nghe . Hai bên đường tình tự những hàng me Em cứ ngỡ trời mưa làm ướt áo Nhìn dáng anh, Ô kìa trông ngơ ngáo! Khi qua đường nhớ cẩn thận nha anh! Mùa hạ này hoa thắm mộng tình xanh Gửi anh chút niềm tin về bên đó Không có gì gửi cho anh hết cả Bài thơ này em viết tặng riêng anh . Kiều Lệ Hai đứa mình rất lạ phải không anh Có quen nhau nhưng không còn chung hướng Em không biết làm sao mà mường tượng Đường anh đi có sỏi đá gập ghềnh !!! Ta xa nhau Ừ !làm lạ cũng nên Anh có bảo hãy quên anh đừng nhớ Làm kẻ lạ em sẽ không bỡ ngỡ Khi gặp anh bên cạnh có một ngườị Mùa Hạ nào làm hai đứa chia đôi Đếm bàn tay để rồi xây điểm tựa Thơ tình em trải nhiều nên vàng úa Cội thương già cằn cỗi đến trăm năm . Nếu tình cờ anh đọc đừng băn khoăn Đừng thắc mắc, đừng nhọc nhằn suy nghĩ Em chỉ làm thơ cho vơi thế ấy Để đêm về xoa dịu nỗi cô đơn . Kiều Lệ Nắng về pha màu tóc Nắng về chọc làn da Tháng sáu nắng gay gắt Hạ về nắng hát cạ Cali tràn những nắng làm khô khốc bụi đường Tuổi học trò áo trắng Hỏi ai mà không thương! Xứ người cũng hoa phượng Nhưng không đỏ rợp trời Xứ người tiếng chim hót Không ve sầu à ơi . Ngày xưa viết lưu bút Hái phượng ép vào thơ Qua rồi thời tóc biếc Đi dưới nắng hững hờ . Mùa xuân đi lặng lẽ Mùa hạ ghé về thăm Sóng lòng em tĩnh lặng Người biền biệt xa xăm . Kiều Lệ Em hờ hững giữa hạ vàng nắng đỏ Thơ tình riêng, mà viết gửi cho chung Không có thơ, ngày vắng lặng muôn chùng Không có tình, rung con tim bão nổị Thơ tình em, Khi như lời sám hối Khi nhịp nhàng Trôi nổi giữa không gian Khi ươm mây Khi khí sắc đậm tràn Khi tĩnh lặng bẽ bàng theo tiếng thở. Muà xuân đi im lìm trong nỗi nhớ Gió giao mùa nhịp thở xót xa đưa Còn đâu đây thoang thoảng chút hương thừa tim khép kín , cũng vừa đời con gái . Anh cũng biết thơ chứa tình trong đó Không có tình không rung động được đâu Thơ viết cho người, mộng vỡ, trái tim đau Tình như thế! có chi đâu mà thích ! Thơ viết cho anh ở giữa ngày nắng đẹp Khi hạ hồng khép nép bước vào thơ Khi chiều buông em không phải trông chờ Mà ở đó anh, anh lại về đúng hẹn. Thơ viết cho anh, khi con tim thai nghén Cây ươm hoa, kết trái, mượt mà xanh Thơ viết cho anh hạnh phúc quá trong lành Và hiện hữu giữa muôn vàn sự thật . Anh có thấy cánh hồng đưa ngan ngát Mùa xuân đi, chim hát khúc tâm giao Thơ viết cho anh, môi chín mộng ngọt ngào Đôi má đỏ bừng soi trong nắng hạ . Nàng Thơ Mẹ của em Năm nào rồi cũng vậy Mẹ về mẹ lại qua Ở đâu năm ba bữa Mẹ lại nhớ quê nhà . Áo quần đều chực sẵn Hành trang để ra đi Cái thùng đồ đầy ắp Mẹ dào vào va li . Bao nhiêu cũng không đủ Quà cho những người già Quà cho những người trẻ Quà cho bà con xa . Nào dầu xanh con Ó Nào khăn lông, áo quần thuốc đau bụng, nhứt mỏi Thuốc đau đầu, đau lưng . Hôm nào mẹ cũng vậy Xếp vào rồi sổ ra Áo quần đem giặt ũi Mẹ bảo cho người ta . Nếu có thể chở được Mẹ không bỏ thứ nào Năm nào rồi cũng vậy Đồ dư để năm sau . Một tuần lễ nữa thôi Mẹ sẽ về bên đó Lại vắng mẹ nữa rồi Không ai nấu cơm đó. Tôi trở lại nơi ngày xưa hò hẹn Trời tháng năm phố xá cứ u buồn Cây vẫn đứng che tàn xanh những lá Lòng nhớ người nước mắt xuống rưng rưng . Tôi đến biển như cùng người năm ấy Hoàng hôn buông, mây tím sẫm một màu Vẫn chiếc ghế, vẫn gió chiều thổi nhẹ Không biết người, giờ đang ở nơi đâu . Tôi đi dọc những con đường mang số Lòng buồn tênh khi nhớ chuyện ngày xưa đưa tay đếm bao tháng năm rồi nhỉ Không biết người giờ thật sự quên chưa !!! Tôi trở lại một mình ôn kỷ niệm Căn nhà xưa giờ vắng bóng một người Tôi chợt thấy cả cõi hồn tắt lịm Tháng năm về, người rất đỗi xa xôi . Kiều Lệ Làm cô khờ ngoan ngoãn Hay là cứ điêu ngoa Em phân vân lựa chọn Nhưng rồi cũng thật thà . Anh có chê cũng vậy Anh có trách cũng nên Em là em thế ấy Gái nhà quê không quên . Em khờ nhưng cũng hiểu Người ta quá lọc lừa Em khờ nhưng cũng biết Mình không thể hơn thua . Đôi khi em giận dỗi Cũng có chút điêu ngoa Đêm về ngồi sám hối Anh nào biết đâu mà . Thôi thì thôi! chẳng trách Viết thơ để làm vơi Anh nghĩ gì cũng được Có chi đâu lắm lời . Kiều Lệ Em nuôi ước mơ theo ánh nắng mùa xuân Ước mơ lớn tưởng chừng như chực vỡ Em vẫn là em giữa khoảng không bé nhỏ Mùa xuân về vàng võ ước mơ khô . Em vẫn lang thang, chẳng một định đồ Trời giông bão chẳng làm thêm ngao ngán ... Đem phơi ước mơ giữa mùa hè hạn hán Tâm tưởng cũng khô cằn theo những tháng năm . Em mang ước mơ theo những bóng tình nhân Ước mơ chợt nhỏ dần theo trí nhớ Tên chỉ trùng tên sao tim oà vỡ Ước mơ mòn theo ngã rẽ song song . Chỉ còn ước mơ trong bóng tối đêm đen Khi người ấy trở về cùng nhập mộng Mùa xuân đi, gió giao mùa mát lạnh Ước mơ còn, tình như nước cạn khô . Kiều Lệ Anh thả nỗi buồn trôi theo nhánh sông Tôi thả nỗi buồn trôi theo giòng nước Nỗi buồn tôi lênh đênh xuôi ngược Năm tháng chòng chành Con nước tràn dâng. Có bao giờ hai nỗi buồn ta sẽ gặp nhau không giữa muôn trùng bao la biển cả Nỗi buồn anh có làm xa lạ Hay cứ mơ hồ Buông thả giữa sông trôị.. Hai nỗi buồn ngụp lặn đơn côi Tôi tự hỏi nỗi buồn nào đẹp nhất Nỗi buồn tôi đong đầy nước mắt Nỗi buồn anh dìu dặt chén bồi ... Ừ thì ta cứ thả trôi Rồi thì năm tháng sẽ vơi nỗi buồn . Kiều Lệ Chiều tan sở lái xe về hối hả Lòng vui mừng rộn rã hẹn hò nhau Thoa chút son, cài hoa thắm lên đầu Chút nữa thôi mà sao hồi hộp quá. Em đến sớm hơn giờ anh đã ngỏ Mắt láo liền tìm kiếm bóng anh đi Một phút trôi, rồi một phút tức thì Người qua lại cầm tay nhau cười nóị Bên bức tường cũng có người đứng đợi Cứ một hồi là đưa cánh tay xem Chiếc đồng hồ giòn giã cứ kêu vang Người chờ đợi, buồn buồn trên nét mặt . Trời tháng tư gió vẫn còn lạnh ngắt Em co ro trong chiếc áo len dày Những tình nhân tay nắm lấy bàn tay Họ vui vẻ đến quày hàng bán vé . Năm phút trôi em vẫn còn đứng đó Người bên tường còn ngó chiếc đồng hồ Mười phút rồi, hai mươi phút trôi qua Anh không đến, chắc là anh thất hẹn. Kiều Lệ
|