Trang đầu

Chút lãng mạn vào thu
Giấc mơ em
Bỏ cuộc chơi
Những mùa hoa phượng cũ
Nắng Chiều
Trớ trêu
Lạ lạ chưa
Nắng về
Mưa tình đang đến bên hiên
Cơn gió thoảng qua
Phú Yên ơi
Gửi người về
Irvine buồn khi hai đứa xa nhau
Tự hỏi & Mẹ sang
Sông đông tình buồn
Hoa lục bình mùa hạ
Quê hương của mẹ
Mơ quê
Cho em tròn nguyện ước mơ
Nhỏ trong mưa
Hoa Tuyết
Ghét anh ghê
Đan áo cho anh
Gửi người mặc áo Khói Lam

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Chút Lãng Mạn Vào Thu

Đoá hồng nhung cười rung rinh với nắng
Gió hẹn hò đủ gợi nhớ gợi thương
Em bước chậm trên con đường sỏi trắng
Nghe thu về lòng chợt thấy vấn vương .

Nhìn hàng cây vẫn xanh xanh màu lá
em nơi này sắc phố mãi như nhau
Nơi anh ở bốn mùa đều đẹp cả
Giờ thu sang lá có đổi thay màu !!

Em tưởng tượng khoảng trời riêng bên ấy
Có anh đi tình tự dưới hàng cây
Lá vàng rơi ôi chao đẹp biết mấy
Mơ một lần chìm đắm giữa cơn say ...

Em mộng mị ngỡ mình là chiếc lá
Rơi vai anh khi trời chuyển sang thu
Em ngái ngủ mơ làm mây mùa hạ
Che hộ anh khi nắng ngã trên đầu ...

Cỏ vướng víu làm em đây suýt té
Nhìn đôi chân đã trật một chiếc giầy
Em giật mình ra khỏi hẳn cơn say
Tay xách giầy chân bước nhanh vào hãng .

Kiều Lệ

 Giấc Mơ Em

Giấc mơ em giấc mơ con gái
Tuy nói nhiều nhưng chẳng có bao nhiêu,
Suốt cuộc đời em mãi được anh yêu
Và được ở bên anh cho đến cuối .

Giấc mơ em là bên anh mỗi tối
Đắp tấm chăn khi gió chuyển sang mùa
Xoa bàn tay anh ấm mỗi mùa mưa
Quạt anh ngủ khi mùa hè nóng bức

Giấc mơ em là buổi mai thức giấc
pha cho anh ly cà phê nóng thơm vang
trao nụ hôn thắm thiết lúc đi làm
được giặt giũ áo quần và chăn gối

Giấc mơ em là bên anh mỗi tối
Được nghe anh kể chuyện lúc em đan
Chiếc áo len anh mặc lúc đông sang
Và được cắm trên bàn bình hoa nở

Giấc mơ em là chờ anh đầu ngõ
Mỗi buổi chiều nấu canh nóng anh ăn
Mỗi mùa đông anh được ấm cõi lòng
và canh mát vào mỗi khi trời hạ

Giấc mơ em là cho anh tất cả
cho tâm hồn và cho cả đôi tay
Em nguyện theo anh đến cuối đời này
Và trái tim là mình anh hiện hữu

Nàng Thơ

Bỏ cuộc Chơi

Bỏ cuộc chơi em trở về chốn cũ
Để em về với thế giới riêng em
Để em về với thế giới bình yên
Không phỉnh gạt, không lọc lừa gian dối .

Bỏ cuộc chơi em không làm đá sỏi,
theo đường dài tiếp nối dưới chân anh .
Để em về với những luống rau xanh
Không mây xám che nắng hanh ngày hạ .

Bỏ cuộc chơi trong những ngày băng giá
Em không làm cánh hoa tuyết đang rơi
Để em về với thế giới yên vui
Không lo lắng không phập phòng chờ đợi .

Bỏ cuộc chơi em thấy lòng đã mỏi
Tháng ngày dài tiếp nối cứ qua mau
Bỏ cuộc chơi không còn ở trong nhau
Không làm lá mùa thu mà rơi nữa .

bỏ cuộc chơi đón xuân về trước cửa
Nhỏ không còn là nhỏ của riêng anh
bỏ cuộc chơi thôi chào nhé đa tình!
Không vương vấn luỵ tình em bỏ cuộc .

Nàng Thơ

Những Mùa Hoa Phượng cũ

Vẫn đường sắt con tàu quê hối hả
Vẫn đi thi rộn rã lũ học trò
Vẫn rực trời những chùm hoa phượng đỏ
Vẫn hạ hồng giọt mực rớt thơm tho .

Ai có biết trên chiếc tàu quê đó
Tôi một mình rạo rực giữa cơn mơ
Ai có biết mười một năm trước đó
Tôi : học trò mơ mộng với ước thề

Tôi vụt đếm thời gian lùi trở lại
Tôi chợt đo kỷ niệm khắp sân trường
Tôi bỗng thấy dường như mình trở lại
Với bạn bè cùng lớp học thân thương .

Tôi thấy nhớ những mùa hoa phượng cũ
Ai đem hoa vào trong những bài thơ
Ai đã giấu những thơ vào trong vở
Lén đưa tôi trong những buổi đi về .

Thôi đã hết thời gian như bỏ chạy
Sân trường xưa còn đọng dấu chân chim
Tôi vẫn đứng lặng yên vào cạm bẫy
Bạn bè xưa ơi hỡi biết đâu tìm .

Nàng Thơ

Nắng Chiều

Nắng chiều trải xuống
hôn nhẹ đôi vai
em ngồi dưới nắng
bóng nhỏ chạy dài

nhìn nắng trên cao
cùng gió thì thào
Em cười với nắng
một ngày qua mau

xin cảm ơn nhé
tia nắng thân thương
em ôm lấy nắng
mà lòng vấn vương

mùa hạ đi qua
mùa thu về lại
em đã đi xa
mà tình theo mãi

Chiều ngồi dưới nắng
thả hồn đi rong
em mơ cùng nắng
tan vào hư không.

Nàng Thơ

Trớ trêu

Dòng đời lắm lắm tin yêu
Lâu rồi cứ chảy một chiều thế thôi !
Giữa dòng nước ngược lại rồi
Nào ngờ cát lở sông bồi hơn thêm .
Nước đây cứng, đá kia mềm
Giữa ngăn đá nước cách thêm vực sầu .
Dù cho Đá Nước thương nhau
Nhưng không tâm hợp, ý đầu cũng không .
Nước tung trắng bọt giữa dòng
Cười nghiêng nửa nụ thong dong trở chiều .
Trớ trêu mai mỉa trớ trêu
Ung dung bình lặng đặn điều từ đây .



Lạ Lạ Chưa

Lạ lạ chưa hai đứa xa xa lắc
Mà mỗi ngày quay quắt nhớ thương nhau
Lạ lạ chưa nói chuyện mãi với nhau
Mà sao thấy như vẫn còn chưa đủ .

Lạ lạ chưa như hai vì tinh tú
Cách chia nhau bỡi một dải ngân hà
Sao anh nhìn chói sáng góc trời xa
Sao em đón ánh đèn pha buổi tối .

Lạ lạ chưa hai đứa đi hai lối
Nhưng thật gần dây nối kết liền nhau
Lạ lạ chưa giữa một khoảng tinh cầu
Hai linh hồn đang cùng về chung hướng .

Lạ lạ chưa hai đứa cùng tư tưởng
Nên mặc dù muôn trượng cách xa nhau
Hai cái tâm hợp nhất thật nhiệm màu
Có ai bảo sao chuyện tình rất lạ .

Nàng Thơ
 

Nắng Về

Nắng vờn hoa lá
Nắng toả trên vai
Nắng hôn bờ tóc
Nắng chọc làn da ...

Nắng về thắp lửa bừng soi
Khung trời toả sáng đón mời hạ sang .
Em đi dưới nắng hanh vàng
Mơ về lớp học trăm ngàn niềm thương ...

... Nắng quê hương,
Nắng rộn sân trường
Em mang cánh phượng vào vườn thơ xanh
Nắng rơi từng giọt long lanh
Đọng trên mắt biếc môi hồng điểm tô
Em cười với nắng ngây ngô
Mơ làm con nắng hải hồ lang thang .

Tháng sáu Cali
Nắng về muộn màng
Dọc triền thung lũng hoa vàng phất phơ
Em đi dưới nắng vàng mơ
Nhìn tia nắng xuống mộng về ngày xanh .

Nàng Thơ

Mưa Tình đang đến

Ào ào mưa đổ ngoài hiên
Tôi nằm bất động đột nhiên giật mình
Vén màn cửa sổ nhìn quanh
Trời vừa rạng sáng thình lình tuôn mưa .
Tháng tám nắng cháy giữa trưa
Chiều heo heo gió, khuya về lạnh căm
Đêm nằm mộng tưởng xa xăm
Sáng ra mới biết đã nằm chiêm bao .
Nhìn cơn mưa trút ào ào
Nhìn mình những tưởng lồng vào trong mưa
Tình yêu ? ?Chiếc lá đong đưa
Một khi lá rụng ? ?đã vừa lòng nhau
Thôi thì duyên trước nợ sau
Tìm đường cùng bước qua cầu cho xong .

Nàng Thơ

Cơn Gió Thoảng Qua


Không nắng hạ không ve sầu
Không hàng chữ nhỏ nghe đâu nỗi buồn
Ghế bàn đâu những niềm thương
Tóc vờn hoa lá mái trường ngày xưa
Tình yêu ...
...... sợi nắng lưa thưa
Sợi rơi nhè nhẹ...
....Sợi lùa theo mây
Thôi thì gió hẹn nhau đây
Để cho mây gió sum vầy trên cao
Mai này dù có ra sao
Nhớ mây gió nhớ thuở nào còn nhau .

Nàng Thơ

Phú Yên Ơi

Phú Yên ơi tôi đã về với đất
sau mười năm lưu lạc ở xứ người
hãy lắng nghe trong tôi đang múa hát
và tâm hồn trải rộng tới ngàn khơi
Người có nghe những con chim đang hót
luỹ tre làng tàu chuối vẫy lao xao
người có nghe tàu dừa cọ lá mướt
mừng tôi về nên rộn rã đón chào .
Tôi gặp lại anh như con chim về tổ cũ
như con nai vàng về lại những đồi hoa
thổi vi vu như cánh diều trong gió
như dòng sông đầy ắp những con đò
Tôi bước tới thấy bừng bừng cảm giác
Này sông Ba này mấy nhịp Đà Rằng
tôi hít thở gió Nồm Nam thổi mát
quên hết xứ người đầy những băn khoăn
Tôi cũng có người cha già đã khuất
vàđược chôn ở trên mảnh đất này
cũng như đất người chịu nhiều áp bức
những tháng ngày mặn đắng lẫn chua cay
Đất cằn cỗi nhưng thật nhiều thương nhớ
mười năm qua tôi mong mỏi trở về
để tôi dếm những ngôi nhà ngói đỏ
khói lam chiều hương tỏa khắp thôn quê .
Để tôi tìm chút hương xưa còn lại
kỷ niệm xanh đếm mãi vẫn chưa vừa
tôi mê mẩn nằm lăn trên cỏ dại
ru đời mình về những ngày xưa ...
Ngày xưa ấy tôi cũng làm tuổi dại
mắt môi cười đượm nhũng nét thơ ngây
và cũng có những ai đang theo đuổi
trên đường về tôi xoã tóc tung bay
Phú Yên ơi người là tâm là trí ,
là nguồn thơ bất tận của hồn tôi
ru tôi ngủ khi tôi còn bé nhỏ
ru đời tôi trong những lúc xa người .

Nàng Thơ

Gửi Người Về

Người mắt sắc sao nhìn tôi rực lửa !!!
Nụ cười hề, giấu trộm một điều chi !!!
Sao 0 đến ngồi bên nhau để kể
Những vui buồn tr++'c lúc phải ra đị

Người tóc rối, sao vội vàng hối hả
dáng cao gầy vẫn gánh mộng lang thang
Tôi viên sỏi lăn tròn trên các ngả
Theo chân người phiêu lãng khắp thế gian

Người là bạn vào đời tôi lặng lẽ
Chỉ một chiều vang vọng bước ai đi
Tôi chợt thấy tâm hồn tôi đơn lẻ
Trong những ngày sắp tới phải chia ly

Người về lại thăm Việt Nam yêu dấu
Nắng Sài Gòn, mưa Hà Nội miên man
Hãy một phút dừng chân bên núi nhạn
Gửi dùm tôi bao thương nhớ vô vàn .

Người hãy vui cho thật nhiều đi nhé
Chuyện Non Sông tôi sẽ nhớ lấy lời
Tôi chỉ xin một điều nho nhỏ
Đừng để tim mình vài mảnh rớt rơị :-)

Nàng Thơ

Irvine Buồn Khi hai đứa Xa Nhau

Em gặp anh trong buổi đầu niên học
khi mùa sang cây lá đổi thay màu
dáng cao gầy, anh đứng nơi cuối lớp
mắt lặng nhìn như đã hiểu nhau lâu .

Chiều hôm đó khi em vào phòng lab
anh dựa lưng nơi cánh cửa ra vào
nhìn thấy em anh mỉm cười hỏi, đáp
em nghe lòng như mở hội xôn xaọ
Rồi ngày qua ta trở thành đôi bạn
Những ngày mưa, những tháng nắng vui, buồn
khi trong lab ta cùng chung thí nghiệm
rồi những giờ sánh bước ở quanh sân
Khi trời mưa, cả hai cùng lười biếng
anh cùng em bỏ học mấy giờ liền
và cả hai cùng lên lầu thư viện
hai mái đầu thi vẽ cảnh khuôn viên .
Hai năm qua biết bao là kỷ niệm
những hạt mưa, những ngọn cỏ sân trường
gom hết lại cho vào trang sử tím
cũng đong đầy pho sách mấy ngàn chương .

Nhưng mùa xuân có bao giờ ở lại
những bông hoa một lần nở rồi tàn
Irvine vắng bàn chân trên cỏ dại
hai đứa về hai ngả lúc thu sang
Em vẫn nhớ ngày gặp nhau lần cuối
anh trang nghiêm trong buổi lễ ra trường
tuy không nói nhưng ta đều bối rối
xa nhau rồi lòng mới thấy nhớ thương .

Nàng Thơ

Tự Hỏi

Trên đất lạ tôi một mình khắc khoải
Vọng về quê tôi thức suốt đêm thâu
Đón mẹ sang tôi thường hay tự hỏi
Mẹ qua đây có ủ rũ u sầủ??

Mẹ sang

Sung sướng quá ngày vui rồi cũng tới
đón mẹ sang tôi chăm chút mọi điều
nhưng đâu phải tôi xót xa nhìn mẹ:
đang u buồn trong chiếc bóng cô liêụ

Nàng Thơ

Sông Đông Tình Buồn

Uyển chuyển mùa giao, buồn xứ lạ
đông này hai đứa ở hai nơi
tình sông nhớ núi sầu muôn ngả
nước lạnh cành khô mỗi phương trời .

Anh ở miền Nam xây mối mới,
tôi từ phương Bắc mộng về xưa
loài hoa khoe sắc xui anh tới
nhớ làm chi đoá hoa cũ hươg thừa .

Thế cuộc dần xoay người cũng đổi
anh giờ vui với vị tình say
còn tôi ngàn dặm xa mong mỏi
sợi tóc dài vươn những tháng ngày .

Ngỡ đã tàn phai vùng núi cũ
dòng sông bình lặng trọn mùa trăng
nào ngờ đông đến chao con nước
dòng sông buồn gợn sóng lăn tăn .

Nàng Thơ

Hoa Lục Bình Mùa Hạ

Mùa xuân đi tung gió những cánh diều
Mây biến nhạt nắng hoe dần đôi má
Chiều tha hương sao nghe lòng rộn rã
Rồi nhớ nhau mỗi lúc hạ về . ...

Tít tắp chân trời ở một miền quê
cổng trường xưa bên bờ ao cá
Hoa lục bình nở đầu mùa hạ
NHững đóa nào còn nung nấu trong tôi,
Trường cũ, người xưa giờ đã xa rồi
nhưng kỷ niệm vẫn còn muôn thuở ...
Đoá bèo tươi tôi ép vào tập vở
Người hái trao tôi cái thuở ban đầu
lí nhí trong mồm tôi nói thật mau :
Cám ơn anh màu hoa tươi lắm nhỉ
Quê tôi nghèo không có loài hoa quí
Chỉ có cụm lục bình mang vị nước của quê hương
Tuy Hoà bình yên tôi cắp sách tới trường
Người từ Huế vào quê tôi đi học
Tôi với người rồi được vào chung lớp
Cùng thi nhau gắng sức để học bài
Tôi, mộng làm cô giáo ở tương lai
Người mơ ước được ngồi trên bục giảng ...

Rồi mỗi lần xuân đi hoa lục bình lại nở
NGười lại hái trao tôi cánh hoa nở đầu tiên
"Dáng người cao khuất hẳn bóng chiều nghiêng"
Tôi xao xuyến nghe chuyện hè ly tán
Màu hoa ép niềm tin mùa khai giảng ...

Muà xuân nay trong ráng chiều dần nhạt
Tôi lắng nghe hạ đến lại dâng sầu
Và giờ này người đang ở nơi đâu !!!
cánh bèo tím ngày xưa người có nhớ!
Ta xa nhau đã bao mùa hoa nở
và riêng tôi đi hơn nửa quả cầu
Vẫn nhớ về loài hoa cũ thương yêu
Tuy Hoà hiền lương một loà hoa màu tím .

Nàng Thơ

Quê Hương Của Mẹ
Như chim non rời xa khỏi tổ
Ròng rã mười năm xa cách mẹ yêu
Tuy Hoà xa trông ngóng mỗi chiều
Bao thương nhớ bay về với mẹ
Trời xa hương mây mù lạnh cóng
Con mơ về nắng ấm quê hương
Con thèm nghe tiếng trống tan trường
Con mong mãi được gần bên mẹ
Mười năm rồi với đời dâu bể
Mong đến ngày bảo lãnh mẹ qua
Để chúng con chăm sóc mẹ già
Cho thoả nguyện nỗi niềm mơ ước
Sung sướng quá đã thành sự thật
Con về quê vui đón mẹ sang
đường chim bay hoa lá ngập tràn
Con rộn rã nghe lòng mở hội
Niềm vui đến rồi đi cũng vội
Mẹ xứ người cũng giống như con
Mỗi ngày qua thêm một héo mòn
Tâm sầu lắng với bao nỗi nhớ
Đâu luỹ tre xanh Phong Niên của mẹ
Đâu bóng hàng dừa Hoà Trị quê cha ,
Đâu cánh đồng xanh ở trước hiên nhà,
Và đâu nữa những đứa con ở lại ?
Hơn mấy tháng qua mẹ đều mong mỏi
đến ngày trở về sống mãi trên quê
mẹ lo âu thao thức mỗi đêm về
con nhìn mẹ mà rưng rưng nhỏ lệ
Con cũng có trong con ngàn nỗi nhớ
con cũng thật giàu với vạn niềm thương
con cũng bâng khuâng thao thức suốt đêm trường
nhưng đau nhất là mỗi khi nhìn mẹ
Mẹ ơi mẹ! con muốn cùng chia sẻ
những nỗi niềm mẹ giấu kín trong tâm
nhưng rồi con lại lặng lẽ âm thầm
Vì con có những niềm đau của mẹ

Nàng Thơ
Mơ Quê
Lai láng trong lòng một tiếng quê
trời xa xưa khuất lối đi về
Ngày xanh còn vọng vờn tâm trí
lối cũ mòn quanh theo giấc mơ .

MƠ lối về xưa dưới gốc cây
nắng hoà hương lúa chín , thêm say
Nhà ai ngói đỏ , lam màu khói
Khóm chuối sau hè đang vẫy tay

Xa xa đồng vắng mấy tầng không
Tung cánh đàn chim én lượn vòng
Lưng trâu cậu bé nghêng ngang hát
Mùa về thêm thóc giúp nhà nông .

Theo dấu thời gian con nước trôi
Dòng sông quê vẫn chảy luân hồi
Ngày xanh tắm nắng lòng ôm nước
Nước lại thì thầm mặn bờ môi .

Rồi lại mơ về mái trường xưa
kỷ niệm ngày xanh kể sao vừa
hành lang chiều tím ngoài song lớp
Ma9't dõi theo từng giọt giọt mưa .
Và mối tình thơ vừa chớm nở
Bao lâu rồi nhưng vẫn hoài mơ
Cái thuở ban đầu thơm tho sách vở
tình học trò như nắng bơ vơ ...

Bơ vơ lạc lõng mãi Tây Phương
ôn lại ngày xanh đỡ chán chường
Mong một ngày nao về chốn cũ
Đem lòng trang trải khắp quê hương .

Nàng Thơ
Cho Em tròn Nguyện Ước Mơ
Mùa xuân mới cho trăm hoa đua nở
Cho mây đi nhường chỗ ánh dương về
Cho em tròn nguyện những ước mơ
Cho ngắn lại những ngày dài băng giá .

Mùa xuân mới cho nắng về các ngả
Cho môi tươi , cho đôi má thêm hồng
"Áo em vàng anh có yêu hoa cúc hay không"
Nhưng không được em chọn màu xanh biếc .

Ôi thích quá vạt áo dài tha thướt
Màu ước mơ hoà lẫn với màu trời
Hình bóng em ẩn hiện với ngàn khơi
Để anh ngắm anh nhìn mát mắt .
Mùa xuân mới cho đời thêm hương sắc
Cho ông tơ nối sợi chỉ nhiệm màu
Cho chúng mình mãi mãi ở bên nhau
Cho em được những tiếng cười rộn rã

Mùa xuân mới cho cây cành xanh lá
Cho hương hoa bướm lượn thoảng hương tình
Cho em được nhìn thấy ánh bình minh
Cho em được một tình yêu muôn thuở .

Nàng Thơ
Nhỏ Trong Mưa

Mưa rớt xuống kiếng xe rồi vỡ vụn
Nhỏ thấy lòng cũng vỡ vụn như mưa
Gió gió ơi, gió thổi làm chi nữa
Đủ lắm rồi nhỏ đã khóc trong mưa .

Nhỏ cúi mặt lặng yên vào trong sở
Mặc gió mưa vụn vỡ ở trên đầu
đến tận cùng điểm cuối của cơn đau
Nhỏ mới biết yêu anh là sự thật .

Nhỏ tưởng như cuộc đời mình đã mất
Cả cõi lòng đang phủ lấy giá băng
Nhỏ bước đi hụt hẫng mất thăng bằng
thôi hết rồi nhỏ mất anh rồi đó .

Nàng Thơ
Hoa Tuyết
" Ở bên anh có tuyết rồi đó nhỏ
Ước cùng em ngồi ngắm cảnh tuyết rơị."
Đêm cuối năm, đêm lắng đọng sầu vơi
Em tưởng tượng cả khoảng trời bên ấy . 

Đêm khó ngủ đêm bỗng dài biết mấy
em ngỡ mình cánh hoa tuyết đang rơi
Hoa trắng tinh một màu trắng tuyệt vời 
Nâng hoa tuyết anh mang về ấp ủ .

Rồi hoa tuyết rơi trên vai trên mũ
Chiều anh về con phố cũ thân quen
dưới chân anh, em hoa tuyết dịu êm
Anh được ngắm cả khoảng trời trắng xoá .


Tuyết rơi xuống từ đầu hiên đến ngõ
Để anh ngồi ngắm hoa tuyết đang bay
Rượu tuyết dâng càng uống lại càng say
Anh mở rộng vòng tay ôm lấy tuyết .

Nàng Thơ
Ghét Anh Ghê
Ghét anh ghê! cho rồi sao đòi lạỉ??
Mười cái thương giờ chỉ có chín thương
Cái anh ni sao mà khác đời thường
Xa xa lắc cũng làm em ghét thế !

Ghét anh lắm sao bảo làm em khóc!
thút thít rồi lấy ai dỗ em đây
Ngàn dặm xa anh có đến nơi này
Anh có đến bên em lau nước mắt .

Ghét quá đi! gió thu bồng mái tóc
Gửi cho anh mấy sợi nhớ sợi thương
Để đêm về em khỏi phải vấn vương
Để em khỏi vì anh mà mộng tưởng .

Ghét ghê đi!! đến làm chi hổng biết
Để bây giờ phải rạo rực bâng khuâng
Nhưng mà thôi phải gặp mặt một lần
nê"u hổng gặp thì làm sao bỏ ghét.

Nàng Thơ

Đan áo cho anh

Em biết được bên anh giờ lạnh lắm !
trời đẫm sương vào mỗi tối anh về
Em tưởng tượng cả người anh lạnh cóng
Chợt thấy lòng sao bỗng xót xa ghê !

Nên mỗi đêm em ngồi đan áo ấm
Đưa bàn tay theo hai chiếc kim đan
Em quấn chặt sợi len vào trong đó
Mong mặc vào, anh được ấm . Đông sang .

Em chẳng biết ngày mai còn hay mất !!!
Chuyện chúng mình rồi có được hay không !
Em cứ hỏi vì sao mình lạ thật !!!
Như vui mừng được đan áo cho chồng .

Em cứ thấy người mình sao thật lạ
Chưa bao giờ dám đan áo cho ai
Nhưng với anh em tỏ bày tất cả
Chưa gặp người đã tính chuyện ngày mai .

Không biết được tâm tình em thế đó
Đứng trước gương tô lại chút son môi
Nhìn khuôn mặt má bỗng dưng ửng đỏ
Phải không anh em đã biết yêu rồi ???

Nàng Thơ

Gửi Người Mặc áo Khói Lam
...Áo anh bự quá bự đi ...
Áo ai để lại nơi này
Để cho em đắp trời Tây bão hàn ...
Giao mùa gió chuyển đông sang
Giục tay thoăn thắt ngồi đan áo người ...
Tuy rằng cách trở xa xôi
Bài thơ đan áo làm tôi thẫn thờ
Yêu người hay chỉ yêu thơ
Sao trong tôi cứ hững hờ nhớ mong .
Nào ai biết được đục trong
Nếu không duyên nợ, phải lòng nhau thôi
Tôi ru tôi, giấc mơ đời,
Hoà hai thế giới giữa trời mênh mông ...
Mong rằng áo cũng chăn hồng
Để anh sửi ấm khi Đông trở về
Nửa đời tôi đã bơ vơ
Nửa đời sau có hững hờ hay không!!!.

Nàng Thơ

 

Hosted by www.Geocities.ws

1