KHÚC GIA THÙY NỮ
Đây hàng trúc
xanh nghiêng nghiêng mình lãng mạn !,
Đây ngõ đường tình !, đây vạn đóa hồng xinh !
Đây KHÚC GIA TRANG với nghìn thơ lai láng !
Đêm gió nhẹ lùa, trăng sáng chiếu lung linh
Ngang KHÚC SÔNG
BUỒN, nhớ chuyện tình màu tím,
màu một loài hoa làm lịm cả hồn tôị..
Con thuyền một chèo đang trôi lênh đênh kiếm
áo trắng tình hồng, PHÙ DUNG TÍM, nàng ơi!
Từ độ em đi,
VIỄN KHÁCH mờ nhân ảnh,
làm KHÚC THA PHƯƠNG, cố tránh lệ tình tan
Nay thơ Y VÂN, chứa chan mùi MÍT lạnh
nhìn áng MÂY xa, ta chạnh nhớ.... nhớ nàng !
Chữ HẠNH đã
tốt, chữ DUNG càng thêm tốt
Mai mốt mấy chàng tim nhốt những tương tư
Yêu quá là yêu ! Tràn từ, không dám thốt
họ phải gói tình trong một KHÚC TÂM THƯ
Một KHÚC THƠ
SẦU tôi tặng người ngày ấy
Người đã xa rồi, tình đấy vẫn còn vương
Nay dạo ngang đồi, thoảng hương, tôi hít lấy
Thương quá là thương, CỎ MÂY TÍM bên đường !
Làn KHÓI LAM
chiều vấn vương tình NHỎ XÍU,
cô bé ngày nào, ta thiếu mộng, giờ mơ
Đây KHÚC HỒI TÂM, ta chờ, em có hiểu ?
Hãy chuốt ân tình bằng điệu của NÀNG THƠ
Trời định
tình ta HỮU DUYÊN mà vô nợ
để lạc chuông tình, hơi thở cánh TIGON
HOÀNG HÔN TÍM buồn, phủ hôn đường là đỏ
Nặng KHÚC TÌNH SI, ta nhớ, em có còn... ?
Tiếng ai buông
lơi, cho hồn tôi ngơ ngáo
Tay ai lướt phím một dạo KHÚC DƯƠNG CẦM
VỊT XIÊM nhà ai đang nằm phơi màu áo,
làm tôi đêm ngày lảo đảo mối tình câm
YẾN đến
vườn thơ, bao bướm thăm, ong đón
Nay YẾN bay rồi, hưởng trọn KHÚC BÌNH YÊN
Tôi vẫn ngồi đây, vẫn tìm diêm lửa nhóm,
cứ mãi dật dờ, thấp thỏm chuyện thần tiên
Giọt NẮNG
THỦY TINH lung linh trong cơn lốc
quyện KHÚC NGHÊ THƯỜNG, làm nhọc trái tim này
Trên đỉnh núi cao, đêm ngày tôi trằn trọc,
vẫn mãi mơ về làn TÓC GIÓ THÔI BAY
TRÁI VÃI thơm
ngon, biết bao tay mong hái
Sao cứ vô tình, để phải gặp trái ngang ?
Đây đã ngó nàng, sao nàng không ngó lại ?
Đừng để tình ta ôm mãi KHÚC MUỘN MÀNG
Một PEACH...TÍ
HON cho nàng tiên TÓC TÉM
Một cục SUGAR cũng lén gởi MIMI
BÀ CẢ vì ghen, bả đi mua dây kẽm...
Anh vội đến em, tay nhẹm KHÚC BÁNH MÌ
Nghe tiếng CHIM
QUYÊN, con tim trì nặng trĩu,
Buồn kiếp LAN RỪNG, ai hiểu thấu tình si ?
Chim hỡi, chim ơi ! Có gì mà chim thiếu ?
Sao mãi ru lòng một điệu KHÚC BIỆT LY ?
Nhớ KHÚC HOA
ĐÊM, bướm cuộn, ghì, trăn trở,
Giọt đắng ôm sầu, dang dở mộng yêu đương
Còn nhớ còn thương, giọt sương còn mang nợ
Đọng mãi trên cành, cứ ngỡ CÁNH QUỲNH vương
Trên KHÚC SÔNG
HƯƠNG, xưa thương người con gái
Sóng gió vô tình dập phải chuyến đò qua
Em ở phương nào ? Tình xa, đời ngang trái,
LỆ NGỌC rơi thầm ! Ta lại nhớ người tạ..
Mạc Đăng Sơn