Xuân Nhớ Ba

Phạm Đào Nguyên

Người mà tôi kính yêu nhất trong đời là ba tôi. Ba là hiện thân của nhân ái, uy quyền, và bao dung. Chúng tôi đứa nào cũng kính ba, thương ba, và sợ ba. Ngược ḍng thời gian để tưởng về ba, nhớ những hạnh phúc không bao giờ c̣n nữa. Tôi măi măi không quên được kỷ niệm êm đềm của những ngày thơ ấu sống bên cạnh ba. Tôi nhớ ba vô cùng. Ba tôi là một nhà nho lỡ thời, ba dùng chất nho để yêu thương và dạy dỗ con cái. Ba là biểu tượng của thân yêu và từ ái. Tết đến ba thường viết vài câu đối đỏ dán trên vách, vài bài thơ ngâm nga với các bác cho vui. Ba tôi là mẹ, là thầy, là cha, là anh và là bạn tôi. Đôi khi ba c̣n là cố vấn cuộc đời cho chúng tôi.
Lúc c̣n bé, tôi luôn quanh quẩn bên ba. Ba tôi ngồi trên bàn, th́ tôi ngồi dưới chân ba chơi với con chó già hay đàn mèo nhỏ. Đôi khi tôi ngồi hay đứng trên hai bàn chân ba, làm ghế xích đu. Nhiều lúc một ḿnh, tôi lấy sách của ba t́m h́nh vẽ, có hôm tôi xé mấy chân dung của tác giả trong những h́nh bầu dục của quyển Quốc Văn Độc Bản ǵ đó. Lập tức ba tôi bồng tôi lên, lần tay tôi, gở lấy mấy miếng giấy nhàu nát rồi vút nhẹ, đè cho thẳng để dán lại. Tính t́nh tôi bướng bỉnh, thường giận hờn, thêm bịnh khóc nhè nữa. Ḷng kiên nhẫn của ba, tôi chưa từng thấy ở bất cứ người cha nào khác. Ba chưa giận, la hay đánh tôi bao giờ, ba luôn từ tốn, ôn ḥa. Ba bồng tôi quay tít một ṿng trên không, làm tôi vừa cười vừa sợ.
Mẹ tôi h́nh như chưa bồng ẳm hay yêu tôi như ba, từ lúc tôi biết. Mẹ bận rộn cả ngày, bà chưa bao giờ để ư tới sự có mặt của tôi trong đời sống của bà. Trái với tôi, chị hai rất mực dể thương, hiền hoà và ngoan ngoăn. Chị được gần gủi và được t́nh thương yêu cuả mẹ. Rơ ràng nhà tôi có hai phe, phe ba và phe mẹ. Chị để tóc dài, mặc đồ con gái, c̣n tôi cắt tóc ngắn, mặc đồ con trai. Chị tôi đi học ở trường về, ba vưà cơng tôi trên vai, vừa dạy thêm cho chị. Tôi giận v́ tôi không được đi trường như chị, nên mỗi lần chị tôi học là tôi nhái, hoặc lấy viết ch́ vẽ bậy trong vở chị. Ba hứa hẹn sang năm ba sẽ dạy tôi, nhưng tôi không để chị tôi yên. Cứ mỗi lần ba tôi dạy cho chị là tôi gây sự, làm ồn, phá đám.
Cuối cùng ba phăi đóng cho tôi hai quyển vở, bằng giấy thừa trong vở cũ của chị. Bắt đầu, mỗi ngày tôi học một chữ cái, ba bỏ công cầm tay dạy tôi viết, tôi đọc. Mỗi chiều tôi ôm vở tŕnh diện ba như chú lính con, trả bài học bài viết cho ba. Được một tháng, tôi bắt đầu học nguyên âm, phụ âm rồi tới ghép vần xuôi, rồi mấy tháng sau ghép vần ngược. Mẹ tôi sinh thêm em bé. Từ ngày có em bé, mẹ không c̣n làm việc ǵ nữa. Tôi vẫn chưa được đi trường, tôi giận ba, cứ nghĩ ba bất công v́ tôi là con nuôi như lời mẹ nói. Tôi khóc, tôi hờn, nằm vạ, nên Ba phải dẫn tôi tới trường, xin cho tôi được đi theo chị cho quen. Tới giờ chơi th́ chú tôi, dạy tôi vần ngược, rồi tập chép, viết và đọc những con số, dần dà tôi làm toán.
Từ nhỏ lớn lên, tôi đâu có thấy mẹ thương tôi, mẹ bồng ẳm như em bé đâu. Mẹ thường nói tôi là con nuôi, không phải con của mẹ. Tôi thường béo em rồi bỏ chạy, nên khi thấy tôi đến gần là mẹ đuổi tôi đi chổ khác. Ba thường bồng em chơi với tôi, nhưng cũng có lúc, tôi bấu một cái, rồi bỏ chạy, v́ em được cả ba lẫn mẹ thương. Tôi là con nuôi chỉ có ba thương mà thôi, nên tôi ganh ghét. Tôi chờ khi có dịp là tôi trả thù mẹ. Nhưng khi tôi vừa lên tám, mẹ tôi lâm bệnh qua đời. Ngày qua tháng qua, bốn năm rồi, ba tôi cô đơn làm gà trống nuôi con. Chị tôi nay đă tṛn 16 tuổi.
Hằng năm bánh tết được bà ngoại cho người đem đến, năm nay chị tôi làm thêm mứt. Ba tôi khuyến khích, khen tặng, “ Con gái của ba giỏi quá, biết làm bánh, làm mứt, khéo, ngon, và tiện nữa.” Ba tôi khoe với khách khứa, “Trẻ bây giờ tiến bộ hơn chúng ta nhiều, nó dùng me mà làm mứt, nhấm rượu thật tuyệt, gọn và không bị bỏ thừa như bánh thịt ta.” Ba chỉ vào trẹt mứt gừng, mứt dừa mà trằm trồ, “Mứt gừng uống trà thật tuyệt anh ạ,” Ba nói với các bác tôi, thế rồi ba kêu lấy vài dĩa đem cho bác thử. Có dịp cho chị tôi khoe tài, ba mừng v́ chúng tôi trưởng thành.
Vào dịp tết nầy, ba tôi bắt đầu quan tâm đến sự giao thiệp của chị, v́ từ ngày 20 chúng tôi nghỉ học. Xe đạp qua lại trước nhà nhiều hơn, có anh vào nhà bác t́m anh họ tôi, có anh vào nhà tôi. Ba vừa cười vừa hỏi chị,
-Mấy chiều nay, h́nh như xe đạp qua lại ngơ nhà ḿnh hơi nhiều hơn trước con hở? Chị sợ, im lặng không dám trả lời. Sau khi chị đi chợ, ba bưng cái hộp bánh tṛn, màu đỏ, từ trong tủ ra, ngồi đọc. Khi tôi đi chơi về thấy ba coi xong, ba đem để lại chổ cũ. Tôi hỏi ḍ ba,
-Hộp bánh ai đi tết hở ba? Ba cười nói, -“Của chị con đó.” Khi chị về, tôi liền méc với chị:
-Em thấy ba đă kiểm duyệt cái hộp đó rồi. Trông mặt chị, tôi biết là chị lo lắng. Nh́n những hồi hộp, lo âu của chị, tôi doạ, “Em thấy ba coi xong, mặt ba nhăn lại,” chị càng sợ thêm. Chờ măi ba không lên tiếng, chỉ thấy ba hiền ḥa, cười nói như thường lệ, chị tôi càng lo lắng hơn. Sau bửa cơm tối, ba con chúng tôi ngồi quanh bếp than. Nh́n chị tôi xên mứt, ba tâm sự,
-Con gái của ba đă lớn rồi, con có nhận thư của mấy anh chàng trẻ, vậy con đă trả lời chưa, thế nào kể ba nghe với. Chị tôi ái ngại nh́n ba, ba cười thông cảm bảo rằng,
-Nếu con c̣n mẹ, th́ mẹ con sẽ nói chuyện này với con, bây giờ không c̣n mẹ, con đừng sợ ba, có ǵ lo lắng, hay nghi ngờ, ba sẽ giúp ư kiến cho. Đọc thư mấy anh chàng trẻ, con nghĩ ǵ về họ. Thư anh chàng nào làm con chú ư hơn. Chị tôi á khẩu cứ ấm ứ, ậm ừ trông thật tội nghiệp. Tôi bạo hơn hỏi giải vây,
-Thư t́nh hở ba? Có thư nào hay không ba? Ba cười la tôi,
- Con bé nầy nhiều chuyện. Rồi Ba cười nói,
-“Con cái đă lớn rồi, biết yêu thương là việc b́nh thường của tuổi trẻ. Có ǵ mà con sợ, phải dấu ba. Ba đă trải qua cái thời trai trẻ ấy, ba hiểu và cảm thông.” Chị tôi mở ḷng giải bày cùng ba, có chàng đă gởi 2, 3 thư, nhưng chị sợ chưa dám trả lời. Ba tôi bảo rằng, các con nhân dịp nghỉ ở nhà ăn tết, vậy th́ cứ mời các anh ấy vào nhà, ba gặp mặt thử sao? Thế rồi chị tôi hẹn các anh đến nhà, từng anh một gặp ba. Ba niềm nở, có khi ba c̣n mời anh ở lại ăn cơm, hoặc ba nhờ chở chị đi cân thuốc cho ba. Tất cả các anh đều khen ba tôi cởi mở, vui vẻ.
Sau một lần hội kiến với ba tôi, các anh đều hy vọng, v́ ba tôi luôn thân t́nh và bao dung. Thái độ của ba làm các anh vừa vui, vừa nể v́, vừa thân lại như vừa sợ. Ba vui vẻ mời các anh đánh cờ, có anh sát phạt ba, có anh nhường ba. Ba đánh có lúc cao có lúc bỏ ngỏ, làm các anh băn khoăn. Có một điều là ba không hề tỏ ra khó chiụ, hay giận ghét, v́ ba chưa giận ai bao giờ. Nhưng tôi ghét ai thắng cờ ba tôi. Dù được hay thua cờ, ba tôi vẫn cười thỏa mái khoan dung. Ba bàn bạc cách đánh cờ, thú đánh cờ, vui vẻ như một người cha nhân ái.
Khi các anh ấy về rồi, ba phân tích với chị tôi từng người một, ba bảo ba c̣n biết coi tướng nữa. Ba nói về tư cách, lối sống, thái độ mỗi con người được thể hiện qua lối đánh cờ. Cuối cùng ba kết luận, vợ chồng là duyên số. V́ chính ba, ba vẫn t́m không ra đáp số của bài toán t́nh yêu cho chính ḿnh, nhưng những ǵ ba biết, ba nhắc nhở, giúp đỡ con. Dù đă gần 20 năm sau, gặp lại hay nghe tên người thương, ba vẫn bàng hoàng, về nhà ba cứ lẫn thẫn, mơ màng nghĩ ngợi. Ba cũng cho chị biết cá tính từng người bạn chị, và dặn ḍ trong cách giao thiệp. Ba bảo rằng khi con biết yêu th́ cứ yêu, ba không cấm, v́ t́nh yêu chính nó rất đẹp. Nó vô h́nh, vô sắc, nên không thể vớ tới, mà chỉ để chiêm nghiệm, và suy tưởng.
-Là con gái, con có thể là bạn của nhiều người, và yêu chỉ có một người. Hăy cẩn trọng trong t́nh yêu, v́ có thể lầm lẫn, hay lạm dụng “chữ yêu” một cách sai lầm. Tôi cho rằng ba tôi cứ t́m cách giải thích rắc rối làm chị tôi sợ, nhưng không phải, v́ khi lớn lên tôi mới hiểu hết nghĩa ba nói. Ba tôi dặn ḍ, làm con gái một việc cần nhất là sống trong sạch, thánh thiện. Con gái và con trai cũng giống như nam châm, cùng tên th́ đẫy nhau, khác tên th́ hút nhau, nên ngồi đối diện cách bàn để giữ cho tư tưởng trong sạch, lời nói trung thực. Không nên đứng đường. Nếu con quen ai, mời về nhà có dịp nói chuyện, ba không muốn con la cà ngoài đường, ngoài xá.
Người con gái khi đám cưới, đẹp ở chổ là trong sạch. Những hồi hộp, băn khoăn, e lệ, lo ngại trước bàn thờ gia tiên nhà chồng, “Giá trị” là đó. Chứ dạn dày sương gió, th́ dù có đám cưới, nó cũng không c̣n ư nghĩa ǵ. Giá trị là ở chính người con gái hănh diện về sự trong sạch của ḿnh. Hoa có sắc, mà không hương th́ c̣n giá trị ǵ phải không con! Ba nói như một cảnh cáo, một lo lắng trong trách nhiệm làm cha mẹ.
Trong đời sống hằng ngày, ba bảo từ các bậc tu hành, họ cũng là người như chúng ta, họ biết tránh những cám dỗ, nên họ tu hành được. Là con gái, con phải biết tránh những cám dỗ, giới hạn và đề pḥng chính ḿnh. Ba không sợ ai dỗ dành con, ba chỉ sợ con không kiểm soát được chính ḿnh rồi làm hư con mà thôi. Ba tôi vui vẻ kể lại những cuộc t́nh trong đời ba, không dấu diếm, và bảo đó là kinh nghiệm cho các con, con gái của ba.
Một hôm anh T., một trong số bạn chị, anh đến xin ba cho chị đi chơi với anh. Ba tôi cười vui vẻ, dặn anh rằng,
-“Con nhớ đưa em về đúng ǵơ con nhé. Bác giao em cho con thế nào, th́ con giao trả nó như thế ấy cho bác là được rồi. Mong cho các con một ngày đi chơi vui vẻ.” Anh T. bảo tôi rằng lời ba rất nhiều nghĩa. Tôi cười và nhắc chị, nhớ nhé, những ǵ trong lời nói của ba. Chúng tôi có ai dám làm sai lời ba!
Khi về chị kể lại cuộc đi chơi, ba tôi lại giải thích về t́nh yêu. Với ba, t́nh yêu là lư tưởng, là tôn giáo, không là khoa học. Khoa học có chứng minh, t́nh yêu không chứng minh. T́nh yêu là cái ǵ mộng mơ của tâm hồn không mảy may liên hệ với thế gian. Khi yêu, trái tim có lúc miêng mang những cảm giác nhớ mong. Nhưng cũng có lúc đau nhói, rạo rực hay sôi nổi v́ yêu. T́nh yêu là một tín ngưỡng v́ bất kỳ lúc nào ḿnh tưởng đến người ḿnh yêu, ḷng lại dâng lên niềm hân hoan, thanh cao, và hạnh phúc.
T́nh yêu măi theo ta như chiếc bóng của chính ḿnh, như nhắc nhở, nỗi nhớ vẫn c̣n đây. H́nh như Ba tôi đang nói với chính ba. Cho nên Hồ Dzếnh, Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ, cho ngàn sau lơ lửng với ngàn xưa. Cái ngàn sau lơ lững ấy là một trời nhớ nhung, là dật dờ cô đơn, một thời khó phai. T́nh yêu của người Việt nam là vậy, là chiều sâu tư tưởng chứ không phải những “Đ̣i hỏi” nông cạn của Tây phương. T́nh yêu là cái ǵ thanh cao, thoát tục, và lư tưởng để nhớ, để đau, để tiếc thương một thời.
Ai cũng muốn hôn nhân xuyên qua t́nh yêu, nhưng mấy ai được, v́ có hàng trăm hàng ngàn ngoại cảnh chi li. Hôn nhân được sắp đặt do cha mẹ là lư tưởng, các con tin như vậy đi. Từ sự liên hệ của cha mẹ đôi bên, vợ chồng luôn luôn “Tương kính,” nên bền chặt.
-Ba kết luận vậy chỉ v́ ba đă gả chị khi c̣n bé mà thôi, tôi nói. Với tôi, ba luôn dặn ḍ,
-“Con phải dùng bộ óc con, lư trí con để kiểm soát trái tim của con.”
-Mà con nào có biết yêu thương là ǵ đâu. T́nh yêu là một kho tàng kỳ bí, và mâu thuẫn đối với tôi lúc bấy giờ.
Rồi vào năm tôi tṛn 14 tuổi, một trưa thứ bảy tôi đi học về trễ. Vừa thấy tôi vào ngỏ, ba đă đón tôi và lo lắng hỏi,
-Con đă đói bụng chưa? Hơn hai giờ rồi, thứ bảy này sao con về trể vậy?
-Con không đói, con về trễ v́ con bị Việt Cộng đón đường bắt. Họ bắt khoảng chừng hai mươi đứa, dồn vào một nhà từ 11:00 đến giờ. Ba ơi, con đi theo VC ba ạ. Ba tôi điềm tỉnh nh́n tôi ôn tồn hỏi,
-Tại sao con theo VC? Tôi kể ba nghe, một ông cán bộ tới nói chuyện, cở tuổi bằng ba. Ông gọi chúng con bằng “con”, ông nói chỉ có CS mới đem lại công bằng cho xă hội. Sứ mạng ấy chỉ có tuổi trẻ của chúng con mới làm được, mới giải phóng đồng bào đang bị bất công, xiềng xích và nô lệ. Con có hỏi, chúng con có thể làm được việc đó sao?
-Có, các con được tổ chức, liên lạc, đưa tin, để lật đổ những bất công này, đem công bằng cho mọi người. Đại khái là như vậy. Một câu mà con cho làhay nhất: “ Dù không làm ánh đuốc soi đường, th́ các con cũng là tia chớp trong bóng tối.” Tôi thao thao bất tuyệt nói Cộng sản và công bằng xă hội cho ba nghe, ba chỉ mỉm cười mà không nói ǵ. Ba bảo,
-Bây giờ th́ ba biết con đói bụng lắm rồi, đi ăn cơm nghỉ ngơi, ba con ḿnh nói chuyện sau. Con nên ngủ một giấc cho khỏe đă con nhé. Đến chiều ba giải thích Cộng sản cho tôi nghe.
- Công bằng của cộng sản chỉ là cái bánh vẽ. Con không thể ăn được, v́ nó không có thật. Sự thật là mọi người trở nên nghèo đói. Dưới chế độ cộng sản chỉ có hai lớp người, lớp cai trị là cán bộ, và lớp bị trị là nhân dân. Nó tóm thâu tất cả tài sản của mọi người, không c̣n ai có tư hữu nữa. Mọi người b́nh đẳng là v́ mọi người đều nghèo đói như nhau, và phải đi làm thuê cho nhà nước.. Vậy nhà nước là ai? Là tầng lớp cán bộ cai trị. Chúng nó phủ lên một lớp chính trị để mị dân, phỉnh phờ những người nghèo. Rồi th́ mọi người đều làm đầy tớ cho chúng cả. Cộng sản là bọn vô thần, không tôn giáo, không ông bà thờ cúng, không cha con anh em, chúng đấu tố dă man. Trường Chinh đấu tố cha nó đến chết.( tôi không biết?) Nếu cộng sản sung sướng sao con Kút séph phải bỏ chạy.( tôi không biết?) Chính trị là gian xảo lọc lừa, là thủ đoạn là độc ác ở những nước nhược tiểu như chúng ta, nhất là đảng cộng sản.
-Tại sao hồi xưa ba theo Đảng? Tôi hỏi ba.
-Lúc c̣n trẻ ba rất lư tưởng, và bên cạnh là quyền thế và danh lợi. Ba yêu cái Tam dân chủ nghĩa của Tôn Văn. Ba kính phục ḷng yêu nước của cụ Nguyễn Thái Học, nhưng ba sợ sự tàn bạo, lợi dụng, và đảng trị. Chính trị là thủ đoạn, không thủ đoạn là thất bại, là ngây thơ, nó mâu thuẩn. Đứng sau bức màng chính trị ấy là chém giết, sắt máu. Đảng nào cũng vậy thề trung thành, trái lại là phản đảng. Nếu bất tuân là chém đầu, với kẻ thù hay t́nh nghi cũng vậy. Con c̣n nhỏ chưa hiểu hết được đâu. Con c̣n bé, ba chỉ dạy cho con là sau này, bất cứ v́ lư do ǵ, th́ các con phải chọn cho ḿnh một đời sống b́nh thường, an phận của một người đàn bà. Căn bản đời sống từ tu thân, tề gia. Các con chỉ cần thực hiện hai điểm ấy th́ gia đ́nh hạnh phúc, thiên hạ thái b́nh. Nghề nghiệp thích hợp là giáo dục, y tế. Nếu có điều kiện th́ học y tá, cô đở, bác sĩ để giúp đời giúp ḿnh, hay chọn nghề giáo để truyền đạt sự hiểu biết cho thế hệ con em. Đảng của các con là đảng xă hội, là góp sức, góp mặt vào đời sống của xă hội, vậy là đủ rồi. Đừng bao giờ liên hệ đến đảng phái chính trị. Chính trị là thủ đoạn, là tàn bạo. Dù ba có chết thế nào, đừng trả thù. Ba không muốn các con sống trong hận thù. Thù hận làm đau khổ chính các con. Ba mong cho các con có đời sống nhẹ nhàng, vui vẻ, không thù hằn. Thù hận là trực tiếp hay gián tiếp để các con tạo nghiệp. Ba tôi đọc, học và nghiên cứu về đạo Phật, về luân hồi, về vô thường, và nhân qủa.
Ba đối với chúng tôi như thầy, như bạn, như anh em, c̣n với mẹ, ba tôi là một người anh, một tri âm, một người thầy và một người bạn đời. Mẹ là một người bạn để nghe ba tâm sự và chia xẻ. Mẹ tôi tuy con nhà khá giả nhưng chỉ học đến biết đọc biết viết, dù ông ngoại chú tôi làm thầy giáo. Năm ấy ba dạy mẹ học, mẹ chép kinh Phật. Ba vừa bồng em, vừa giảng kinh cho mẹ, v́ ba nói kinh Phật viết bằng chữ Việt nhưng lại tiếng Tàu hay tiếng Phạn, rất khó hiểu. Tôi ôm chân ba chọc mẹ để trả thù:
-“Con tưởng mẹ học giỏi lắm, chứ chữ viết như con chứ có đẹp ǵ đâu.” Mẹ cười không nói ǵ, nhưng ba kể câu chuyện vui làm mẹ giận:
-Rằng một hôm, anh gà đi chơi gặp anh ḅ, hai anh chào nhau, và hỏi anh học ở đâu? Anh gà nói, “Học như anh, mà viết như tôi th́ hết chỗ chê.” Ôm chân ba, tôi quay tṛn một ṿng cười và ngước mặt hỏi ba, như vậy nghĩa là ǵ hở ba? Ba vừa cười vừa giải thích là học dốt như anh ḅ, c̣n viết chữ to như anh gà, th́ toàn là dân học giỏi hết chứ sao. Mẹ tôi giận ba, mẹ vứt vở không thèm viết nữa. Mẹ bảo rằng cha con ông học giỏi th́ học đi, mẹ không thèm học nữa. Trên tay có em, trên bàn chân ba có tôi, ba vừa cười vưà cà nhót, cong lưng lượm vở cho mẹ, ba chọc cho mẹ cười theo, rồi huề.
Mẹ tôi chỉ sống 13 năm với ba, nhưng mẹ tôi là người đàn bà hạnh phúc nhất đời. Ba tôi là người chồng bao dung, thương yêu và độ lượng. Tôi chưa hề nghe ba mẹ căi nhau, hay nói nặng lời nhau. Ba chưa bao giờ quay quó nhăn nhó với mẹ bao giờ, ngay cả lúc mẹ bịnh. Những lúc ba buồn v́ mẹ chọc ghẹo tôi là con nuôi, Ba khuyên mẹ đừng nói vậy làm cho con hoang mang. Nhưng tôi vẫn cứ khổ sở dằn vặt v́ lời mẹ ám ảnh tôi.
Dù ba giải thích và chống chế cho mẹ bao nhiêu lần, tôi vẫn không tin, v́ mũi tên kia đă cắm sâu vào tim tôi từ lâu lắm rồi. Sau ngày mẹ chết, rồi ba chết, tôi vẫn c̣n nghi ngờ ḿnh là đứa con nuôi. Cho đến khi chú tôi giải thích, chỉ v́ thương tôi, tuổi tôi khắc mẹ, lúc nhỏ tôi bịnh hoạn khó nuôi, nên mẹ nghe lời ông thầy bói bảo tôi là con nuôi, cho dễ nuôi mà thôi.
Sau ngày mẹ chết ba sống âm thầm cô đơn, đem hết t́nh thương dồn cho con. Ba vừa là mẹ là cha là thầy là bạn của chúng tôi. Những tṛ chơi, ba luôn là người thua để chúng tôi được vui. Những lúc chúng tôi buồn, ba đánh trống hát bội, hát ḥ khoan, hát nhân ngăi, hay làm hề cho chúng tôi cười. Những lần chị thi rớt ba không la, ba viết thơ cho thầy dạy Pháp văn, thầy t́nh nguyện dạy thêm mỗi ngày một giờ cho chị. Tôi vẫn không biết sự liên hệ giữa ba và thầy như thế nào.
Những năm thái b́nh ba đặt mua dài hạn báo Cổ học Tinh hoa, và Phổ thông cho chúng tôi đọc. Ba thích Tuấn, chàng trai nước Việt, ba mặc áo dài, đi san đanh, và đi nón như anh chàng Tuấn. Những ngày sống ở thành phố, tối chị đi học thêm Pháp văn, 10:00 đêm ba đi đón dẫn chị về. Nghe chị nói có phim Roméo và Juliet hay lắm, thế là ba dẫn chị em chúng tôi đi coi cho biết vở kịch nỗi tiếng của một văn hào Anh. Ba ơi! Có người cha nào như vậy đâu!
Ngày đó tôi mới 15 tuổi nhưng chuyện như mới xăy ra ngày hôm qua. Cả muà hè chúng tôi về sống ở quê, tới kỳ khai trường tôi bị bệnh đă nghỉ học hơn một tuần, nên ba về thăm tôi. Cộng sản chờ giết ba, một viên đạn xuyên qua tim. Ba chết trong im lặng không một lời giả từ. Tôi ôm xác ba nghẹn ngào mà kêu gào, “Ba ơi, ba nói 99 tuổi, ba mới chết mà.” Trong vô vọng, tôi đứng dậy giở áo bảo nó, “Bắn đi ! bắn đi! bắn cho chết hết đi, chứ tôi sống làm ǵ khi tôi không c̣n cha nữa!” Tại sao thượng đế bất công với chúng tôi? Cộng sản độc ác với chúng tôi? Ba chị em chúng tôi đă trở thành những đứa trẻ mồ côi.
Mất ba, tôi mất tất cả, thế giới này toàn màu đen, và tôi như con dều đứt dây. Người hiểu tôi là ba, người thương tôi là ba, vàngười nuôi dạy tôi cũng là ba. Tôi hoàn toàn tuyệt vọng. Cả một đêm dài không ngủ, tôi cầu Chúa, cầu Phật cho ba tôi sống lại, tôi sẽ đi tu để đền ơn Ngài. Tôi không cho bác chôn ba, v́ tôi tin rằng ba tôi không thể nào chết được. Chúa, Phật th́ ở thiên đàng hay niết bàn xa vời vợi, c̣n ở đây loài người, vô cùng gian ác.
Ba ơi, lời ba là một di huấn cho chúng con có được một cuộc sống an lành không thù hận, nhưng ba có biết không, cô đơn, mặc cảm mà chúng con phải đương đầu, và đău tranh với đời bằng trăm ngàn khổ đau. Những đứa trẻ mồ côi như chúng con, luôn luôn bị thua thiệt mặt này hay mặt khác trong xă hội, ba có biết không ba. Mỗi lần nhớ ba, tôi lại nhớ câu: “C̣n cha gót đỏ như son/ Đến khi cha chết gót con đen ś. Hay Mồ côi khổ lắm ai ơi, Đói cơm không ai đở lỡ lời không ai phân,” mà nước mắt con từ đâu tự nó chảy ướt má ướt mi con.
Tên trùm sát nhân bắn ba tôi, sau năm 75, khoảng chừng hơn 30 tuổi, làm đến chức to ở công an tỉnh. Nhưng khoảng sáu tháng sau, một ngày, người ta vào nhà tôi nói rằng “thằng đó,” tự nhiên nó đi vấp té trên tam cấp nhà, hộc máu mà chết. Tôi nghĩ nó bị áp huyết cao, hay lao phổi nhưng mọi người cứ cho đó là báo oán. Chiếc xe hoa kỳ bóng loáng màu trắng, mới ngày nào nó lái về làng nay đă đổi chủ. Chiếc xe tang chở về làng một quan tài, một thây ma của một tên sát nhân vừa đền tội. Phải chăng đó là nhân quả ở thế gian này.
Nếu kiếp người có luân hồi, và có kiếp sau, th́ con cầu xin kiếp sau được làm con trai của ba, để ba vui, để chia xẻ cùng ba ân oán, nợ đời của kiếp con người. Dù đă hơn ba mươi năm qua, từ ngày ba tôi qua đời, ba vẫn bất diệt trong tôi. Ba ơi, con viết đến đâu, nước mắt cứ lăn dài trên má, mặn môi con v́ nhớ ba, thương ba. Con như đang chuyện tṛ cùng ba như ở thuở xa xưa nào, và con cứ nghĩ như ba mới vừa mới chết ngày hôm qua. Có triết lư nào ở thế gian này hay hơn, và thắng được lời ba, và t́nh ba thương yêu con đâu. Con thương ba nhất đời. Con nhớ ba vô cùng. Trong cỏi thâm sâu vô cùng của vũ trụ con đang nghe văng vẳng có lời ba. Chuyện của cha con chúng tôi như một huyền thoại nhưng có thật ở thế gian này. Con nhớ ba vô vàn, Ba ơi!

Phạm đào Nguyên

 


 

Hosted by www.Geocities.ws

1