Ṿng Tay Thân Ái

Exryu San Thành h́nh như không bỏ lỡ cơ hội để gặp nhau. Hễ rảnh nợ áo cơm là ơi ới rủ rê, không trèo núi leo đồi cũng lặn lội xuống biển. Những ngày cuối tuần, những dịp lễ: lễ mẹ, lễ cha, lễ t́nh nhân, tết tây, tết ta, v.v., nhất nhất đều được lợi dụng tận t́nh. Mang cho nhau b́nh trà, ly cà phê, vài cái bánh hoặc dăm trái táo trái cam, cứ có chút nhâm nhi là hết ḷng tán dóc (và tán thiệt). Và đề tài để tán th́ không cùng: chính trị, xă hội, thi văn, hội hè, đ́nh đám, chuyện nắng mưa và chuyện ḿnh rồi chuyện người (!), bao luôn mục gỡ rối tơ ḷng và cố vấn hôn nhân trong tinh thần ... c̣n nước c̣n tát. Thậm chí có sempai với trái tim không ngủ yên, thỉnh thoảng vẫn mơ về thuở anh t́m theo Ngọ, mấy phen đập cổ kính ra t́m lấy bóng, miểng văng tung toé! Xếp tàn y lại để dành hơi? Chưa nghe anh thổ lộ tâm t́nh và h́nh như cũng chưa ai dám hỏi!!

Buổi họp mặt tại Lake Poway hôm nay được vin vào lư do rất chính đáng là để mừng Ngày Của Cha, tổ chức dưới h́nh thức picnic với sự tham dự của các anh chị vùng Orange County và Los Angeles.

Lake Poway ở cách downtown San Diego khoảng 20 dặm về hướng đông bắc, nằm ẩn ḿnh dưới chân núi, sau những rừng khuynh diệp và được bao bọc với nhiều đồi cỏ non xanh mướt. Ngoài hoa dại muôn màu muôn sắc nở đầy hai bên lối ṃn quanh co dẫn lên tận đỉnh Mt Woodson, tháng sáu là tháng của phượng tím (jacaranda), tím rợp cả trời, tím ngát, tím cả chiều hoang biền biệt.

San Diego hôm nay không có nắng vàng rực rỡ như mọi khi, chẳng biết v́ băo ḷng (!) của ai thổi tới mà thời tiết cứ phân vân, phân vân: trời không nắng cũng không mưa, chỉ hiu hiu gió cho vừa nhớ nhung...

Mà có muốn nhớ nhung cũng đành xếp lại cất tận đáy ḷng v́ ... đây rồi, bạn bè xa gần đang lần lượt góp mặt. Từ măi trên Simi Valley là gia đ́nh anh chị Lê Thành Long & Ḥa; từ Orange County có anh chị Ngô Bá Thu & Châu, Trần Hữu Tín & Takako, Trần Vĩnh Thuận & Mai, Lê Ngọc Bảo và Tín, Phan Văn Hiền & Xuân Hương, Cao Hữu Duyên & Thúy Nga, và anh Tăng Di Huê; Laguna Niguel có anh Phạm Ngọc Thủy, một thời vang bóng ở Kobe với nét vẽ rất lả lướt, và phu nhân là chị Hiếu. Và ... ai nữa? A đây rồi! Một hoạt náo viên tự nguyện, luôn luôn tự nguyện, có bị ấn ngồi xuống cũng lại đứng lên ... tự nguyện, một táo quân được-vợ-sắm-quần-đàng-hoàng là anh Phạm Ngọc Lân đi cùng với phu nhân là chị Hoàng Nga, một tiếng hát nổi danh của exryu Nam Cali. Và đặc biệt trong lần gặp gỡ này có hai người bạn đến từ Thung Lũng Hoa Vàng là Hà Thanh Hương, cô bạn cùng pḥng thời g̣ kanji ở cư xá trường Nhật ngữ dưới Kansai, và phu quân là anh Lương Văn Dư. Dân San Thành hiện diện đông đủ trừ anh chị Phước & Mikiko như bóng chim tăm cá, và anh chị Tuấn & Nguyệt Miên th́ bận bịu với nồi cơm.

Khách chủ ngôi thứ (!) đă phân minh, nhờ chị Sểnh nói vài lời khai mạc, mà chỉ vài lời thôi đó nghe, dĩ thực vi tiên, mọi người đang héo hắt v́ đường xa ... đói meo. Thức ăn nước uống được mang ra chia xẻ cho nhau. Ngoài món barbecues cố hữu dành cho những buổi picnic, lần này lại có bánh xèo. Vâng! bánh xèo, được đổ tại chỗ!! Đề nghị này (có lẽ gọi là "yêu sách" th́ chính xác hơn!) của anh Nguyễn Trọng B́nh được chị Hạnh, phu nhân của anh, ủng hộ nhiệt t́nh. Chị khệ nệ mang theo ḷ gas, chảo, dầu, bột. Chị lựa từng cọng giá, lặt từng lá rau thơm, thái mỏng từng lát nấm, gói ghém bao nhiêu yêu thương trong từng chiếc bánh nóng ḍn thơm phức mang ra mời anh. Anh ngậm mà nghe, không dám nuốt, chỉ sợ hạnh phúc ... trôi tọt xuống bao tử! Và đặc biệt Ngày Của Cha hôm nay nhờ chiếc bánh kem của chị Liên Hoa mà ư nghĩa tăng bội phần. Nghe chị tuyên bố chị đi vào tim anh Huỳnh bằng bánh ngọt, (câu sau không dám chép lại!), cả làng đang chờ chị thu nhận đệ tử để học nghề của chị, mong vớt vát được chút nào hay chút đó!

Và có anh Thu th́ phải có văn nghệ. Bao nhiêu năm nay vẫn vậy, cứ ôm đàn là anh miệt mài quên đất quên trời, quên ăn quên ngủ, Châu nhỉ! Bắt đầu là bài "hợp ca" Diễm Xưa được các anh "thống thiết" tŕnh bày. Đi t́m cố nhân mà cũng phải rủ rê! Và mỗi anh một bè bơi bốn phương tám hướng khiến anh Thu phải ... rượt theo muốn hụt hơi! Thừa thắng xông lên các anh rủ nhau Ghé Bến Sài G̣n, Trả Lại Tôi Tuổi Trẻ (good luck!), Phôi Pha (ôi phù du!), Khói Trời Mênh Mông (từ ḷ barbecue!), và nhiều, nhiều nữa....

Một người có công rất lớn cho buổi họp mặt hôm nay phải nhắc đến anh Đoàn Vĩnh Khương, người hùng độc thân tại chỗ -- hôm nay thôi, những ngày khác th́ bị Yoriko quản thúc 24/24 -- rất duyên dáng (!) của San Diego. Nghe nói anh phải ra sớm, lăn hai ba quả đồi, dang hai tay hai chân mới dành được hai bàn tại địa điểm đẹp nhất. Cảm kích công lao của anh, các chị đồng ḷng serenade anh bài "những đồi hoa sim" mà anh rất ưa thích. Kẹt một nỗi chẳng ai thuộc lời, chỉ mới đến câu thứ ba đă để "chiếc thuyền như vỡ đôi", chưa kịp “nghe em nói”, chưa kịp "hẹn ước tơ duyên" ǵ cả làm anh ngoe nguẩy lắc đầu, cực lực phản đối!!!

Một nhà đa văn nổi tiếng trong văn đàn exryu là Thầy Bói Mù, cả buổi phải vừa quạt than vừa nướng mấy kư cá, gà, ḅ và mấy chục trái bắp (với sự trợ lực của anh Đào Nguyên B́nh), không biết thầy "ngộ" ra điều ǵ mà ứng khẩu đọc và ngâm bài thơ Thất T́nh. Mới nghe tựa, phu nhân của thầy là thi sĩ ST buộc miệng: "Thất t́nh ai đây? Tui sờ sờ đây mà thất t́nh cái nỗi ǵ ?!!". Thật ra th́ thất t́nh của thầy là bảy cái tâm hành, như sau:

Không mừng  
Không giận  
Không thương  
Không ghét  
Không đau  
Không sợ  
Không ham...

Để có thể "đối cảnh vô tâm" như Thầy Bói Mù đ̣i hỏi một nỗ lực không ngừng, một ư chí dũng mănh. Được làm exryu cùng thời với thầy há chẳng là một ... đại sự nhân duyên???

Rồi những bài đơn ca của chị Bảo, chị Sểnh, chị Nga, anh Thủy, anh Hiền hoà với tiếng đàn réo rắt, cao vút, điêu luyện của anh Thu. Sương mù đă bắt đầu kéo về trên các tàng cây nhưng "ngàn lời ca" vẫn được cất lên, giữa núi đồi, rơi rụng xuống mặt hồ làm xao xuyến âm ba.

Và trong ngày họp mặt hôm nay không thể không nhắc đến hai khuông mặt rất tương phản: một chị Lê Ngọc Bảo, cựu hội trưởng hội CSVVNNB Nam Cali,  thơ thới hân hoan v́ vừa trút được gánh nặng; và một anh Phan Văn Hiền, tân hội trưởng đang rất "đau khổ" cầm ấn tín gồng ḿnh lèo lái con thuyền exryu. Cảm thông với nỗi niềm của người "đi ngoài sương gió", đoan chắc bà con ai cũng sẽ hậu thuẫn anh hết ḷng.

...

Câu hát c̣n đọng trên môi, câu chuyện tiếu lâm c̣n dang dở nụ cười, và thức ăn th́ chỉ mới vơi đi hơn nửa, vậy mà:

Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó,
Về đi thôi o nớ chiều rồi  
Ngó làm chi mây trắng xa xôi ...
 

Về đi thôi! Ừ, về đi thôi! Tuy nói về mà ḷng th́ măi bịn rịn. Cố vớt vát thêm vài tấm h́nh, cái bắt tay, một chút siết vai và hẹn ngày gặp lại. Bao giờ gặp lại? Cứ phải mong ngóng đợi chờ là thời gian dường như ngừng trôi.

Thêm một ngày exryu miền Nam-Cali nối ṿng tay thân ái. Itsu mademo taeru koto naku tomodachide iyou!

Lệ Hà

Lời trần t́nh: Hôm được giao phó cho nhiệm vụ viết thư mời picnic, tôi vô ư bỏ sót một vài chi tiết nên bị ch́ chiết (!) hết mấy ngày. Tủi thân quá mà ... lệ đổ thành sông! Hôm nay ghi lại đôi ḍng lưu niệm và muốn làm một màn “điểm danh” những anh chị tham dự, như một lời cảm ơn thân t́nh chúng ta đă dành cho nhau.  Ngặt cái trí nhớ đang trên đà đổ dốc, tuy đă xem lại h́nh nhưng một số anh chị nhất định không chịu “ăn ảnh” nên danh sách có thể thiếu sót. Xin anh xin chị cứ ... nặng nhẹ thả cửa rồi cho tôi hai chữ đại xá. Domo Arigato.

.......................

 

Hosted by www.Geocities.ws

1