|
|
T́nh Cha *** Hai năm trước, khi Yến đến tuổi trăng tṛn, có một ngày, Yến quên bài toán dang dở, quên trang giấy trắng đang chờ bài luận văn Yến viết nộp cho thầy cô, quên đám bạn bạn tung tăng trong sân trường, quên ánh mắt thầy cô trông chờ Yến đến lấp vào chiếc ghế bắt đầu bị bỏ trống; Yến theo Lợi lang thang trong những giờ bạn bè ngồi yên tại lớp. Ba mẹ Yến không hề hay biết, cho đến khi nhà trường gọi về hỏi lư do vắng mặt cả tuần lễ của Yến. Sau khi tra gạn biết nguyên do trốn học của Yến, từ đó ba cấm Yến không được phép ra khỏi nhà nếu không có ba mẹ đi cùng. Ba có thể khớp miệng ngựa thuần, nhưng làm sao ba cột chân được con ngựa chứng! Sau một tuần giả vờ ngoan ngoăn,buổi tối chờ ba mẹ tắt đèn đi ngủ, bằng cửa sau Yến trốn đến nơi hẹn ḥ. Nhưng rồi ba cũng phát giác được, nên một buổi tối, khi Yến vừa thật nhẹ, đẩy cửa bước vào th́ nhận được một cái tát nảy lửa của ba. Tối hôm đó, hai cha con gần như thức trắng đêm, sau khi la rầy, ba lại phân tích những vấn đề về t́nh yêu, tương lai cho Yến rơ. Nhưng với đôi mắt nhận cái tát sưng vù đó, Yến có thấy ǵ ngoài nỗi uất hận, khi nghĩ ba cố t́nh gây chia rẽ mối t́nh của Lợi và Yến. Ngày hôm sau, ba mua ống khóa về khóa tất cả các cửa ra vào. Một tuần lễ cấm cung sau đó đối với Yến c̣n hơn ngàn năm trong trại tù. Rồi Yến cũng t́m được đường trốn đến nơi hẹn ḥ với Lợi. Hơn hai giờ sáng trở về nhà trong niềm hân hoan, Yến tin không tài nào ba biết được v́ trước khi đi Yến đă lấy áo quần và cả đầu tóc giả hóa trang như Yến đang nằm ngủ say trên giường. Sau khi Yến leo lọt vào sau chiếc cửa sổ, ba đóng cửa lại và dường như không c̣n kiềm chế được nữa, ba trút xuống người Yến những lằn roi của tất cả sự giận dữ. Ngày đó, Yến chưa hiểu được những vết bầm đau trên da thịt của Yến không thể so với vết đau rướm máu trên trái tim người cha. Rồi theo lời xúi giục của bạn bè và Lợi, ngày hôm sau Yến đă báo cảnh sát để dằn mặt ba, để ba cho Yến tự do hơn trong việc đi lại với Lợi. Kết quả vượt qúa sự hiểu biết của Yến: Ba vào tù. Làm sao Yến quên được những tháng ngày mẹ chạy đôn chạy đáo lo luật sư cho ba! Làm sao Yến quên được hai tháng vắng ba, gia đ́nh bắt đầu bữa cơm bữa cháo. Làm sao Yến quên được ánh mắt im lặng chịu đựng nỗi khốn khổ của mẹ và các em. Giữa lúc Yến sống trong sự dày ṿ của lương tâm, Lợi vẫn rót vào tai Yến những lời mật ngọt, cù dụ Yến trốn nhà theo Lợi đến vùng khác xây dựng tổ ấm với hai trái tim vàng. Yến như con thiêu thân, xem t́nh yêu như ánh lửa bập bùng nhào vội vào. Những tháng đầu chung sống với Lợi, đang say men yêu, nên Yến thấy trái cấm chín mọng trông ngọt ngào, nhưng khi cắn vào Yến mới biết ê răng và khi nuốt vào Yến choáng váng v́ vị đắng thấm vào từng tế bào. Yến không ngờ những ngày tháng mật ngọt thật ngắn ngủi. Giữa lúc Yến nghĩ sự xuất hiện của bào thai trong bụng như nền móng vững vàng cho hạnh phúc gia đ́nh, th́ Lợi ruồng rẫy, xua đuổi Yến, chạy theo h́nh bóng khác. Rời gia đ́nh Yến không có nơi nương cậy nào khác ngoài Lợi, dù bị Lợi đánh đập Yến vẫn cố gắng nín chịu, bám víu cho đến khi Lợi thẳng tay đuổi Yến ra khỏi nhà để đem người con gái khác về. Ra khỏi nhà Lợi với nỗi sỉ nhục và tuyệt vọng, Yến định t́m đến cái chết, con đường cuối của cuộc đời. Trên đường đến bờ sông của thành phố, bỗng dưng Yến nhơ ba mẹ và các em lạ lùng mà gần hai năm qua ít khi Yến nghĩ đến. Ư nghĩ trở về gia đ́nh chợt đến với Yến, nhưng rồi Yến nghĩ không thể được. Sự sỉ nhục Yến gây cho gia đ́nh không thể nào được tha thứ. Yến cũng không đủ can đảm đối đầu với gia đ́nh để nhận sự ruồng bỏ, như Lợi đă đối với Yến, thà để gia đ́nh xem như Yến đă chết c̣n hơn. Dù nghĩ vậy, nhưng đôi chân của Yến lại quay ra trạm xe buưt để trở về với nỗi nhớ thương mời gọi của gia đ́nh. Yến tự an ủi: thôi cũng được, ḿnh trở về nhưng đứng ngoài sân nh́n ba mẹ và các em lần cuối, coi như một lần tạ lỗi với gia đ́nh. Xuống xe buưt, Yến men theo con đường tắt mà ngày xưa mỗi lần mẹ sau mua vài thứ lặt vặt Yến vẫn thường đi. Khu xóm nhà của Yến không thay đổi mấy. Tim của Yến đập liên hồi khi Yến gần đená nhà, Yến phải đứùng lại vài giây để lấy lại b́nh tĩnh. Trụ đèn đường trước nhà vẫn tỏa ra thứ ánh sáng vàng vàng ấm áp. Tất cả các pḥng trong nhà đều được thắp đèn sáng trưng ngoại trừ căn pḥng của Yến ngày xưa. Dù muốn nh́n lại căn pḥng thân ái lần cuối nhưng không ánh sáng Yến cũng không thấy được những ǵ bên trong. Đang tần ngần v́ chưa biết làm cách nào thấy được tất cả những người thân yêu, mà cả gia đ́nh không thấy Yến và hàng xóm cũng không nghi ngờ ǵ khi thấy Yến đang đứng ngoài hè thế này. Nh́n qua khung cửa sổ ở thư pḥng, Yến thấy một người đàn ông gầy gầy, đầu tóc bạc khá nhiều đang cuối xuống trang giấy viết viết. Yến lo lắng khi nghĩ đến căn nhà đă đổi chủ, nhưng sau khi định thần, Yến giật ḿnh khi nhận ra đó là ba. Yến men đến bên cửa sổ để xác quyết cái nh́n của ḿnh, vừa lúc ấy người đàn ông ngửng lên, Yến hoảng hốt khi thấy đôi mắt người đàn ông mở lớn và chiếc miệng mở hoác ra. Yến định chạy trốn để tránh trận đ̣n vũ băo, nếu gặp lại ba, nhưng Yến không nhấc nỗi bàn chân và khuỵ xuống bên khung cửa sổ ấy. Trong nháy mắt ba đến bên cạnh và d́u Yến vào pḥng khách, ba kêu lớn tiếng: Hai ngày qua, Yến sống trong sự thương yêu, chăm sóc của gia đ́nh. Bỏ nhà ra đi, Yến không dám ước mơ ngày trở về ḿnh được thừa nhận. Nếu được tiếp tục đi học, chắc Yến sẽ nghĩ không có khoảng thời gian ngưng đọng hai năm qua trong cuộc đời của Yến. Yến hối hận cho sự không vâng lời ba mẹ để phải trả giá cho bài học qúa đắt. Sự hối hận trở nên sự dày ṿ, ray rứt măi trong ḷng Yến, dù cánh đối xử trong mấy ngày qua đă nói lên sự tha thức của ba mẹ. Trăn trở măi không ngủ được, nên Yến qua thư pḥng t́m sách đọc. Phân vân măi, Yến không biết nên đọc quyển nào. Mắt Yến dừng lại trên quyển Tục Ngữ, Ca Dao & Dân Ca, chợt nhớ đến những điệu ầu ơ ngọt dịu ngày xưa mẹ ru chị em Yến. Mở trang sách ra Yến đọc trúng câu: Cá không ăn muối cá ương, Con căi cha mẹ trăm đường con hư. Lời của người xưa như thêm một nhắc nhở cáo trách, Yến định gấp quyển sách cất lại th́ mắt Yến lướt đến câu: Có cha, có mẹ th́ hơn. Không cha, không mẹ như đàn không dây. Yến khẽ thở dài khi nghĩ đến những ngày tháng trôi qua vô ích trong hai năm qua như cây đàn vô dụng. Yến không hiểu sao đêm nay khi muốn trốn chạy nỗi dày ṿ hối hận th́ những hàng chữ này như thêm những lời kết tội. Yến đang loay hoay t́m cho ḿnh một lối thoát th́ ba vào: -Ngồi xuống đây đi Yến, ba hy vọng những điều ba kể, giải tỏa nỗi khổ tâm của con. Ba mẹ không c̣n buồn giận con chút nào nữa hết Yến à. Ba mẹ đă tha thứ cho con từ những ngày con chưa trở về với gia đ́nh, v́ vậy ba mẹ trông chờ con trở về từng ngày. Trong những ngày ngồi tù, ba vừa buồn, vừa giận con lắm. Mái tóc trắng này là kết quả của những tháng ngày buồn giận và tuyệt vọng đó. Một ngày kia, giữa lúc ba đang bực bội và tuyệt vọng th́ có một vị tuyên úy đến thăm. Ba trút tất cả cái buôn phiền oán trách đó cho vị tuyên úy ấy. Tội nghiệp ông ấy kiên nhẫn chịu đựng tấc cả những lời rủa sả của ba dành cho con. Sau khi ba nói hết những nỗi giận dữ, ông ấy lấy quyển Thánh Kinh và đọc trong Phúc Âm cho ba nghe câu chuyện người con trai xin cha chia gia tài. Sau đó, anh ta đem gia tài nhận được ra phung phí đến lúc không c̣n ǵ cả. Rồi bạn bè cũng từ bỏ, anh đi chăn heo mà cũng không được phép ăn thức ăn của heo khi qúa đói. Lúc ấy, anh nhớ đến gia đ́nh của ḿnh sống trong sự no ấm, nên trở về xin được làm đầy tớ cho cha của anh, để được no đủ. Nhưng người cha không xem anh như đầy tớ mà phục hồi quyền làm con của anh. Sau khi đọc cho ba nghe câu chuyện ấy, ông hỏi ba, nếu con trở về xin tha thứ, ba có sẵn sàng tha thứ cho con như người cha đó không. Lúc ấy ba c̣n giận nên nhất quyết không thể tha thứ và c̣n thêm là nếu con về ba sẽ đuổi con đi hoặc là ba sẽ đi. Rồi ông ta ôn tồn giải thích cho ba biết, ba cũng giống như con hay người con hoang đàng kia v́ Thiên Chúa tạo dựng nên ba mà ba không tôn thờ Ngài, chống nghịch Ngài. Dù vậy, Thiên Chúa vẫn yêu thương ba, một đứa con phản nghịch, luôn trông chờ ba quay trở về tôn thờ Ngài. Sống trong sự thương yêu chăm sóc của Ngài. Ông ấy c̣n bảo nhiều lần, nhiều cách Thiên Chúa bày tỏ cho ba thấy t́nh yêu cũa Ngài nhưng rồi ba vẫn cứ phủ nhận, nên Thiên Chúa cho phép chuyện của con xảy ra để ba hiểu được nỗi đau của người cha có đứùa con phản nghịch như thế nào và hiểu được ḷng nhân từ của Thiên Chúa đối với ba làm sao. Ông ấy c̣n cả quyết là khi ba trở lại với Thiên Chúa, ba sẽ yêu thương các con bằng t́nh yêu thuần khiết, t́nh yêu vị tha, t́nh yêu của người cha, chứ không phải một t́nh yêu có điều kiện. Ba giận lắm, ba mắng nhiếc ông ấy thậm tệ và đuổi ông ấy đi chỗ khác. Dù vậy, đêm ấy nằm nghĩ lại, ba phải công nhân ông ấy đúng. Ngày hôm sau, khi ông ấy trở lại, ba xin ông ấy giúp ba hiểu thêm về ḷng nhân từ của Chúa đối với ba. Rồi ba trở về phục ḥa với Cha Thiên Thượng. Từ đó, ba xin Chúa cho ba yêu các con bằng t́nh yêu mà Chúa đă yêu ba. Và hằng đêm ba mẹ nguyện cầu xin Thiên Chúa cho con trở về, không phải chỉ trở về vơi gia đ́nh thôi mà trở về với t́nh yêu Thiên Chúa nữa, để ở đó, con sống hữu ích cho chính ḿnh, gia đ́nh và xă hội. Bây giờ con đă hiểu để có thể sống yên vui. Trên đường đời, ai không một lần vấp ngă, nhưng vấn đề là có thấy ḿnh đang vấp ngă, lư do vấp ngă và có bằng ḷng xây lại, đứng lên đi tiếp không. Con ở đây với ba mẹ, sau khi con sinh xong, ba mẹ sẽ lo cho cháu, con sẽ trở lại trường, sẽ vun bồi xây dựng lại tương lai. Con đường đi bây giờ có nhiều khó khăn hơn, nhưng hăy nhớ, ba mẹ luôn hỗ trợ con, và ba tin Thiên Chúa sẽ giúp con. Sau cơn mưa trời lại sáng con ạ. Có những hôm trời mưa băo đó ḿnh mới thấy giá trị của những ngày nắng ấm phải không con?….
|