|
|
Thao
thức
Vụt thả
mấy vần thơ
Bay mông lung ra ngoài song cửa
Thả vội đêm dài cháy lửa
Vào sâu thẳm mắt đêm
Vào cả những gịng trôi thao thức êm đềm
Vào cả những gió giông, những bến
bờ oi bức
Làm rực đêm đen bỗng chốc thành thao
thức
Lặng lẽ mấy vần vội vă khóc mông
lung
Nếu ai đem gieo nỗi cháy bỏng bên song
Tham vọng bắt đêm dài thả vào mắt
ấy
Rồi thao thức cùng bóng hồng bên đấy
Rồi đợi chờ đến già dặn
một thơ ngây...
Th́ đâu có mang lại tiếng chim cho những hàng
cây
Đâu có nghĩa đă thu về mùa hồng
đào chín mọng
Dù có thả hồn theo ánh trăng rơi đáy
đầm lóng sóng
Đă có đâu nào một chút hương sen
Quay trở lại về say ngất ở bên song
Thả chút lạc hồn nao nao ngoài khung cửa
Thả đêm thật dài thao thức thành cháy
lửa
Vào sâu thẳm mắt thơ
Thơ Nguyễn Đức Lợi
|
|