|
|
Cổ
tích người cha
Khi
ông Trời bắt đầu tạo ra nguời
cha đầu tiên trên thế gian, ngài chuẩn
bị sẵn một cái khung thật cao. Một
nữ thần đi ngang qua ghé mắt coi và
thắc mắc: “Thưa ngài, tại sao nguời
cha lại cao đến như vậy? Nếu ông
ta đi chơi bi với trẻ con thì phải
quỳ gối, nếu ông ấy muốn hôn
những đứa con mình lại phải cúi
nguời. Thật bất tiện!”. Trời
trầm ngâm một chút rồi gật gù: “Ngươi
nói có lý. Thế nhưng nếu ta để cho
nguời cha chỉ cao bằng những đứa
con, thì lũ trẻ sẽ biết lấy ai làm
tầm cao mà vươn tới?”.
Thấy Trời nặn đôi bàn tay nguời cha
to và thô ráp, vị nữ thần lại lắc
đầu buồn rầu: “Ngài có biết đang
làm gì không? Những bàn tay to lớn thường
vụng về. Với đôi bàn tay ấy,
nguời cha chật vật lắm mới có
thể găm kim băng đóng tã, cài nút áo cho
con trai, thắt chiếc nơ hồng cho con gái. Bàn
tay ấy không đủ khéo léo để lấy
những mảnh dằm nằm sâu trong da thịt
mềm mại của trẻ”. Ông Trời
mỉm cuời đáp: “Nhưng đôi bàn tay to
lớn vững chãi đó sẽ dìu dắt
bọn trẻ qua mọi sóng gió, cho tới lúc chúng
trưởng thành”.
Vị nữ thần đứng bên cạnh nhìn
Trời nặn nguời cha với một đôi
vai rộng, lực luỡng. “Tại sao ngài phí
thế?”, nữ thần thắc mắc.
“Thế người cha sẽ đặt con
ngồi đâu khi phải đưa nó đi xa?
Lấy chỗ đâu cho đứa con ngủ
gật gối đầu, khi đi xem xiếc
về khuya?”. “Quan trọng hơn, đôi vai
đó sẽ gánh vác cả gia đình”, ông
Trời đáp.
Ông Trời thức trắng đêm để
nặn cho xong nguời cha đầu tiên. Ngài cho
tạo vật mới ít nói, nhưng mỗi
lời phát ra là một lời quyết đoán.
Tuy đôi mắt của nguời cha nhìn thấu
mọi việc trên đời, nhưng lại bình
tĩnh và bao dung. Cuối cùng khi đã gần như
hoàn tất công việc, Trời thêm vào khóe
mắt nguời cha vài giọt nuớc mắt. Nhưng
sau một thoáng tư lự, Ngài lại chùi chúng
đi. Thành ra người đời sau không
mấy khi thấy được những giọt
lệ hiếm hoi của nguời cha, mà chỉ có
thể cảm và đoán được rằng
ông ta đang khóc.
Xong việc, ông Trời quay lại nói với
nữ thần: “Ngươi thấy đó, người
cha cũng đáng yêu như nguời mẹ mà ta
đã dồn bao công sức để tạo ra”
Sưu tầm
|
|