BA TÔI
 Thích nữ Viên Lộc

Ba tôi, cũng như phần đông những người cha trong đời, đối với con cái thường hay nghiêm khắc, lạnh lùng, ít khi biểu hiện t́nh cảm âu yếm như mẹ. Nhưng ai đó đă từng để ư, từng tiếp xúc mới hiểu được tấm ḷng, t́nh cảm sâu sắc, thâm trầm của ba.

Ngày đó, em tôi – đứa con trai đầu ḷng của ba – xin đi tu. Ba cho liền, nhưng mỗi lần em tôi về thăm nhà, mẹ tôi cùng chúng tôi mừng rỡ, c̣n ba th́ trầm lặng, ít nói, đôi mắt đong đầy sự u buồn có thể làm người khác thắt cả ruột, để rồi sau đó em tôi trở lên chùa mang theo những giọt nước mắt trên gương mặt buồn bă của ba. Lúc ấy tôi c̣n quá khờ để có thể hiểu được ḷng ba, hiểu được tại sao ba đồng ư cho em tôi đi tu rồi lại buồn như thế ?

Cho đến sau này, khi tôi lại muốn bỏ ba để ra đi theo chí nguyện của ḿnh, tôi mới có dịp hiểu được ba.

Tôi thích đi tu, ba đă biết từ lâu, nhưng có lẽ ba không ngờ cái ngày ấy lại đến nhanh thế. Tối đó, tôi cùng ba ngồi xem truyền h́nh. Ngồi cạnh bên ba, lấy hết can đảm tôi thỏ thẻ : “Ba ! Ba cho con đi tu nha !” Ba không nh́n tôi, không trả lời. Trong im lặng, tôi nghe tiếng ba khóc, ba khóc ra tiếng như trẻ con. Và bên cạnh ba tôi cũng đă khóc tự bao giờ !

Một hồi lâu ba mới lên tiếng : “Sao con không ở nhà với ba, với mạ, với em con mà lại đi theo chú Quư (Đồng Quư - tên ở chùa của em trai tôi) ? Con th́ đứa nào ba cũng thương, ba không muốn xa đứa nào hết, mặc dù ba biết đi tu là việc tốt, ít ai làm được. Ngày trước thương em con, ba cho đi, nhưng trong ḷng ray rức nghi ngờ măi. Mới 12 tuổi đầu chú xin đi tu, ba không hiểu chú đi v́ thích hay v́ sợ những lần la rầy của ba mà đi. V́ ba nhớ, mỗi lần bị la rầy, bị đánh, trong mấy đứa th́ chú sợ nhất. Từ lúc chú đi đến giờ ba suy nghĩ hoài, giả sử như chú đi tu v́ sợ ba th́ ba ân hận măi. Cho nên mỗi lần nghĩ đến chú đang sống trong hoàn cảnh thức khuya dậy sớm, ăn uống thiếu thốn khi tuổi đời c̣n quá nhỏ th́ ba không cầm ḷng được”.

Nói đến đây, tiếng ba nghẹn lại trong tiếng khóc. Thương ba quá, tôi cố nén những ḍng nước mắt, lên tiếng giải thích phân trần an ủi ba. Ba lại tiếp : “Sau này ba đợi chú trưởng thành, ba sẽ hỏi chú cho ḷng ba được thanh thản”.

Tôi không biết rơ những năm sau này tôi đi rồi ba có hỏi chú chưa, mà mỗi lần chị em tôi về thăm ba vui chứ không c̣n buồn khóc nữa. Nhưng lư do thực tế khiến ba vui là thấy chị em tôi đă trưởng thành, chín chắn, “ra vẻ thầy chùa” và vẫn khỏe mạnh, vui tươi trong nếp sống nhà chùa mà phần đông những người b́nh thường đều cho đó là một môi trường kham khổ, thiếu thốn. Hơn nữa, lăn lộn trong cuộc sống đầy thăng trầm… đă làm cho ba mệt mỏi, khiến ba có cái nh́n mới và thái độ mới đối với những đứa con “không c̣n tóc” của ḿnh. Ba quư chị em tôi lắm !

- Cho nên bây giờ - Ba tiếp tục - ba không muốn cho con đi. Ba không muốn phải xa thêm một đứa con mà từ mười mấy năm nay đă gắn bó với ba như hơi thở, như sự sống.

Mặc dù thương ba, nhưng tôi vẫn không nghĩ tới chuyện bỏ cuộc. Tôi cố đem ra những lư do chính đáng để thuyết phục ba, nhưng ba vẫn giữ nguyên lập trường của ḿnh. Tôi cũng không chịu thua. Cuối cùng ba đành lên tiếng : “Mặc dù ba không đồng ư cho con đi, nhưng ư con đă quyết th́ ba không cản. Nhưng ba nói trước, nếu con trốn đi th́ ba sẽ không đi t́m, v́ đó là ư của con, ba không muốn cản trở. Cho đến khi nào cuộc sống của con ổn định, con có thể về thăm gia đ́nh, về thăm ba. Khi con đă quyết chọn con đường tu th́ phải cố gắng đi cho trọn. Nhưng giả sử như trên bước đường tu con gặp trắc trở ǵ đó không thể tu được nữa th́ hăy trở về đây sống với ba, với mạ con và các em con”.

Ba nói đến đâu tôi khóc đến đó. Tôi không c̣n ư kiến, lư lẽ và tinh thần để thuyết phục ba nữa. Coi như ba đă quyết định không cho, c̣n tôi th́ chưa nghĩ đến chuyện trốn đi v́ đó chưa phải là bước đường cùng, bởi tôi c̣n có nội. Nội chính là người thuyết phục ba cho tôi đi tu.

Tôi đi được ba tháng, ba lặn lội từ dưới quê lên thành phố thăm tôi. Lúc về, tôi tiễn ba ra cổng. Ba nh́n tôi, tôi đọc được trong ánh mắt mênh mông ấy nỗi buồn thương vô vàn của ba. Tôi không dám nh́n lâu vào đôi mắt ấy. Tôi muốn nói với ba vài lời thăm mạ, thăm em… nhưng không thốt ra lời. Trước lúc bước đi, ba bất ngờ đưa tay lên ṿ mạnh vào cái đầu hăy c̣n tóc của tôi nghẹn ngào : “Ba về, con ở lại ráng tu, có ǵ hăy viết thư cho ba”. Lúc ấy, tôi ước ǵ được ôm chầm lấy ba mà khóc cho thỏa thích. Nhưng tôi kịp nhận ra ḿnh phải làm ǵ trong lúc này. Gắng hết sức ḿnh tôi nén cơn xúc động, cố tạo ra vẻ b́nh tĩnh tiễn ba về. Bởi tôi không muốn ba trở về nhà mang theo ḍng nước mắt của tôi, tôi không muốn làm ḷng ba thêm nặng trĩu …

Hơn một năm sau tôi được phép về thăm nhà. Vừa nghe tiếng em tôi reo “A ! Chị Bé về … A ! Cô về !” Ba từ nhà trên vội vă đi ra sân. Lúc ấy tôi cũng vừa bước lên bậc hiên. Tôi chưa kịp thưa ba, ba đă đưa hai cánh tay rắn chắc, chai sạm nắm vào hai bờ vai tôi lắc lắc, hạnh phúc tràn đầy trên gương mặt rám nắng, ba reo lên : “A ! Con gái tôi đă về đây rồi !” Tôi nh́n ba cảm động vô cùng, mỉm cười sung sướng và thấy ḿnh vẫn c̣n bé bỏng như ngày nào trong ṿng tay, trong tấm ḷng mênh mông của ba.

Đó là những kỷ niệm, những cảm xúc, những t́nh cảm sâu sắc mà tôi không thể nào quên khi nghĩ về ba tôi. Và những ǵ tôi viết chỉ là một khía cạnh thật nhỏ về một người cha cao cả trong đời, những ǵ tôi viết cũng chỉ là phản ánh lại những t́nh cảm sâu sắc mà tôi đă cảm nhận từ ba, chứ tôi không có văn chương để ca ngợi, ví von Người, cũng như bộc lộ tấm ḷng kính yêu vô vàn lên Người.

V́ thế, tôi xin mượn lời của bài ca “T́nh cha” mà tôi rất thích để làm lời kết. Nội dung của bài ca là những lời chân thành cao cả, là tấm ḷng kính yêu vô bờ mà tôi muốn bộc bạch cùng ba, đó cũng là món quà nhỏ kính dâng lên Người nhân ngày Vu Lan báo hiếu. Và tôi cũng mạn phép xin những ai đă và đang làm con cho tôi được dâng món quà nhỏ này cũng như tấm ḷng của tôi đến các bậc làm cha trong đời nhân ngày lễ thiêng liêng ấy.

“Người là vầng thái dương, không như mẹ hiền, trăng rằm dịu mát. Người là ngọn núi cao, đứng che băo bùng cho rừng măi xanh. T́nh Người thật lớn lao, lấy chi đo lường, ḷng cha kính yêu. Mặt Người giá băng, giấu trong tâm hồn chan chứa yêu thương.

Cha muốn cho con nên người, mà nghiêm khắc hơn mẹ yêu. Cha giữ cho con cuộc đời đừng lạc bước chân trong màn đêm.

Người thương, lúc con thơ ngoan hiền. Người vui, lúc con thơ học hành. T́nh cha mấy ai nào biết đâu.

Từng ngày lặng lẽ qua, dấu trong tâm hồn chẳng than oán chi. Trọn đời nhớ ơn, chắp tay lạy Người. Cha kính yêu ơi ! ! !”

 


* Bài trên trang Đạo Phật Ngày Nay : http://www.buddhismtoday.com/viet/vulan/ba_toi.htm

* Xem thêm cùng tác giả : http://www.buddhismtoday.com/tacgia/thichnuvienloc.htm

 

Hosted by www.Geocities.ws

1