 |
Thờ tổ tiên - tín ngưỡng
căn bản của dân tộc
Có một vấn đề cũ, nhưng thuộc
về đặc điểm bản sắc và truyền
thống của dân tộc, nên cần bàn lại
một cách thành thực và nghiêm túc. Các tộc người
và dân tộc đều có tín ngưỡng căn
bản của ḿnh. Điều đó biểu hiện
trong những vật linh, thần thánh và thần
thoại; trở thành đặc điểm văn hóa
tinh thần riêng.
Với những sự tích con Lạc cháu Hồng, sinh trăm
trứng nở trăm con, đẻ đất đẻ
nước..., các dân tộc ở Việt Nam từ
trong truyền thống của ḿnh, hết sức đề
cao việc tưởng nhớ và tôn kính tổ tiên,
nguồn cội của mọi gia đ́nh. “Chim có
tổ, người có tông” là đạo lư truyền
đời của người Việt.
Thờ tổ tiên đă trở thành đạo của
nhân dân ta. Đạo ở đây là con đường,
bao gồm niềm tin ở đời sống tâm linh siêu
việt và nhân sinh quan, tức là lẽ sống và đạo
lư, mà con người lựa chọn cho ḿnh và cho
cộng đồng ḿnh. Đạo không có nghĩa
hoặc không chỉ có nghĩa là tôn giáo, nhất là tôn
giáo theo cách hiểu của các xă hội phương Tây
là sự tin thờ một đấng sáng tạo, chúa
tể của vũ trụ và thế gian, tập hợp
thành giáo hội. Hồ Chủ tịch rất coi
trọng việc tôn thờ tổ tiên. Bác coi đó là
đặc điểm đời sống tín ngưỡng
của dân tộc ta và các dân tộc á Đông. Tuy chúng
ta không coi đạo thờ tổ tiên là tôn giáo như
Công giáo, Phật giáo hay Hồi giáo, Cao đài..., nhưng
từ trong nguồn cội lưu truyền, chúng ta
nhận rơ đó là tín ngưỡng căn bản
của tất cả các tộc người trong
cộng đồng người Việt. Nội dung
thờ tổ tiên bao gồm thờ cha mẹ, ông bà
đă khuất (và cả lúc sinh thời), thờ
những thế hệ đi trước có công ơn
khai dựng cơ nghiệp, thờ địa linh nhân
kiệt, tổ nghề, anh hùng liệt sĩ, thờ thành
hoàng, sơn thần thổ địa... Nhân dân ta
thờ vua Hùng là tổ, Trần Hưng Đạo là thánh
và nhiều nhân vật lịch sử có công là phúc
thần ở các địa phương. Gần đây,
nhiều nơi không chỉ tưởng nhớ Hồ
Chủ tịch là vị lănh tụ, nhà văn hóa vĩ
đại của Đảng, của nhân dân ta mà đă
thờ kính Bác, cùng với các anh hùng dân tộc, vào hàng
liệt thánh. Trên bàn thờ nhiều gia đ́nh, nhân dân
thờ Bác Hồ cùng với thờ tổ tiên và
liệt sĩ; ở đây hiện thực lịch
sử và t́nh cảm tín ngưỡng ḥa quyện
nhuần nhuyễn, gần gũi, sâu sắc. Điều
đó phù hợp tự nhiên với bản sắc và
truyền thống văn hóa của ta, là một trong
những yếu tố tinh thần quan trọng thâm
nhập vào quần chúng, tạo thành sức mạnh
vững bền, vô địch. Đạo Công giáo
vốn phản đối việc thờ bụt
thần; nhưng ở Việt Nam, đă thừa
nhận việc thờ cúng tổ tiên. Trước
hết không phải là thái độ uyển chuyển
để thích nghi và tranh thủ tín đồ, mà chính
là tôn trọng về nguyên tắc đặc điểm
lương tri và nhu cầu tinh thần của người
á Đông. Các tôn giáo ở nước ta, dù có trường
hợp du nhập từ nước ngoài, đều ḥa
hợp với tín ngưỡng dân tộc - trong đạo
Phật, đạo Cao đài và Phật giáo Ḥa hảo,
việc thờ cúng tổ tiên đă thống nhất
với giáo lư, trở thành đạo đức
của chính các tôn giáo đó. Thật là thiển
cận và sai trái khi có người hoạt động
tôn giáo lại phản đối việc thờ cúng
tổ tiên; như vậy có nghĩa là chống lại
văn hóa dân tộc và phản động về chính
trị - xă hội. Trong lịch sử, bảo vệ
đạo thờ tổ tiên có nghĩa là bảo
vệ dân tộc trước những thứ xâm lược
và phá hoại văn hóa. Trong cuộc sống, đó
đây có hiện tượng đồi phong bại
tục, đổ vỡ một số giềng mối,
kỷ cương gia đ́nh và xă hội. Điều này
phải chăng ít nhiều có phản ánh và là hệ
quả của sự suy thoái thờ kính tổ tiên,
của đạo lư “trên thuận dưới ḥa”,
“cha truyền con nối” và “con hơn cha là nhà có phúc”.
Chúng ta bảo tồn, phát triển một nền văn
hóa đậm đà bản sắc dân tộc, kế
thừa truyền thống văn hóa tốt đẹp
của nhân loại và tiếp thu tinh hoa văn hóa
của thời đại. Mấy năm gần đây,
đạo đức, nếp sống và nhiều
mặt văn hóa truyền thống đă được
chú ư. Ví dụ các lễ hội truyền thống.
Hạt nhân của các lễ hội là tín ngưỡng
và thực chất là thờ tổ tiên. Pḥng tránh
những biểu hiện lệch lạc như phục
cổ, gia trưởng, bảo thủ trong xử lư
mối quan hệ giữa các thế hệ cũng như
khắc phục những mê tín, hủ tục trong sinh
hoạt, chúng ta khẳng định việc cách tân,
hiện đại hóa và hoàn thiện việc thờ cúng
tổ tiên là nội dung quan trọng để bảo
tồn, phát huy văn hóa dân tộc. Chúng ta đă quan tâm
vấn đề tín ngưỡng tôn giáo; nhưng
chủ yếu mới đề cập nhiều đến
các tôn giáo như những loại h́nh tín ngưỡng
có tổ chức giáo hội. Chúng ta chưa xem xét sâu
sắc, toàn diện vấn đề tín ngưỡng
truyền thống, tín ngưỡng dân tộc; trong
đó thờ tổ tiên là cốt lơi. Đó là câu
hỏi và trách nhiệm to lớn, thiết thân đang
đặt ra trước các nhà văn hóa và cả ngành
văn hóa nước nhà.
|
|