Chuyến Bay Năm
2000
Đỗ Văn Giáp
Bài này đă được đăng trong
tờ Nhịp Cầu Hàng Không số 17 ngày 1 tháng 2 năm
1994. Đến nay đúng năm 2000, cho thấy những
tưởng tượng 6 năm về trước về
máy bay cho năm 2000 đă không đúng như tác giả suy đoán,
đó đúng chỉ là giấc mơ thôi.
Một buổi trưa đẹp
trời, sau bữa ăn với nhiều món khó tiêu, ông
Kiểm nay đă về hưu nên nhàn hạ, nằm đọc
chuyện tương lai khoa học thế kỷ 21. Thiu
thiu ông lim dim ngủ..... Ông Kiểm thấy ḿnh đang
ngồi trên máy bay đi du lịch Mỹ quốc. Sao máy bay
này lạ quá đi, không giống những máy bay mà qua bao
nhiêu năm v́ nghề nghiệp ông có thể gọi tên
từng loại khi chỉ nh́n thoáng qua. Nh́n ra bên ngoài ông
thấy mây phía dưới xa qúa, xem chừng như máy bay
bay không bay ở cao độ 30-40 ngàn bộ mà có vẻ
như bay cao cả 100 ngàn bộ nên mây mới có vẻ quá
thấp ở dưới như vậy. Ờ mà máy bay đang
bay mà sao ông không nghe tiếng đông cơ? Trong phi cơ, ông
không thấy bề tṛn thựng xuyên cuả ḷng phi cơ.
Ông th́ quá thấp không thành vấn đề nhưng mấy
thằng Mỹ cao lêu khêu mà đứng trong phi cơ không
phải khom lưng như máy bay ông thường đi.
Hỏi ra mới biết đây là máy bay Boeing 797-500 được
chế tạo năm 2000, phi cơ bay với tốc độ
siêu thanh. Ông lấy làm lạ, không ngờ ḿnh đang
sống ở thế kỷ thứ 21 và đang được
hưởng thú vị này. Đang nôn nao với cảm giác
tự măn th́ một cô tiếp viên phi hành duyên dáng tuyệt
trần tới đưa thực đơn với cả
mấy chục món, mời ông chọn lựa. Ông nghĩ :
AÙi chà, không c̣n bị ép phải ăn món ăn độc
nhất, hoặc nhiều lắm là chọn giữa hai món ăn
chính như ngày xưa nữa. Ôi chao ! Sao thực đơn
lại có cả món Chả Ǵo quốc hồn quốc túy
cuả ḿnh, phải chăng đây là máy bay của HàngKhông
ViệtNam? Không mà, rơ ràng các tiếp viên phi hành toàn
người Mỹ cả. Lại hỏi ra th́ mới
biết là sang thế kỷ 21 này món chả gị của ta đă
thành ra món ăn quốc tế, không có nhà hàng nổi
tiếng nào mà không làm Chả Gị đặc biệt riêng
cuả mỗi nhà hàng. Ông Kiểm thưởng thức món
chả ǵo đặc biệt do nhà hàng Maxim cung cấp cho
máy bay. Ông nghĩ chả ǵo này ăn cũng khá ngon, không kém
ǵ mấy chả ǵo do bà xă ông cho ông nhậu nhẹt từ
mấy chục năm nay.
Ăn
kềnh một bụng xong, đang nhấm nháp ly cà phê
thơm phức, bỗng đâu ông thấy bụng cồn
cào, ông đứng dậy đi kiếm pḥng vệ sinh.
Đến khu pḥng vệ sinh ông mới nhận thấy thêm cái
khác lạ của máy bay Boeing 797, có pḥng vệ sinh riêng cho
Đàn Ông và Đàn Bà. Trời đất ơi, bụng ông bỗng
quặn đau mà pḥng Đàn Ông đang có 4-5 người đứng
chờ trước ông rồi. Đành ráng chờ chứ
biết làm sao? Nguy rồi, không chịu nổi nữa, ông đành
ngồi xuống ôm bụng. May sao, một cô tiếp viên phi
hành vừa tới, do kinh nghiệm nghề nghiệp, cô nh́n
ông và đoán biết sự ǵ sẽ xẩy ra cho toàn phi
cơ nếu cô không nhanh trí giải quyết. Cô nh́n thấy
pḥng Đàn Bà đang trống và không có ai chờ đợi, cô
vội dẫn ông Kiểm đưa vào pḥng đó. Tuy ông
vội vă gấp rút đi vào, cô không quên căn dặn là
pḥng Đàn Bà có nhiều nút điều khiển mà pḥng Đàn Ông
không có, cô cảnh cáo ông không được táy máy đụng
vào. Ông ừ ào cho xong và vào pḥng làm phận sự trong khi cô
tiếp viên phi hành phải canh bên ngoài để xin lỗi
các bà cần dùng pḥng vệ sinh. Bên trong, sau khi xả xong
của nợ, bụng đă nhẹ nhơm, ông mới ngồi
quan sát pḥng vệ sinh cuả các bà. Ngàn năm một
thuở, nay mới có cơ hội này. Ông nh́n quanh t́m
giấy vệ sinh không thấy, chỉ thấy một hàng
ba nút bấm ba màu. Nút bấm đầu tiên, ông đọc
thấy chữ tắt: "W.W.W.". Ông sực nhớ
lời dặn của cô tiếp viên phi hành là không được
táy máy vào các nút bấm. Tuy nhiên, ông t́m măi không thấy
giấy đi cầu, mở cửa ra hỏi th́ ê quê quá, mà
có muốn mở cửa ra cũng không được, đă
có giấy vệ sinh chùi cho sạch sẽ đâu mà mở
cửa được chứ. Suy nghĩ một hồi,
ông đoán có lẽ hàng nút bấm vừa tầm tay này có
thể giải quyết được. Nhưng
"W.W.W." là ǵ? Thôi kệ nó, ông nghĩ, Phải thử
th́ mới biết chứ. Ông nhè nhẹ bấm vào cái nút đầu
tiên đó. Một gịng nước ấm chẩy vào đúng
chỗ cần thiết với một bàn tay máy (robot)
nhẹ nhàng mơn trớn giúp ông làm sạch sẽ.
Trời đất ơi, sung sướng qúa, ông không
cần phải đụng tay tới nữa. Ông thầm
nghĩ cô tiếp viên phi hành xấu, không muốn cho ông
hưởng thụ cái khoái đặc biệt này. Th́ ra
"W.W.W." là máy rửa tự động bằng
nuớc nóng, Warm Water Washer. Ấy chết, giờ rửa
xong rồi nhưng c̣n ướt át, khăn lau th́ không có,
phải chờ tới bao lâu cho khô để mặc
quần đây? À, mà c̣n hai nút khác nữa chắc phải có
ǵ giúp ông giải quyết chứ. Đọc chữ tắt
của nút bấm thứ nh́ "A.H.A.", ông ngẫm
nghĩ, chắc là máy hơi nóng, Automatic Hot Air như ở
các pḥng vệ sinh công cộng đây? Ông tin chắc ḿnh đoán
như vậy phải đúng, Thiệt vậy, sau khi
bấm nút này, một làn hơi nóng nhẹ nhàng thổi khô
cho ông, ông cảm thấy đê mê thoả măn. Sạch
sẽ, khô ráo rồi, ông tính đứng dậy mặc
quần, nhưng ông chợt nhớ c̣n nút bấm thứ ba
là nút ǵ đây? Rửa xong rồi, khô rồi,c̣n cần ǵ
nữa. Nhưng cảm giác thoả măn do hai nút kia làm ông
nghĩ ḿnh không thể bỏ qua mà không thưởng
thức được. Nhưng "A.T.R." là ǵ chứ.
Méo mó nghề nghiệp, ông đoán là Air Traffic Route, mà pḥng
vệ sinh đàn bà th́ dính dáng ǵ tới Air Traffic Route. Vô lư,
không đúng, như vậy A.T.R. là ǵ? Ông nghĩ hai nút kia đă
làm cho ông thoả măn th́ nút này chắc cũng chỉ để
phụng sự cho công việc vệ sinh chứ c̣n để
làm ǵ nữa. Ông đă thử hai thứ rồi, món thứ
ba này không thể bỏ qua được. Ngàn năm
một thuở mà. Làm ǵ có cơ hội nào lại được
vào thưởng thức những tiện nghi tuyệt
vời như vậy nữa? Nghĩ vậy, ông yên trí
mạnh dạn đưa tay ấn vào nút "A.T.R."
một cái. Chưa kịp rút tay ra khỏi nút, ông Kiểm
bỗng bỗng thấy một bàn tay máy khác (robot)
vươn ra nắm lấy .... của ông.
Cảm
giác "du tiên" vừa chớm nở trong ông th́ bỗng
bàn tay máy giật mạnh một cái. Ông chỉ kịp la
một tiếng thật lớn:"Ối da" ....và
rồi ông tỉnh ngủ. Nh́n lên, bà xă ông đang đứng
bên cạnh. Bà hỏi:"Ông mê ǵ thế, đụng có
một chút mà la dữ vậy . Ông kể lại giấc
mơ và vẫn tức v́ vẫn chưa hiểu
"A.T.R." nghĩa là ǵ. Bà xă ông cười lớn và
nói: "Có ǵ mà đoán chẳng ra "A.T.R." có nghĩa
là Automatic Tampon Remover đó ông ơi (Xin lỗi, ba chữ
này xin phép không dịch sang tiếng Việt).
Đỗ Văn Giáp