Trí – Nhân – Dũng
– Thành là phương châm huấn luyện và đào tạo cán bộ của Quântrường Đại
Học Chiến Tranh Chính Trị. Rời quân trường Mẹ đă hơn 30 năm, nhưng
những người xuất thân dừ đây vẫn ôm giữ và trân quí phương châm ấy như
khuôn vàng thước ngọc. Qua lăng kính đạo lư, phương châm này là sự thu
gọn của triết lư nhân đạo của Khổng Tử:
Nhân – Lễ – Nghĩa
– Trí – Tín;
là sự khai triển
của giáo lưnhà Phật:
Bi – Trí – Dũng.
Có thể nói
giữ vững 4 đức tính này trong cuộc sống là ta ưthức được sự gắn liền
của đạo đức và tài năng mà
đạo đức
là cái gốc, là
nền tảng để vận dụng khả năng trong tương quan giữa cá nhân và xă hội.
Người viết vẫn
xem phương châm này là một lối sống Đạo, với ư niệm về Đạo nhưsau:
Không giữ định
kiến hạn hẹp Đạo là Tôn Giáo. Tôn Giáo là phương tiện giữ Đạo.Trong
khi Đạo th́ khởi từ Vô Cùng. Vô H́nh sinh Vạn Hữu, từ đó Vạn Hữu sinh
hóavô tận. Đạo bao trùm tất cả. Nó sinh hóa và điều khiển mọi chuyển
dịch trong vũ trụ, trong khi Tôn giáo thuộc phạm vi đời sống con người.
Trong phạm vi nầy Đạo là đường chân đưa ta trở về lại Gốc Nguồn, là lẽ
sống thanh bạch, là ánh sáng soi rọi chân lư, là trật tự cho cơi thế
hỗn độn với những đặc tính:
(1) Bất dịch mà
hiệu năng: Gốc Đạo ở hư không như bất động, nhưng quyền năng của Đạo
th́ diệu kỳ, bất luận.
(2) Bao la mà gần
gũi: từng hơi thở, cử động nơi ta đều tùy thuộc vào cái Hư Không này.
(3) Vô tư mà toàn
ái: như mặt trời đem sự sống đến muôn loài mà không phân biệt chi,
thấy như vô tư vô t́nh nhưng chính cái Đạo là sinh lực yêu thương bảo
bọc vạn vật.
Ư niệm nầy cho
thấy không có sự phân biệt tôn giáo. Không tách rời Đạo với bất cứ
khía cạnh nào của đời sống, bởi ở đâu có bóng tối đều cần đến ánh sáng
của Đạo như trên phương diện chính trị hoặc xă hội. Quan niệm nhập thế
hành đạo là điều đúng đắn. Chính Trị Đạo Đức mới đích thị là Minh
Chính Trị; Chính trị vô Đạo đức đích thị là Vô Liêm Trị. Loại chính
trị thủ đoạn chỉ mang đến đau khổ cho nhân sinh mà thôi.
Trí – Nhân – Dũng
– Thành rơ ràng có tính chất và quan niệm Chính Trị Đạo Đức.
Đây là điều để
chúng ta hănh diện về trường Mẹ; là lư do để chúng ta trân quí và tiếp
tục suy nghiệm sâu sắc hơn nữa kinh qua cuộc sống để thấm thía giá trị
đạo đức của phương châm này. Khi Tâm được Sáng th́ Trí sẽ Minh. Tâm
Sáng, Trí Minh là điều kiện tốt nhất cho ngọn đuốc Trí – Nhân – Dũng –
Thành.
V́ vậy cái Tâm
vẫn là điểm gốc để tu tỉnh, rèn luyện. Người viết xin mạn phép ghi lại
một vài lư lẽ của Tâm Pháp để gởi đến quí hiền giả, đồng môn với thiện
ư cùng học hỏi lẫn nhau để cùng sống tốt, cộng sự tốt với đời. Đó là
cách để vinh danh trường Mẹ. Những bài Pháp Ngữ dưới đây phát sinh từ
“Suối Nguồn Nội Tâm” của người viết trong lúc tịnh thiền. Nó không
phải góp nhặt, cô đọng từ sách vở nơi các tôn giáo, càng không phải
sản phẩm của phàm trí; nó đến từ Hư Không Tịch Tĩnh và được ghi lại,
nên chỉ cần gọi là Đạo Tâm mà thôi.
Pháp Ngữ 1:
Đạo th́ thậm thâm
vi diệu, phải luyện tập sâu sắc mới hiểu được.
- Học đạo bằng
Trí th́ chỉ rơ Lư;
- Học Đạo bằng
Thức chỉ thông tri Phàm;
- Phải lấy Trí
dẫn đường, Thức suy nghiệm;
- Cuối cùng phải
lắng Tâm – Trí – Thức ḥa nhập vào hư không. Từ trong trạng thái Im
Vắng nầy mới học được Đạo. Bởi Bảo Pháp sẽ xuất hiện khi đạt đến trạng
thái Tâm: Nhân – Thiên – Địa đồng hư không.
- Lấy việc Đời để
thử thách Tâm. Tâm Đời (tâm lư) phải lấy Đức mà hành thủ.
- Bổn Tâm (chân
tâm) là Gốc. Đời là Ngọn.
- Muốn Ngọn xum
xuê th́ phải tưới tại Gốc, chứ không phải chỉ là lo ở Ngọn.
- Tâm Không chính
là Thuyền Bát Nhă giải thoát.
- Bến Về là Cảnh
Giới Giải Thoát chứ không phải là Ngôi Vị trần gian.
Pháp Ngữ 2:
- Đạo là cách sửa
thân tâm cho thiện lành.
- Thân Mạng là
phương tiện chân chính để sống ngay thật, ḥa ái, hữu ích cho ḿnh,
cho đời.
- Tâm là lẽ sống
trường cửu nên phải thanh cao nhẹ nhàng, để khi bỏ xác th́ linh thể
bay cao về cơi thanh.
Nên Đạo vạch lối
rằng: khi rèn thân, tâm phải tự biết ḿnh sáng, tối chỗ nào, rồi dành
ánh sáng Đạo soi rọi vào bóng tối đó. T́m cách duy tŕ ánh sáng đó,
không để cho bóng tối trở lại. Đó là tu.
- Tu có khi chẳng
mượn đạo giáo nào mà nghiệm qua đời sống bản thân với người rồi học
hỏi cái hay, cái tốt cho ḿnh. Đó là tu. Vậy người tu không nên chấp
Đạo với Đạo, không nên phân cách Đạo với Đời mà chỉ khôn khéo hoàn
thiện thân tâm cho đến khi hiểu được chơn lư cao siêu, lúc đó chỉ cần
gặp Duyên
là ngộ Đạo.
Không c̣n vướng kẹt trong lợi, danh, t́nh, mọn; sẽ ung dung sống thảnh
thơi. Đó là Niết Bàn tại Tâm; Tự tại tại thế.
Tóm lại, Tu là
mượn mọi phương tiện sẵn có giúp ḿnh hoàn thiện mà không chấp chi hết.
Biết vậy th́ chắc chắn sẽ tốt hơn và hành lợi cho đời. Đường lối Đạo
Đời nầy chỉ mong sao nhân sanh nhận thức được: Chân Lư chỉ có một,
Thượng Đế chỉ có một. Cơi giải thoát là cơi chung. Tất cả Nhân Sanh
đều khởi từ một Gốc. Linh Hồn của toàn thể sinh linh chính là Linh Thể
của Thượng Đế. Không có sự sống ngoài Thượng Đế. Nên nói rằng muôn
loài, vạn vật cùng thở chung một hơi thở để tồn sinh tiến hóa.
Chân lư dạy rằng:
không có sự chết và không có sự chết để tận
(Vô lăo tử diệc
vô lăo tử tận – Tâm kinh Bát Nhă)
mà chỉ có sự
chuyển hóa h́nh thể để Tâm Linh tiến thể. Đó là lư Trường Sinh. Hiểu
vậy th́ không c̣n chết nữa, không c̣n sợ hăi trước mọi đe dọa. Không
coi Danh – Lợi – T́nh là cứu cánh nữa mà biết lo chăm sóc linh hồn để
được sống trong cơi Thanh. Đắc lư “hữu vô ḥa vi” để sống “tổng thể
ḥa vi” th́ thế gian là Thiên đàng tại thế.
Pháp Ngữ 3:
Giáo lư Đạo Đời
nói rằng: Thượng Đế là Đấng Một tạo ra tất cả. Ngài ban sự sống và trí
khôn cho loài người. Thượng Đế luôn ở cùng mọi người và khắp mọi nơi.
Sống ở thế gian là để học Chân Lư Giải Thoát, nên sống sao để khi thay
xác th́ linh hồn về lại với Thượng Đế. Đạo Công Giáo rất chính lư cho
người học hỏi về cơi Thiên Đàng v́
“Biết CẦU NGUYỆN
th́ CHA sẽ đón; biết SÁM HỐI th́ CHA tha tội; biết HÀNH ĐỘNG theo lời
CHÚA th́ có công với CHÂN LƯ nên được về THIÊN ĐÀNG khi trả xác lại
trần thế”.
Đời chính là
TRƯỜNG HỌC, TRƯỜNG THI của linh hồn, sẽ về lại NHÀ CHA khi đă đậu.Giúp
các chính đạo hưng phát là làm đúng ư Thượng Đế. Giúp đời hưng là làm
đẹp trường của CHA. Dụng Chính Lư của CHA để hưng Đời, hưng Đạo là con
ngoan của CHA vậy.
Pháp Ngữ 4:
Đạo nói rằng:
Dân Vi Quí
– Quốc Thượng Hầu – Đạo Tôn Vinh
v́ Dân là Trời;
Quốc là Chung Mẫu; Đạo là Thượng Đế. Hầu tam tôn nầy là Đạo Đời Quang
Minh vậy.
- Đạo rằng con
thật thà ngay thẳng th́ chẳng ai hại nổi.
- Con giữ được
chữ Ḥa th́ khó ai thù ghét con.
- Con hành lư Bác
Ái sẽ được người yêu thương.
- Con phụng sự
Chính Nghĩa là con tự cứu ḿnh khỏi u mê trong danh – lợi –t́nh.
- Con hiểu đạo
siêu là được giải thoát, Tâm hưởng quả vị Thiên Cung.
- Đời là Cơi tạm,
chớ chấp mọi thứ, mọi điều, chỉ là chỗ học của linh hồn, chứ không
phải nơi ở bền lâu.
- Nếu phải gánh
vác việc lớn th́ Tâm phải hiểu vô vi đạo mới đủ sức.
- Tu vô vi th́
phải tu ở Tâm Im Vắng, lắng trong như nước trong b́nh để yên, sạch như
hư không, làm mọi đều tốt mà không chấp tốt.
- Làm việc Dân,
việc Nước là việc lớn, nếu chấp Tướng, Sự th́ thấy ḿnh to hơn trời.
- Nhận Tướng là
ḿnh (là tôi), th́ mê muội; Tướng càng to th́ u mê càng lớn, th́ sa
địa ngục.
Vậy tu
Tâm Không
để thấy Tướng
Không.
“Sự” Không
th́ nhẹ như không. Có vậy mới làm nổi chuyện lớn đúng nghĩa v́ Dân v́
Nước.
- Lănh đạo phải
hiểu Đạo mới lănh đạo đúng.
•
Tôn Dân
là chính nghĩa.
Chỉ giữ được chính nghĩa khi
vị Dân tôn
và
vị tôn Dân.
•
Vị Dân Quốc
là đường
lối lănh đạo đúng. Quốc sách hưng đời là Dân phải được
Tự Do – Dân Chủ.
•
Tôn Dân là thuận
ḷng Trời, đặt Dân ở trên sẽ làm đúng. Coi Dân ngang bậc th́ làm lệch;
đặt Dân ở dưới là làm sai.
•
Lo cho Dân được
Tự Do, No Ấm là đúng chính nghĩa. Nghe Dân th́ bền. Dân thương th́
thành công.
•
Muốn đạt được
phương vị, thế cách lănh đạo tuyệt hảo phải biết đặt ḿnh vào:
Phương Vị Tổng
Thể - Ư Thức Toàn Nhất – Hứơng Nh́nToàn Quan.
Với Tâm Thức Nhứt
Thống này, lănh đạo sẽ vận hành
được Tổng Thể để
sinh Tổng Lực. Đó là sức mạnh vô biên, là điều kiện lănh đạo tối ưu để
phục hưng xă hội, đất nước.
(Phần nầy thuộc
Lư Vô Vi, xin quí vị đừng bận tâm nếu thấy khó hiểu.)
(Bốn bài Pháp Ngữ
trích từ Bộ Tập Quang Minh Quốc Đạo, viết xong 1992 của chính tác giả).
Nói tóm lại,
Đạo
là
Gốc Nguồn
sự sống của
Vạn Vật.
Tâm là Gốc Nguồn sự sống nơi
mỗi Người.
Đưa
Tâm
hiệp
Đạo,
nghĩa là đưa
Tâm Linh hiệp
nhất với Thượng Đế.
Đó là mực đích chung của cá tôn giáo; đó là tu; đó là
mục đích thật
của
đời sống;
là về
Nguồn.
Đứng tại Gốc nầy mà ứng xử với đời là Hành Đạo; muôn ḍng sông đều trở
về với biển. Đứng tại Gốc nầy mà dụng
Trí – Nhân – Dũng
– Thành.
Nhớ lại chiếc phù hiệu của quân trường ngày trước: quyển sách chính là
quyển kinh, chỉ có 4 chữ nhưng diêu dụng thành một Đạo sống. Thanh
gươm tỏa sáng một con đường hành hiệp “lấy chính nghĩa thắng tà thù”.
Ánh đuốc lộ hào quang soi đường chân lư
“Đạo Nhất Ḥa Đạo”.
Lục đại chiến sẽ được chuyển hóa hữu dụng khắp mười phương tâm địa.
Chiếc phù hiệu bé nhỏ bên vai trở thành biểu tượng chí hướng của bậc
chính nhân. Người viết ngoài h́nh ảnh Trường Mẹ như một thôn nghèo,
c̣n nhận ra Trường Mẹ thật rạng rỡ, lộng lẫy trong ánh quang và vẫn để
tâm linh ḿnh khoác áo Alfa trở lại trường xưa tiếp tục…, vẫn thủ tục
trước khi vào Đại Giảng Đường là diễn hành với Kiếm, Cờ trong khúc
quân ca… trong nhịp quân hành… Tôi như nghe được từ hư không một giọng
nói rền rền như tiếng chuông ngân…
Trường tôi,
trường Đạo, trường Đời
Ba trường là một,
Đạo Đời song quang.