| Chương
3
Nếu
như thấy chuyện làm giàu xem chừng xa
vời quá, tốn kém quá th́ xin mời quí vị
hăy thả ḷng thanh thản, chuẩn bị bước
sang một thế giới khác thâm trầm hơn,
nghệ thuật cao hơn và tiết kiệm hơn.
Đó là thế giới riêng biệt của nhà
kiến trúc sư Nguyễn-trọng-Long, một tài
năng tạp lục, lỗi lạc, một thiên
tài hiếm có, nổi tiếng ăn ít làm
nhiều, đă ẩn dật trong suốt bao năm
trường đăng đẵng, cho măi đến
nay th́...vẫn c̣n ẩn dật v́ chỉ chuyên môn
“Ăn cơm nhà đi vác ngà voi “cho thiên
hạ.
Trước
hết, xin hăy ghé mắt ngắm nghía một tác
phẩm lâu đời của anh, ấy là
chiếc tàu ngày đêm cặp bến tại
cửa sổ nhà bếp. Cứ mỗi lần nh́n
thấy chiếc tàu, hẳn chúng ta không nhiều
th́ ít đều chạnh nhớ đến
những ngày lênh đênh trên biển cả mênh mông
ấy, với lành ít dữ nhiều, quyết hy
sinh mạng sống để t́m tự do cho
bản thân ḿnh, gia đ́nh và rộng lớn hơn
nữa, cho đất nước ḿnh. Thật ra,
có lẽ không mấy ai được vượt
biên trên chiếc tàu đẹp đẽ như
thế, nhưng âu đó cũng là một h́nh
ảnh kỷ niệm để chúng ta đời
đời ghi nhớ.
Ngoài
tài đục đẽo làm nên những huy
hiệu C.T.C.T. cho các thành viên trong Đại Gia
đ́nh SYDNEY, kiến trúc sư Long c̣n có thể
biến cải các đồ đạc phế
thải rách nát trở thành đẹp mắt
trở lại mà chẳng tốn kém bao nhiêu.
Quả thật là “ Lăo thần đồng, tài
không đợi tuổi”. Rồi Bác c̣n là
một nhà phát hành băng Video, thu thập
những h́nh ảnh khó quên trong gia đ́nh CTCT
Sydney. Điều làm ḿnh thích thú nhất là Bác
đă mở quán nhạc Kẩoke miễn phí, sưu
tập cả 500 bản nhạc cho khách yêu
nhạc tha hồ ḥ hét. Cảm động hơn
cả là Bác đă hy sinh, sẵn sàng cưa chân...
mấy chiếc ghế dựa của nhà Bác
chỉ v́ có một ca sĩ thứ thiệt nào
đó, đă than phiền rằng chiếc ghế
ngồi hơi cao, khiến làn hơi thiên phú
của ḿnh có phần thất thoát.Thấy anh
chủ nhà chí t́nh chí nghĩa như vậy, ḿnh
đă thật ḷng than phiền cái bàn nhà anh hơi
cao, khiến ḿnh ăn uống kém phần
thoải mái. Chẳng biết anh đă cưa
bớt chân bàn chưa nhỉ? Và là người
thường xuyên lo lắng suy tư chuyện
đời, ḿnh lại nghĩ tới cái giường
nhà ấy...À quên xin lỗi, đó là chuyện riêng
tư của chị Long, ḿnh không nên xía vào.
Luật lệ của xứ sở văn minh này
không cho phép thiên hạ bàn tán xôn xao chuyện người.
Do đó, ḿnh chỉ nên rỉ tai nói nhỏ
từ ngày này qua tháng nọ thôi!
Nói đến Karaoke, ḿnh không thể
quên nhắc đến môt tài năng ẩn
dật khác, ấy là ca sĩ kiêm cầu thủ bóng
đá (đă về vườn ) Trần văn-Quá.
Trong bao nhiêu năm trường đằng đẵng,
anh đă dấu kín giọng ca trầm ấm
của ḿnh để rồi bỗng nhiên, trong
đêm nhạc thính pḥng ấm cúng ấy,
giọng hát ru hồn của anh đă bay cao, làm
cả pḥng im phăng phắc, khiến các bà
đang ăn vụng trong nhà bếp đă
phải ngừng nhai, chen lấn ra ngoài pḥng khách
để thưởng thức những ḍng
nhạc TUYẾT TRẮNG mượt mà, muôn
phần quyến rũ ấy..Thế rồi qua tài
điều khiển khéo léo của Bác Long, đôi
giọng ca Thuận Căi lại quyện lấy nhau
trong bản t́nh ca mùi mẫn. Rồi ca sĩ
hụ hợ Đông Sen vuốt đuôi bà xă không
được tận t́nh lắm, bị bà xă
cằn nhằn dữ quá. Rồi hoạt náo viên
Đức Ái kể chuyện vui. Rồi...
Những
điệu nhạc, những lời ca t́nh tứ
ấy cứ thế tiếp nối, nhè nhẹ ru
hồn ḿnh vào một khoảng trời khác, nơi
đó bầu bạn quanh ta, da đă nhăn, đầu
đă bạc ( hoặc đă nhuộm ) nhưng
vẫn nhi nhô nói nói, cười cười,
vẫn đoàn kết, gắn bó với nhau,
vẫn rôm rả lao vào các cuộc cá độ,
vẫn xích lại gần nhau, hát lên những
bản t́nh ca Việt Nam muôn thủa, những ḍng
nhạc mà ḿnh đă và sẽ say mê ngâm nga trong
suốt quăng đời c̣n lại! Văng
vẳng đâu đây giọng hát Khánh-Ly:”
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững
hờ!”
03 /10 /2002
Văn
sĩ chưa lên mà đă xuống !
|