| Chương
1
Lại một đêm mất
ngủ! Nghĩ cũng lạ, cứ mỗi
lần đi dự buổi họp của G.Đ.
Nguyễn Trăi về là ḿnh không tài nào ngủ
được, đôi khi nằm trăn trở
cả đêm.
Mà
ngủ làm sao được chư ù! Khi những
trận cười nắc nẻ cứ vang lên bên
tai ḿnh? Nhớ tới cảnh thân h́nh phốp pháp
của bà Sỹ nhảy tưng tưng trên
ghế, đề nghị được nhân viên
tâm lư giúp đỡ là ḿnh đă vội úp
mặt xuống gối để ngăn tiếng
cười. Số là khi vừa nghe chị
Thuận báo tin cộng đồng Việt nam
của ḿnh vừa có một nhân viên phụ trách
giúp đỡ những chị em bị bạo hành
trong gia đ́nh, bà Sỹ nhà ta bèn ưỡn
ngực ra, la ơi ới :” Thế th́ tôi xin
đề nghị được giúp đỡ
ngay, v́ tôi đă bị bạo hành quá xá trời
rồi!”
Nh́n
cái mặt hồ hởi, cái miệng toe toét
ấy, ḿnh nhỏ nhẹ trấn an :
-”
Nếu bị bạo hành mà vẫn tṛn trịa như
vậy th́ em nghĩ cũng nên khuyến khích ông
Sỹ tiếp tục bạo hành cho vui, phải không
các chị?”
Mà
kể ra bác Sỹ trai nhà ta lỡ mang tiếng vũ
nữ (í lộn ) vũ phu cũng không phải là
điều lạ! Với thân h́nh dềnh dàng,
với giọng điệu rổn rảng, hùng
hồn ấy, Bác có thể điều khiển
cả một đoàn binh dũng cảm, biết
đâu bác đă chẳng lợi dụng lực lượng
sẵn có trong nhà để trau dồi tài
nghệ chứ?
Nói
thế để chọc giận Bác chơi
vậy thôi! chứ thật ra trong tấm thân
nặng kư ấy chứa đựng một
tấm ḷng rất ư là đôn hậu. Điển
h́nh là Bác đă hân hoan cho Gia đ́nh C.T.C.T. đại
náo cơ ngơi của Bác để phe chiến
thắng trong trận cá độ giữa SÊNGAL và
TỦKEY, chào mừng chiến thắng vẻ vang
đối với phe thảm bại của... Bác.
Đặc
biệt hơn nữa là lúc chụp h́nh kỷ
niệm, tuy thất bại chua cay của nhóm ḿnh,
Bác vẫn nhăn răng cọp cười toe toét,
chứng tỏ Bác có một tinh thần vơ sĩ
đạo (úi quên) một tinh thẫn Thế
vận hội Ô-lem-píc rất cao.Thật không có
bút mực nào tả cho xiết!
Nói
đến đây, bỗng ḷng ḿnh không sao
khỏi xót xa khi chạnh nhớ tới “đồng
minh đột xuất”: anh Nhị! Cũng
chỉ v́ một phút xiêu ḷng nghiêng theo cánh
mấy bà mà đành phải xin bà xă xuất
hầu bao, chiêu đăi cánh mấy ông thắng
trận chai rượu Tây thật là oan uổng
Lăn
qua trở lại đă mấy ṿng mà vẫn không
sao chợp mắt được. Bỗng đâu
h́nh ảnh gầy g̣, giọng nói lặp bặp
của ông Nội Huyện đă từng làm ḿnh
“ run cảm “bao nhiêu bận, chẳng hiểu
sao, khuya đêm nay, nó lại hiện lên rơ
mồn một trong trí ḿnh. Nghĩ mà thương
cho thân phận hẩm
hiu của ông : giữ chức quan huyện ṛng ră
năm mươi năm trường mà chẳng
thấy được thăng quan tiến
chức chi cả, cho dầu chỉ nửa bậc
thôi cũng đỡ khổ cho cái thân tận
tụy, hết ḷng phục vụ con dân của
quan.
Tuy
nhiên, suy đi nghĩ lại, ḿnh đă thấu
hiểu nguyên cớ tại mần răng mà quan
chưa lên hàng tỉnh rồi: Cũng bởi
rằng th́ là chỉ có mỗi một việc lái
xe từ nhà quan đến gia trang của ḿnh
để dự lễ Giỗ Tổ Nguyễn Trăi
thôi mà quan đă du lịch ḷng ṿng, lâu lơ lâu
lắc. Cụ thể là năm ngoái, chỉ c̣n
một con đường nữa là tới đích
mà quan lộn đi lộn lại cả 60 phút
đồng hồ, báo hại bà Huyện đặt
chân vào buổi lễ với cặp mắt
kiếng thường ngày đă xệ, hôm đó
càng thêm xệ, mặt mày th́ xanh mướt
tựa như màu lá chuối. Không biết v́ bà
ấy thật sự thấm mệt sau cuộc
viễn du bất đắc dĩ hay ḷng bà đang
lên cơn khiếp đảm v́ chắc mẩm là
đống chén dĩa bày la liệt trên bàn kia chút
nữa đây sẽ được một ḿnh bà
ôm trọn phần dọn rửa. ( Xin nói rơ : Qui
luật của Gia đ́nh Nguyễn Trăi SYDNEY là ai
ḅ tới sau cùng sẽ là người phải lănh
phần rửa chén, không kể đàn ông, đàn
bà người lớn hay trẻ nít chi cả! Cũng
may là trẻ nít không tự động lái xe
tới chỗ họp được )
Tưởng
đâu chỉ một trận đó thôi sao? Năm
nay có tiến bộ hơn! quan Huyện đợi
đến khi chỉ c̣n cách nhà 50 thước
nữa thôi, quan mới gọi Mobilephone hỏi nhà
chỗ nào để ghé vô dự Lễ. Năm
tới không chừng phải thả bong bóng bay trên
nóc nhà cho quan biết chỗ mà tới! Với cái
đà biểu diễn lái xe ngoạn mục
của quan như vậy, ḿnh bèn bấm đốt
ngón tay nhẩm tính dùm cho quan...Kết quả sơ
khởi cho thấy: ngày quan Huyện ṃ lên
được tới hàng Tỉnh cũng là ngày
quan mở tiệc chiêu đăi, ăn mừng
biến cố “Trăm năm hạnh phúc “!
|