Thư của một ngựi bệnh
gởi những người bạn rất thân
Bạn,
Cho đến nay, tôi đă đóng
vai Ngoạ Triều Hoàng Đế được khoảng gần bốn tháng. Qua
cái kinh nghiệm nầy, tôi chợt khám phá ra
một điều buồn cười rằng nằm bẹp trên giường bệnh quả nhiên không phải là một tṛ
tiêu khiển thú vị. Từ sang tới tối, rồi lại từ tối tới sáng; ngày này sang ngày
khácđều mang một điệp khúc giống nhau: cái thể
xác vốn ưa họat động kia
nay nằm bất động dính sát trên giường,
đếm thời gian chậm chạp đi qua mà chẳng có ǵ chờ
trông. Một tuần bảy ngày đều giống như nhau, không có
thứ hai, thứ tư, thứ bảy ǵ để đợi mong. Lâu lắm, may ra được một ngày, cơn bệnh quên đi không hành,
cái thể xác tŕ trệ
cũng có được một chút chờ mong. Như ngày xưa
c̣n bé mong
mẹ đi chợ về. Nay th́ nhúm lên một
chút vui vu vơ khi
thấy vợ đi làm về. Cũng chẳng biết
mong vợ về để làm ǵ, có
lẽ chỉ như một đổi thay hiu hắt cho
ra khỏi nỗi nhàm chán miệt mài. Rồi cũng những thăm hỏi, nhắc nhở hằng ngày:
-Anh hôm nay có đỡ
không? Anh nhớ phải uống nước nhiều vào, bác sĩ đă
dặn thế.
Cứ nhu vậy đă trên dưới bốn tháng và cái thời
gian nằm bệnh bất lực nầy chắc c̣n kéo dài nhiều
tháng nữa, chẳng có được một chút chọn lưạ nào khác. Chỉ có điều
mâu thuẩn oái oăm là
không phải luôn luôn một
thân thể tráng kiện mới có được
một tinh thần minh mẫn. Trong con người tôi, cái tâm
trí c̣n khá
sáng suốt thường bực dọc cái thể
xác bệnh hoạn, vô dụng. Cái phần hồn hầu như b́nh thường cứ bị cái phần xác kiệt quệ giam giữ trong bốn bức tường pḥng ngủ, suốt ngày dài vô
vị, suốt đêm trường thao thức. Thể xác th́ như đă cạn hết sinh lực nhúc nhích trên
giường cũng
là cả một cố gắng mệt nḥai. Thế nhưng tâm trí lại
thường hay nổi
loạn, vượt
ra khỏi bốn bức tường bưng bít, bay nhảy khắp đó đây, như khi c̣n khỏe
mạnh b́nh thường. Lại thấy ḿnh rong chơi
đông tây thăm bạn bè, bằng hữu, bà con. Lại được nh́n những khuôn mặt thân thiết, được
nghe những giọng nói, tiếng cười quen thuộc. Có nằm liệt giường như tôi trong mấy
tháng qua mới nhận ra sự
kỳ diệu của tâm thần
một con người. Mặc cái thể xác
bện hoạn trầm trọng nằm bẹp dí một chỗ,
tâm thần cứ tung
tăng trôi nổi về những quá khứ thần tiên. Quá khứ gần,
quá khứ xa,cứ mông
lung lẫn lộn. Quá khứ của
vài tháng lúc c̣n khỏe
mạnh, hay quá khứ của mấy chục năm xa xăm
lúc mới bước vào đời lính. Quá khứ của cái tuổi:
Tứ thập niên tiền, nhị thập tam !
Vâng, khỏang bốn chục năm trước, tôi mới hai mươi
ba tuổi khi gia nhập
quân ngũ. Đó là một khúc
quanh quan trọng của định mệnh mà tôi tự
cho là được
thọ hưởng nhiều ân
sủng của thượng đế. Nhờ đó mà tôi
được Hải
Quân ban cho nhiều bạn bè thân quí. Cộng với những
thân quyến mà tôi sẵn
có, bà con, bằng hữu đă trở nên một gia
tài tuyệt diệu mà tôi
hằng trân quí, nâng niu. Xin cảm ơn thượng đế đă cho con nhiều người thân thiết.
Bạn rất thân,
V́ là thư
của một người bệnh nên tôi hy
vọng bạn cũng không phiền hà chi về cái chuyện
cà kê dê
ngỗng thế naỳ. Viết ra để
được cái
sung sướng là đă chia xẽ
với người thân lúc cùng
kiệt của thể xác cùng
những giao động của tâm thần. Chia xẻ vốn
vẫn là một hạnh phúc ấm cúng. Như bạn chắc
đă biết, khoảng năm tháng nay, sau rất nhiều thử nghiệm, các bác sỷ
chuyên khoa đă phát giác
là tôi bị
bệnh lymphoma, một
lại cancer của hệ thống kháng trùng trong
cơ thể. Tiếp đó, cơn
bệnh trở nên bộc phát,
phải vào bệnh viện ba lần và
hiện đang được điều
trị bằng phương pháp
chemotherapy. Cũng từ
đó, bỗng đựoc phong vương để trở thành vua Ngọa Triều như dă thưa với
bạn ở trên. Trong suốt thời gian nằm bệnh,, tôi
đă nhận được không biết bao nhiêu lời thăm hỏi ân cần, những
ưu tư chia xẻ cùng
những khích lệ t́nh thâm. Những thăm viếng,
những điện
thoại, những thiệp Get Well. Tất cả đều chan chứa những t́nh cảm chất ngất của bà con, của bằng hữu. T́nh cảm đó đă là liều
thuốc thần dược giúp tôi phấn đấu vơi cơn bệnh thập tử nhất sinh này. Và đó cũng
là mục đích chính mà “ Lá thư người bệnh” được viết ra, như là một
lời tạ ơn tha thiết
gửi những bà con, những bạn hữu. Xin tạ ơn,
tạ ơn những người thân thiết.
Nhân dịp cuối năm dương lịch, mùa của lễ Giáng Sinh và
Năm Mới, tôi cùng gia
đ́nh tôi xin chân thành
gửi tới bạn cùng gia đ́nh những
lời cầu chúc tốt lành nhất của một năm. Đặc biệt, xin cho những
người thân thiết của tôi được sung măn về Sức
Khỏe và tràn đầy Hạnh Phúc quả là hai
ân sủng
tuyệt vời của thượng đế. Xin cho họ được
trọn vẹn cả hai.
Cũng mong rằng cơn bệnh sẽ qua đi và một ngày
nào đó tôi được trở lại khỏe mạnh b́nh thường để tiếp nối hành tŕnh thăm bạn.
Rất thân
Đặng Quang Lạc
Tháng 12 năm 2001