Cảm
Hoài của Ðặng Dung
Thế sự du du nại lão hà, (*)
Vô cùng thiên địa nhập hàm
ca, (*)
Thời lai đồ điếu thành công dị,
Vận khứ anh hùng ẩm hận
đa. (*) (1)
Trí chúa hữu hoài phù địa
trục, (*)
Tẩy binh vô lộ vãn thiên hà,
(3)
Quốc thù vị báo đầu
tiên bạch ,(*) (2)
Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma.
Chúng tôi xin chép lại mấy bản dịch
đã sưu tầm
được, và chúng tôi cũng dịch một bản, hy
vọng những bản dịch này sẽ gây thêm hứng vị
cho độc gỉa.
*
1. Bản dịch
của Phan Kế Bính, trích trong VN Sử Lược của
Trần Trọng Kim
Việc đời
bối rối tuổi gìa vay,
Trời đất vô cùng một cuộc say,
Bần tiện gặp thời lên cũng dễ,
Anh hùng lỡ bước ngẫm càng cay.
Vai khiêng trái đất mong phò chúa,
Giáp gột sông trời khó vạch mây.
Thù trả chưa xong đầu đã bạc,
Gươm mài bóng nguyệt biết
bao rày.
2. Bản dịch trong “Việt
Tuổi về gìa, phải
thời bối rối,
Cả đất trời một hội mê say,
Gặp thời kẻ dở nên hay,
Anh hùng lỡ vận, đắng cay trăm phần.
Lòng cứu chúa muốn vần trái đất,
Gột giáp binh khôn dắt sông trời.
Thù còn đầu đã bạc rồi,
Mấy phen dưới nguyệt
chuốt mài lưỡi gươm.
3. Bản dịch của Phan Võ
Việc thế lôi thối
tuổi tác
này,
Mênh mông trời đất hát và say,
Gặp thời đồ
điếu thừa nên việc,
Lỡ vận anh hùng luống nuốt cay.
Giúp chúa những lăm giằng cốt đất,
Rửa dòng không thể vén sông
mây.
Quốc thù chưa trả già sao vội,
Dưới nguyệt mài
gươm đã bấy chầy.
4.Bản dịch của Đào Hữu
Dương
Tuổi gìa lận
đận nỗi tình đời,
Vô tận vần xoay khoảng đất trời,
Ti tiện gặp thời lên chẳng khó,
Anh hùng lỡ bước hận nhiều thôi.
Vác non
phò chúa trên vai nặng,
Gột giáp qua mây mặt nước
trôi.
Thù nước chưa xong đầu sớm bạc,
Dưới trăng mài kiếm mấy thu rồi.
5. Bản dịch
của Vũ Hải Tiêu
Thế cuộc mênh
mang tuổi sớm gìa,
Đất trời thu lại
chỉ say ca,
Gặp thời đồ điếu thành công dễ
Lỡ vận anh hùng nuốt hận đa.
Giúp chúa những mong nâng địa trục,
Rửa binh không lối kéo thiên
hà.
Quốc thù chưa trả đầu mau bạc,
Bao độ mài gươm dưới nguyệt tà.
6. Bản dịch
của Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu
Việc đời man mác tuổi già thôi,
Đất rộng, trời cao chén ngậm ngùi,
Gặp gỡ thời cơ may những kẻ,
Tan tành sự thế luống cay ai?
Phò vua bụng những mong xoay đất,
Gột giáp song kia khó vạch trờI;
Đầu bạc giang san thù chưa trả,
Long Tuyền mấy độ bóng trăng tà.
7. Bản dịch của Thiện Nhân Nguyễn
Khánh Do
Thế sự ngổn ngang tuổi luống rồi,
Đất trời thu lại
hát say thôi,
Anh hùng nuốt đắng khi tàn vận,
Đồ điếu nên công lúc
gặp thời.
Giúp chúa rắp tâm nâng trái đất,
Rửa binh khôn lối kéo sông trời.
Quốc thù chưa báo đầu mau bạc,
Bao độ gươm mài bóng
nguyệt soi.
Chú thích:
(*) Bàn chép khác: câu 1: Thế lộ du
du ... ;câu 2: Nhập thù ca; câu 4: Sự khứ anh hùng ...; câu 5: Trí chúa hữu tâm;
câu 7: Quốc thù vị phục đầu tương bạch.
(1) Hai chữ "đồ, điếu" ở
câu 4 là chỉ Phàn Khoái, làm nghề đồ tể trước
khi ra giúp Lưu Bang, và Hàn Tín, lúc còn hàn vi đi câu để
chờ thời, sau cầm quân giúp Lưu Bang dẹp Tần,
Sở lập nên nhà Hán.
(2) Câu 6 lấy ý từ hai câu thơ
trong bài Tẩy Binh Mã của Đỗ Phủ, thời
Đường bên Trung Hoa: "An đắc
tráng sĩ vãn Ngân Hà, Tịnh tẩy giáp binh trường bất
dụng" (Ước gì có kẻ tráng sĩ kéo sông Ngân Hà,
rửa sạch giáp binh để lâu dài không phải dùng tới
nữa. Ý để chỉ sự hòa bình lâu dài.
Sưu tầm của Thiên Nhân Nguyễn Khánh
Do