
TÌNH
VẪN
BƠ
VƠ
(nói
nhỏ thôi nha…vì bị Kẹt!)

Thân
trao về Aíban,
Nhất là riêng tặng Ô Thanh và Tố Phân,
với nụ cười của những ngày tháng hồn
nhiên, tuy rất xa xưa…
Vùng
trời đất kẹt qua kẹt lại
Nợ tang bồng kẹt tới kẹt lui
Có phải chăng đời bỗng dưng vui
Khi kẹt cả những mảnh tình xưa cũ?
Gặp
lại em đáy lòng không tự chủ
Cứ lén nhìn, nhưng kẹt…(bà xả ở kế bên)
Em đẹp nhất, khi em đứng mình ên
Để
anh nhớ về chiều hoang xim tím
“Bà
xả ơi, con khóc kìa, không nín”
“Đến dổ giùm” (A ha, rảnh nợ rồi đây!)
Khi bả bận là anh đang ngất ngây
Với dáng em, sao mà xanh xao quá?
Em
cứ nói, nói giùm đi em nhé
Có
nhớ anh? Một chút cũng được rồi
Có vì anh hao mòn cả tăm hơi?
Để
anh say với nửa hồn sao rụng
Em
còn nhớ đến khung trời hoa mộng?
Thưở xa xưa nắng gío cũng hoen màu
Anh mãi chờ, đợi em ở cổng sau
Nhưng lỡ kẹt, nên… nên…(thư tình không dám
gửi)
Em
đẹp quá, tóc em mùi hoa bưởi
Anh quay về, thơm phứt suốt cả đêm
Em làm ơn, đừng thoa nữa, dầu thơm
Anh sẽ chết với hương tình bát ngát
Em
đẹp quá, cả giọng hò câu hát
Để
chiều nay xoan rụng trắng bên thềm
Anh quay về lẩm bẩm hát thâu đêm
Những tiết điệu của bài ca em thích
“Bà
xả ơi, thằng Cu đương thúc thích”
(Bả trừng anh), Ô … kẹt nữa đây rồi
Chưa mặn mòi, mà lại phải dứt hơi
Anh sẽ nói…chờ anh nha!…một chút
“Ê,
Cu Tí, ngồi đây không được nhúc!”
“Ba đang bận, chút ba quay lại liền”
Trời ơi trời, bà xả đúng là tiên
Sao lại bỏ thằng Cu không đúng lúc
Đến
đâu rồi? Thôi, để anh ca tình khúc
“Càng nhìn em…”, yêu em cả một đời
“Trời vào thu, Việt Nam buồn lắm em ơi”
Càng buồn khi, tình chậm lên ngôi thứ
Hát
đi em, một đọan tình lữ thứ
Để
chiều nay mây tím giăng ngang đồi
Em có buồn khi bóng ngã đơn côi
Vai anh đây, em tựa đầu (khi muốn khóc)
Lỡ
yêu em cái thưở còn răng tóc
Đến
hôm nay bạc trắng nửa mái đầu
Nhưng tình đầu chưa dễ đã quên mau
Từ cái buổi nhìn em mà xao xuyến
Buổi nhìn em một hồ thu mắt biếc
Lỡ mai kia mốt nọ có đưa tình
Xin nhớ giùm (trời đất sẽ chứng minh)
Kẽ “mến” em, dẫu
rằng trăm thứ…kẹt
Người
đời bảo dở dang là tình đẹp
Sẽ mất vui khi đã trọn câu thề
Bà xả về… là tình hết đam mê
Bye em nha, bả réo anh đằng trước
“Trời
ơi là trời! Con cái té lên té xuống mà không lo,”
“ÐỨNG NHÌN AI NẢY GIỜ DZẬY?”
Thôi chuyến này kẹt... kẹt lắm rồi đây
Lệnh Hồ Xung… cũng thua lệnh Bà Xả….
Bye
em! Got to run…