|
|
|
Đốc
sự 16
và Giáo sư Nguyễn Thị Huệ
Hôm nay anh Nguyễn Công
Lượng ĐS/16 gọi điện thoại thăm tôi và nhờ viết vài gịng cho Kỷ Yếu ĐS/16 mà
các anh chị sẽ tái bản để kỷ niệm sau 31 năm ra trường.
Tôi thật bất ngờ và chẳng biết phải viết ǵ v́ đối với tôi Học Viện QGHC nói
chung và lớp ĐS/16 nói riêng có quá nhiều kỷ niệm nên phải viết cái ǵ trước cái
ǵ sau đây ?
Nhớ lại buổi đầu gặp gỡ các anh chị ĐS/16 tại Giảng Đường 101 Học Viện QGHC với
môn Vận Động Nhân Dân mà tôi hướng dẫn. Đa số các khuôn mặt trẻ từ Trung học mới
bước vào ngưỡng cữa Đại học và một số anh chị tuổi đời đă cao từ các công chức
đă cho tôi nhiều cảm mến đặc biệt.
Đến nay, tôi nghĩ rằng cái c̣n lại trong các anh chị khóa 16 chắc chắn không
phải là hai tập course về Vận Động Nhân Dân và Xă Hội Học của tôi mà là những kỷ
niệm đă cùng tôi qua các cuộc du khảo tại Trung Tâm Huấn Luyện Cán Bộ XDNT Vũng
Tàu hoặc chuyến viễn du Phú Quốc với Y Tế hạm Hàn Giang 401 lênh đênh trên sóng
nước.
Suốt cả tuần lễ.
Chúng ta đă có dịp tiếp xúc với đồng bào địa phương, với chiến sĩ VNCH và quân
đội Đồng Minh tại một hải đảo tận cùng của đất nước. Những địa danh như Dương
Đông, An Thới, Ḥn Thơm, Ḥn Rái Cá...của hải đảo thơ mộng nầy, chắc không ai
trong chúng ta quên được. Các kỷ niệm đó thiết tưởng in dấu trong kư ức các bạn
và khó phai theo năm tháng…
Điều làm tôi được an ủi nhiều nhất
cũng là cái t́nh mà các anh chị ĐS/16 đă dành cho hôm nay nơi đất khách. Tôi đă
có dịp đến Nam California được vợ chồng anh Lượng đến thăm rồi sau đó cùng đi ăn
hủ tíu Nam Vang và sau đó tổ chức cuộc họp mặt tại nhà hàng Mỹ Nguyên với Gia
đ́nh của tất cả các anh chị khóa 16 đang cư ngụ tại đây. Tôi đến Bắc California
trong dịp ĐS/17 họp mặt th́ t́nh cờ cũng được anh chị Phan Thành Hùng mời dự đám
cưới của c
on
gái, sáng hôm sau lại mời vợ chồng tôi đến nhà đăi món cháo gà uống trà và xem
hoa lan . Tháng 8, 2001 vợ chồng tôi đi Louisiana, được anh chị Vũ Ngọc Thúy ân
cần mời đến nhà. Tôi bảo : “ Cô đi chơi đâu thích ở Motel để tự do ngủ trưa,
không làm rộn ai cả…” Anh chị Thúy lại tự động trả tiền Motel cho tôi. Tôi rất
cảm động v́ sau 30 năm xa cách sợi dây thân t́nh giữa thầy tṛ lại gặp nhau ở
một xứ sở như Hoa Kỳ lại c̣n thấm thiết đến như vậy. Thật là một phần thưởng
tinh thần cho những nhà giáo như chúng tôi. Đời cũng phải có những chuổi hành
động đẹp để trang trí tim người.
Tôi có mấy lời quư mến gởi đến tất
cả khóa ĐS/16, chúc các anh chị và gia đ́nh vui khỏe và thành công.
Nguyễn Thị Huệ
