| |
Những hành
khách trên xe buýt nhìn một cách thông cảm một
người phụ nữ trẻ xinh đẹp
với một chiếc gậy màu trắng làm
vật chỉ đường. Cô ấy trả
tiền vé rồi dùng bàn tay chạm vào từng
dãy ghế để tìm chỗ ngồi. Sau đó
cô ngồi xuống, đặt túi xách lên đùi
và tựa chiếc gậy vào thành ghế.
Đã một nǎm trôi qua kể từ ngày Susan,
tên người thiếu phụ trở nên mù loà.
Một sự chẩn đoán sai lầm trong y
học đã cướp đi ánh sáng của cuộc
đời cô, đưa cô vào thế giới của
đêm tối, giận giữ, thất vọng
và tự ti. Tất cả cô đều trông chờ
vào Mark, người chồng yêu quí của mình.
Mark làm việc ở hãng hàng không quốc gia. Anh
yêu vợ chân thành. Khi nhìn thấy nàng chìm dần
trong sự ủ rũ và tuyệt vọng, anh
rất đau lòng và quyết định giúp nàng
trở nên tự tin và độc lập.
Cuối cùng Susan cũng sẵn lòng trở lại
làm việc, nhưng làm cách nào để nàng đến
được sở làm? Nàng vẫn thường
đi xe buýt nhưng bây giờ việc đi lại
trên đường một mình khiến nàng rất
hoảng sợ. Mark sẵn lòng đưa vợ
đến sở làm mỗi ngày mặc dù nơi
họ làm việc rất xa nhau. Lúc đầu
điều ấy cũng an ủi được
những nỗi đau mà Susan phải gánh chịu
cũng như khiến Mark cảm thấy mình
không phải là người vô dụng. Về sau,
Mark thấy mình cần phải sắp xếp
lại mọi thứ và anh nhận thấy Susan
phải đi xe buýt trở lại, không thể
suốt ngày nàng cứ dựa dẫm vào anh. Anh
muốn vợ phải độc lập và tự
tin như ngày xưa. Điều này đã khiến
Susan giận giữ như thế nào và nàng cho
rằng Mark đang dần bỏ rơi mình. Nàng
đã khóc thật nhiều. Trái tim Mark đau nhói
khi nhìn thấy những giọt nước mắt
của nàng nhưng anh muốn nàng phải cứng
rắn hơn, phải chấp nhận hoàn cảnh
và vui sống. Một vài ngày đầu, Mark dạy
nàng cách bước lên xe buýt và sử dụng những
giác quan khác để thích nghi với điều
kiện sống hiện tại. Điều đó
càng làm cho Susan cảm thấy khổ sở. Nàng
luôn cảm thấy mình vô dụng và bị bỏ
rơi khi phải một mình đối diện
với thế giới hỗn độn bên ngoài
mà không có sự che chở của người
chồng thương yêu.
Mọi việc
ban đầu rất khó khǎn cho Susan nhưng
cô cũng dần quen và thích nghi được.
Một buổi sáng nọ, Susan vẫn đi làm
như mọi khi và có lúc cô đưa tiền vé,
người tài xế nói: "Tôi cảm thấy
ganh tị với cô đấy". Susan không chắc
người tài xế đang nói mình. Có ai trên đời
này lại đi ganh tị với một người
luôn phải chật vật với cuộc sống,
không như những người bình thường
khác. Cô hỏi một cách tò mò: "Ông đang nói
chuyện với tôi ư? Tại sao ông lại
ganh tị?".
Người tài xế trả lời: "Chắc
cô cảm thấy rất hạnh phúc khi người
khác quan tâm chǎm sóc nhiều đến như
thế." Susan lắc đầu: "Tôi không
hiểu ý ông."
"Ôi, cô không biết à? Cứ mỗi sáng, tôi
thấy một người đàn ông rất đẹp
trai đứng ở góc đường nhìn cô
xuống xe buýt và bǎng qua đường. Anh
ta đứng đó để chắc chắn
rằng cô qua đường một cách an toàn
và chỉ lái xe đi khi bóng cô khuất nơi vǎn
phòng làm việc. Anh ta vẫn thường nhìn
cô một cách trìu mến và mỉm cười
với cô. Cô thật là một người phụ
nữ may mắn".
Tình yêu không là một đồ vật để
bạn có thể nhìn hoặc cầm nắm mà
phải được cảm nhận bằng
trái tim. Đôi khi sự yêu thương vô điều
kiện không thể hiện ra bên ngoài nhưng
nó lại nồng nàn và sâu lắng hơn bao giờ
hết.
|
|