| |
Họ vào quán
cà phê, đưa mắt nh́n quanh, rồi người
chồng cất tiếng:
- Ở đây không thể nói chuyện được?
Anh ra hiệu cho vợ và họ tiến về
phía cửa. Ra đến ngoài đường,
người vợ bực bội nói:
- Thế anh tưởng giữa giờ cao điểm
này mà ở quán "Kikirich" vẫn c̣n chỗ
trống được à?
Người chồng không đáp. Trong giây lát, họ
lưỡng lự đứng trên vỉa hè, sau
đó, người vợ lại lên tiếng:
- Thôi chúng ta đến nhà hàng "Zeld" vậy.
Có thể ở đó chúng ta sẽ kiếm được
một ngăn c̣n trống.
Nhưng nhà hàng "Zeld" đông nghịt khách.
Ngăn nào cũng đă đủ bốn người
ngồi, có khi tới sáu người. Chủ nhà
hàng dẫn họ tới một ngăn:
- Ở đây mới có ba người, hai anh chị
có thể ngồi vào những chỗ c̣n trống.
Một ông khách ngồi trong đó kiên quyết
phản đối:
- Chúng tôi đang chờ mấy người bạn!
Chủ nhà hàng nhă nhặn, nhưng kiên quyết
đáp:
- Rất tiếc chúng tôi phải sắp xếp
chỗ ngồi cho khách. Khi nào bạn các ông đến
chúng tôi sẽ thu xếp chỗ cho họ.
Nhưng cặp vợ chồng cũng không ngồi
trong ngăn đó. Họ chờ. Lát sau mới
có một ngăn khách vừa ra hết, họ
liền vào luôn đó.
- Bây giờ th́ chúng ta có thể yên tâm bàn bạc
chuyện ly dị được rồi, - người
chồng gọi mấy món ăn, rồi nói.
- Anh lầm to? Sẽ lại có vài người
khách được xếp vào ngồi đấy.
Và họ sẽ giỏng tai lên nghe tại sao tính
nết chúng ta không hợp nhau, tại sao chúng ta
lại muốn ly dị và chúng ta đặt cho
nhau những điều kiện ǵ. Họ sẽ
tha hồ thỏa măn trí ṭ ṃ của họ!
Thôi được
rồi, được rồi? Chúng ta sẽ bảo
rằng những chỗ này đă có người
ngồi
- Ăn thua ǵ? Anh không thấy các nhân viên phục
vụ nhét khách vào chật ních các ngăn kia à? Dù
khách ở trong đó có bảo các chỗ đều
đă có người nguôi.
- Vậy biết làm sao bây giờ?
- Anh nhanh trí gớm nhỉ? - người vợ
mỉa mai nói - Y hệt hôm ở Berega. Hôm ấy
lần đầu tiên em cảm thấy thất
vọng về anh.
- Thôi đi, đừng nói nữa - mặt người
chồng sa sầm.
- Này, em đă nghĩ ra một cách. Chúng ta hăy làm
ra vẻ như chúng ta đang si cuồng yêu nhau.
Anh hiểu không?
Thấy một cặp trai gái yêu nhau sẽ không
ai quấy rầy đâu. Anh giả vờ được
chứ?
- Anh sê cố thử.
- Vậy chúng ta bắt đầu nhé! Pḥng ngủ
sẽ là của em, pḥng ăn sẽ thuộc về
anh.
- Sao lại thế! Pḥng ngủ giá trị gấp
đôi pḥng ăn
- Th́ anh lấy thêm tấm thảm nữa vậy.
- Cái tấm thảm đă sờn rách ấy à?
- Cứ thế nay chúng ta không thỏa thuận
được với nhau đâu. Anh bao giờ
cũng tham lam!
- Anh mà tham? Nói thế mà nghe được! Cẩn
thận cậu phục vụ đang dân mấy
người khách mới đến ḱa!
Người vợ âu yếm ngả vào chồng,
c̣n anh th́ vuốt ve tay vợ.
- Thôi, bọn ta đừng vào đây - một
trong những người khách vừa tới nói.
Bọn họ đi tiếp t́m chỗ ngồi
khác.
- Thế nào? - người chồng lại cất
tiếng.
- Pḥng ngủ thuộc về em. Anh có thể lấy
cây đèn đứng
- Cả chiếc TV nữa!
- Không được! Anh lại c̣n muốn cả
chiếc TV! Hôn em mau lên! Có người đến
ḱa!
Họ hôn nhau
và lại giữ được không để
ai vào ngồi gần.
- Rơ ràng em đ̣i pḥng ngủ là do bà mẹ quư báu
của em xui.
- Dù có đúng thế chăng nữa th́ đă sao?
- giọng người vợ có vẻ tức
tối. Mẹ có quyền góp ư kiến.
- Tiếc rằng mẹ em lại can thiệp
quá nhiều vào đời sống gia đ́nh của
chúng ta!
Vừa nói, anh vừa hôn má vợ, c̣n chị đắm
đuối nh́n vào mắt anh.
Mẹo của họ lại thành công. Trong một
lúc họ khe khẽ căi nhau gay gắt, xen giữa
những lời xúc phạm là những cái ôm và
những nụ hôn. Cuối cùng họ thỏa
thuận sẽ chia đôi cả pḥng ngủ, cả
pḥng ăn. Nhưng khi nói đến cái tủ
ly, họ lại không thể nào nhất trí với
nhau.
- Em định cướp sạch của anh,
- người chồng rít lên, mặt đỏ
như con gà tây, c̣n người vợ đáp lại
bằng cách ôm lấy cổ chồng hôn vào môi
anh.
Ông chủ nhà hàng giận dữ nh́n họ và dẫn
mấy người khách ra chỗ khác.
Nụ hôn của vợ làm người chồng
hơi bối rối bởi trong đó anh không
cảm thấy sự bắt buộc. Nụ hôn
ấy là thực sự. Nụ hôn như thế
anh vẫn quen "nhận" và "trả"
trong những năm đầu tiên hai người
chung sống.
Người vợ ngượng nghịu nh́n tránh
đi. Chị cũng thấy rơ mặc dù chị
hôn là tại ông chủ nhà hàng xuất hiện,
nhưng nụ hôn của chị không hoàn toàn giả
tạo. Ông chủ nhà hàng đă dẫn đám thực
khách đi rồi, mà môi chị vẫn chưa
rời khỏi môi anh.
- Chúng ta đang bàn dở đến cái tủ
ly, - người chồng lên tiếng sau giây lát
lúng túng và một phút im lặng. - Thôi được
em lấy cái tủ ấy cùng với tất cả
những b́nh những lọ và các thứ lặt
vặt bằng sứ đi.
- Không, em không thể nhận như vậy. Anh
giữ lấy th́ hơn.
- Không đời nào? Làm sao em có thể chia tay với
bức tượng cô vũ nữ ba lê bằng
sứ? Hoặc với chiếc b́nh đỏ?
Lại c̣n cô bé đang khóc nữa? Em vẫn yêu
quư những cái đó lắm!
- Thế anh không yêu quư sao?
- Nói chung th́ cũng có.
- C̣n bức tranh Ripple-ronai? Chúng ta chưa nói đến
nó. Chúng ta đă cùng ngắm nó gần như hàng
ngày
- Thế bức "Phong cảnh Tatry"?
- Đă bao lần chúng ta mơ ước đi
du lịch tới đó!
- Lẽ ra chúng ta phải đi mới đúng!
Nếu thế, có lẽ...
Người vợ tiếp lời:
- Nếu thế, có lẽ bây giờ chúng ta đây
không phải ngồi bàn bạc về các điều
kiện ly dị.
Hai người ngồi im lặng. Sự xuất
hiện của ông chủ nhà hàng lại đẩy
họ vào ṿng tay nhau. Khi họ buông nhau ra, người
chồng khẽ nói:
- Sáu tuần lễ nữa sẽ có một chuyến
du lịch. Tám ngày ở Tatry. Em... em có muốn
đi với anh không?
Người vợ đưa mắt nh́n xung quanh
và đáp:
- Bây giờ đang không có ai ở gần đây
cả. Hôn em mau lên!
|
|