| |
Có hai bạn trẻ, một người Anh và
một người Do Thái cùng đi xin việc
làm. Một đồng xu của ai đó đánh
rơi trên mặt đất. Anh bạn trẻ
người xứ sương mù đi ngang qua
trông thấy nhưng phớt lờ, c̣n anh bạn
trẻ người Do Thái th́ cúi xuống nhặt,
nét mặt tỏ vẻ hân hoan.
Nh́n thấy hành động của anh bạn Do
Thái, anh bạn trẻ người Anh tỏ ra
khinh thường, lẩm bẩm: Một đồng
xu cũng nhặt, thật chẳng ra làm sao cả.
Chờ cho anh bạn trẻ người Anh đi
qua, anh bạn trẻ người Do Thái nói: Nh́n
thấy tiền mà ngoảnh mặt làm ngơ,
thật là lăng phí của Giời!
Hai người cùng đến xin việc ở
một công ty. Doanh nghiệp rất nhỏ, công
việc th́ nặng nhọc mà tiền lương
th́ chẳng được là bao, anh bạn trẻ
người Anh chẳng nói chẳng rằng vội
vă bỏ đi, c̣n anh bạn trẻ người
Do Thái th́ t́nh nguyện xin vào làm việc.
Hai nǎm sau, hai người t́nh cờ gặp
nhau trên đường phố. Anh bạn trẻ
người Do Thái đă trở thành Giám đốc
công ty, c̣n anh bạn trẻ người Anh vẫn
chưa xin được việc làm. Không hiểu
được sự việc, anh ta bèn hỏi:
Anh là người chẳng xuất sắc ǵ lắm,
sao lại phất nhanh như thế? Anh bạn
Do Thái đáp: Tôi không bỏ qua từng đồng
xu như anh. Một đồng xu cũng không
quan tâm, làm sao anh có thể trở nên giàu có được?
Anh bạn trẻ xứ sương mù đâu phải
là không cần tiền, nhưng trong con mắt
của anh, anh chỉ muốn những khoản
tiền lớn, song lại quên câu thành ngữ:
"Tích tiểu thành đại", v́ vậy
ước mơ làm giàu của anh ta phải đợi
đến ngày mai. Đó là lời giải đáp
cho câu hỏi của anh bạn trẻ người
Anh. |
|