| |
Câu chuyện xảy ra tại một bệnh viện
nhỏ ở một vùng quê hẻo lánh. Ơ' khoa
hoá trị liệu có một phụ nữ trẻ
đang ở giai đoạn cuối của cǎn
bệnh ung thư. Tuy luôn bị những cơn
đau hành hạ nhưng chưa bao giờ người
phụ nữ ấy quên trao cho chúng tôi một
nụ cười biết ơn sau mỗi lần
điều trị. Những khi chồng cô tới
thǎm, mắt cô rạng ngời hạnh phúc.
Đó là một người đàn ông đẹp
trai, lịch thiệp và cũng thân thiện như
vợ ḿnh.
Tôi rất ngưỡng
mộ chuyện t́nh của họ. Hằng ngày
anh mang đến cho cô những bó hoa tươi
thắm cùng nụ cười rạng rỡ,
anh đến bên giường, nắm lấy
tay cô và tṛ chuyện cùng cô. Những lúc quá đau
đớn cô khóc và trở nên cáu gắt, anh lại
ôm cô vào ḷng, an ủi động viên vợ ḿnh
cho đến khi cơn đau dịu đi. Anh
luôn bên cô mỗi khi cô cần, anh giúp cô uống
từng ngụm nước và không quên vuốt
nhẹ đôi chân mày của cô. Mỗi đêm,
trước khi ra về anh luôn đóng cửa
để hai người có những giây phút bên
nhau. Khi anh đi, chúng tôi thấy cô ấy đă
say ngủ mà trên môi vẫn phảng phất nét
cười. Nhưng đêm ấy mọi chuyện
đă thay đổi. Khi nh́n vào bảng theo dơi,
kết quả cho chúng tôi biết rằng người
vợ trẻ ấy sẽ không qua khỏi đêm
nay. Mặc dù rất buồn nhưng tôi biết
đó là cách tốt nhất cho cô ấy, từ
nay cô sẽ không phải chịu những cơn
đau thêm nữa. Để bản theo dơi trên
bàn, tôi muốn đến pḥng bệnh. Khi tôi bước
vào pḥng, cô mở mắt nh́n tôi hé môi cười
một cách yếu ớt, nhưng hơi thở
của cô nghe thật khó nhọc. Chồng cô ngồi
bên cô, mỉm cười nói: "Cho đến
bây giờ món quà tuyệt vời nhất tôi dành
cho cô ấy chính là t́nh yêu của tôi". Và tôi
đă khóc khi nghe điều đó, tôi nói nếu
họ cần bất cứ thứ ǵ th́ đừng
ngại.
Đêm ấy
cô đă ra đi trong ṿng tay người chồng
yêu dấu. Tôi không thể làm ǵ hơn ngoài việc
cố an ủi và chia sẻ nỗi đau này cùng
chồng cô. Với khuôn mặt đẫm nước
mắt, anh nghẹn ngào:
- "Xin hăy cho
tôi ở bên cô ấy một lúc".
Bước ra
khỏi pḥng, đứng ở hành lang lau những
giọt nước mắt, nhớ nụ cười,
nhớ ánh mắt, nhớ những cái ôm gh́ chặt
mà cô ấy dành cho chúng tôi...tôi nhớ tất cả
về cô ấy như một người bạn
thân thiết, tôi cũng phần nào có thể cảm
nhận được nỗi đau mà chồng
cô đang chịu đựng. Bỗng nhiên, từ
trong pḥng vọng ra một giọng hát trầm
ấm tuyệt vời mà tôi chưa từng được
nghe. Không chỉ riêng tôi mà tất cả mọi
người đều bị cuốn hút bởi
giọng hát của anh khi anh cất lời bài
Beautiful brown eyes. Rồi giai điệu khúc ca nhỏ
dần, anh mở cửa gọi tôi đến,
anh nh́n sâu vào mắt tôi, ôm chầm lấy tôi và
nói:
- "Tôi đă
hát bài này cho cô ấy nghe mỗi đêm kể từ
ngày chúng tôi quen nhau. Mọi ngày tôi vẫn thường
cố giữ cho giọng ḿnh thật nhỏ để
không làm phiền những bệnh nhân khác. Và tôi
chắc rằng đêm nay trên thiên đường
cô ấy cũng vẫn nghe tôi hát. Tôi xin lỗi
v́ đă quấy rầy mọi người. Tôi
chỉ không biết sẽ sống ra sao khi vắng
cô ấy. Chị có nghĩ rằng cô ấy nghe
thấy tiếng tôi không?".
Tôi khẽ gật
đầu mà nước mắt vẫn tuôn. Anh
ôm tôi một lần nữa, hôn lên má tôi và cám ơn
tôi cùng tất cả mọi người. Đoạn
anh quay bước, cúi đầu khẽ huưt sáo
giai điệu thân quen. Khi anh bước đi,
tôi nh́n theo, thầm cầu nguyện cho cô ấy,
cho anh và cho một ngày nào đó cũng sẽ t́m
được một t́nh yêu như thế.
|
|