| |
Một đoàn hợp xướng nổi tiếng
tổ chức cuộc biểu diễn báo cáo định
kỳ thường niên. Khách mời có đủ
các giáo sư âm nhạc, các nhà sáng tác, phê bình, các
nghệ sĩ nổi tiếng và nhiều chính
khách. Hết chương này nối tiếp chương
khác, giọng ca của các ca sĩ cứ hoà quyện
lấy nhau, dường như mỗi âm thanh,
mỗi lời ca đều phát ra từ chiếc
đũa chỉ huy của vị nhạc trưởng
- nhịp nhàng - đúng chỗ - đúng lúc - đúng
thanh điệu...; thể hiện kết quả
của một quá trình luyện tập gian khổ
và trình độ diễn xuất cao. Dòng thác âm
thanh cùng lời ca kỳ diệu như đưa
cả người hát và người nghe vào trạng
thái thǎng hoa, ngây ngất như trong mơ trong
mộng. Bỗng nhiên, một giọng nữ trong
veo cất lên cao vút. Một giọng độc
xướng kỳ lạ, nhưng lại xuất
hiện ở vị trí không dành cho những người
độc xướng! Vị nhạc trưởng
ngỡ ngàng, ngẩng đầu; dàn hợp xướng
dường như bắt đầu rối loạn...
May thay, sự cố chỉ xảy ra trong một
vài giây; ngay lập tức mọi thứ lại
trở về ?quĩ đạo? bình thường
và buổi biểu diễn đã kết thúc hết
sức mỹ mãn. Những tràng vỗ tay như
sấm và nghi lễ tặng hoa vừa chấm
dứt thì vị nhạc trưởng đã hầm
hầm lao vào phía sau sân khấu:
-
Ai đã hát lạc giọng??.
-
Là tôi ạ...
Một
cô gái mới nhập đoàn không lâu đang thút
thít ngồi khóc trong sân khấu. Vừa đúng
lúc đó có một vị thượng khách bước
vào, ông nhạc trưởng đành phải tươi
cười bước ra nghênh tiếp.
-
Tôi rất muốn gặp cô gái đã hát lạc
giọng - vị giáo sư âm nhạc nổi tiếng
nói - Đã lâu lắm rồi, tôi chưa được
nghe một giọng nữ cao nào đẹp và
mượt đến mức như vậy; biết
cách huấn luyện, sẽ có được
một ca sĩ lớn. Thế là cô gái hát lạc
giọng bị cả đoàn chỉ trích đó
đã trở thành học trò của vị giáo
sư nổi tiếng. Quả nhiên, sau vài năm,
cô gái lọ lem đó đã trở thành một
ngôi sao lớn trong giới thanh nhạc.
Một
số người chỉ nhìn thấy cái sai của
những người khác. Có người lại
nhìn thấy được cả ưu điểm
trong những sai lầm. Để có thể trở
thành loại người thứ hai, cần phải
vừa có lòng bao dung vừa có trí tuệ.
|
|