| |
“Chú nhà báo!
Thực t́nh em chẳng có ǵ để nói. Mong chú
đừng ghi âm, cũng đừng chép…”
-“Hôm đó, em
đâu có nghĩ tới t́nh quốc tế… Thật,
em không hề nghĩ”.
- “Sự t́nh
hết sức đơn giản, trên đường
đi làm về, em nhặt được cái bao,
có rất nhiều ngoại tệ. Trời tối,
em không dám đứng đợi người đánh
mất, vội đến bốt công an. Chú công
an đếm hơn một vạn đô la. Em
chưa từng thấy số tiền lớn
như vậy. Không dấu ǵ chú, lúc đó em rất
sợ! Em muốn chạy mau về nhà. Chú công
an cũng không hỏi tên em, chỉ xem qua chứng
minh thư. Sáng sớm hôm sau em nghe nói, chú công an
đă t́m ra người đánh mất, là một
thương gia người Malaysia. Khi ấy làm
sao em lại nghĩ đến t́nh quốc tế
được”.
- “Xem ra, chú muốn
biết một chút lai lịch về em… được,
em kể cho chú nghe một điều bí mật
mà từ trước đến nay em chưa kể
cho ai hay”.
- “Chà, nói ǵ bây
giờ, thôi em không nói đâu… mà thôi, nói th́ nói… nhưng
chú đừng ghi âm đó nghe…”
- “Mẹ em là
một công nhân quét đường, làm từ ngày
mới giải phóng đến nay, quét rác không
nổi nên mẹ em xin về hưu. Bốn mươi
năm quét rác của mẹ em, rác dồn lại
chất thành núi, nhặt được không biết
bao nhiêu thứ. Đơn vị mẹ em làm có
một quyển sổ ghi lại công nhân nhặt
rơi đem nộp 148 đồng hồ đeo
tay, 17 dây chuyền vàng, 36 nhẫn vàng, 266 bót đựng
tiền, c̣n bạc đúc, tín phiếu, giấy
tờ không kể xiết. Có một lần… Ối!
Đợi em kể tiếp…”
- "Có một
lần, mẹ em nhặt được một
cái bao to, trong đó có một đứa bé mới
sinh… Đứa bé đó… chính là em đây…”
- "Em rất
thương mẹ, nhưng có lúc… Thôi, em không kể
tiếp nữa…”
|
|