NHỮNG CỐ GẮNG CUỐI CÙNG
ĐỂ THOÁT KHỎI V̉NG KỀM KẸP CỦA CỘNG SẢN VIỆT
NAM
Cuối tháng 7 năm 1990, nhận được Hộ Chiếu cho cả gia đ́nh 16
người, ḷng mừng khấp khởi, Tôi vội vă biên thơ báo tin và đính
kèm bản sao các Hộ Chiếu cho 2 người con đang ở bên Hoa Kỳ, để
yêu cầu tiếp xúc với toà Đại Sứ Hoa Kỳ tại Thái Lan, xin họ cứu
xét lên danh sách phỏng vấn sớm chừng nào tốt chừng nấy. Thế rồi
ngày tháng chờ đợi, lại lặng lẽ nối đuôi nhau trôi qua. Cơ quan
phụ trách Di trú của Chính phủ Hoa Kỳ, yêu cầu 2 người con tôi
phải làm lại tờ khai lợi tức, để cập nhật hoá hồ sơ bảo lănh, và
lo tiền mua vé máy bay cho thân nhân. Ngoài ra, c̣n phải đi t́m
một tổ chức thiện nguyện tại địa phương cư trú, xin họ cấp giấy
chứng nhận bằng ḷng tiếp tay giúp đỡ khi gia đ́nh sang tới Hoa
Kỳ. Bao nhiêu chuyện nhiêu khê, chẳng đơn giản như người ta đồn
đăi. Nào là Chính phủ Hoa Kỳ lo hết, đến nơi có tổ chức đón rước
rầm rộ đưa về nơi ăn chốn ở đă chuẩn bị sẵn sàng đầy đủ tiện
nghi, và đặc biệt được phát tiền lương bồi thường suốt từ tháng
4 năm 1975, vân vân và vân vân.
Một hôm, Tôi đang phụ các con làm “gia công” may thêu quần áo
như thường ngày, bỗng thấy Trưởng Công An Phường dẫn 2 người lạ
đến thăm. Sau nụ cười xă giao, ông ta giới thiệu 2 người cùng đi
là Trưởng Công An Quận và nhân viên đại diện Bộ Nội Vụ từ Hà Nội,
đến thăm và t́m hiểu xem Tôi có gặp khó khăn ǵ cần giúp đỡ
không? Có giới thiệu tên và chức vụ của vị đại diện, nhưng lâu
quá Tôi không c̣n nhớ. Ngay đến tên của Trưởng Công An Phường,
Tôi cũng chẳng lưu tâm nhớ. Ngoài những câu mào đầu làm quen
thăm hỏi sức khoẻ, công việc kiếm sống hàng ngày, về những “đổi
mới” Nhà Nước đang tiến hành, ông Đại diện xen kẽ cài khéo một
số câu, đại ư : “-Với hoàn cảnh “đổi mới” hiện tại, Bác có kế
hoạch nào quy mô tham gia phát triển Kinh tế đất nước không? Bác
có ư muốn xin đi định cư tại nước ngoài không? Bác đă nộp hồ sơ
xin đi chưa? Nếu Bác ở lại trong nước, hàng tháng các anh chị ở
Hoa Kỳ gửi về cho vài trăm Đô la, sống dư giả như ông hoàng.
Chẳng sung sướng hơn là ra nước ngoài, cũng phải nai lưng đi làm
mới có ăn. Tuổi đă già chịu thêm vất vả làm chi, cho nó khổ vào
thân?”
Tôi thủng thẳng trả lời : “-Sau 13 năm cải tạo, sức khoẻ của Tôi
bị suy nhược nhiều, lại không có cơ hội cập nhật hoá hiểu biết
về khoa học kỹ thuật kịp thời đại, nên chẳng có khả năng cáng
đáng những chương tŕnh quy mô có lợi cho đất nước. Diện của Tôi
hiện tại, chẳng Cơ quan Nhà Nước nào tin dùng, các Xí nghiệp
cũng lắc đầu, chỉ c̣n ngồi nhà phụ cho các con, kiếm hàng ngày
vài ba chục đồng để sống vậy thôi. Lúc đau ốm không làm được, sẽ
là cái vạ lớn cho Vợ Con phải nuôi báo cô. Ngoài ra, Tôi ở đây
chẳng làm được ǵ lợi cho đất nước, c̣n khiến Nhà Nước phải bận
tâm cho người thường xuyên theo dơi, chẳng uổng phí tiền và th́
giờ lắm sao?
Bây giờ được Đảng và Nhà Nước chủ trương “cởi mở cho nói thẳng
nói thật”, Tôi xin bầy tỏ sự thực. Nếu cứ tiếp tục cuộc sống như
hiện tại, các con của Tôi không có cơ hội học hỏi để thăng tiến,
làm sao có khả năng kỹ thuật khoa học tiến bộ mà đóng góp cho xứ
sở. Suốt thời gian qua, các con của Tôi không ai được “chiếu cố”
cho theo học bậc Đại học. Có đứa đang học Đại học Y khoa năm thứ
3, ngay sau giải phóng bị nghi ngờ có tham gia hoạt động chống
Nhà Nước, bị nhốt trong Khám Chí Hoà 2 năm không t́m được bằng
chứng mới tha. Hiện nay, hàng ngày cậu ấy đạp xe đi bỏ nước uống
cho các nhà hàng ăn, không xin được việc làm hợp khả năng. Những
đứa khác, với tấm bằng Trung học, cũng chẳng kiếm được việc làm
ḥng có cơ hội tiến thân. Lại không có tiền vốn, chẳng làm ăn
kinh tế ǵ lớn lao được, để có thể cải tiến cuộc sống cho được
tương đối đầy đủ hàng ngày, nói chi đến dư giả mà lo cho Cha Mẹ.
Tôi đă nộp hồ sơ xin cho cả gia đ́nh đi sang Hoa Kỳ định cư. Các
con Tôi sang Hoa Kỳ, với sự giúp đỡ của 2 người con đang ở bên
đó đă có cuộc sống ổn định, chúng sẽ vừa đi làm vừa theo học
tiếp bậc Đại học. Như vậy chúng chắc chắn sẽ có tương lai sáng
sủa hơn hiện tại. Một khi có khả năng kỹ thuật tân tiến cao, sau
này nếu Nhà Nước cho phép, chắc chắn chúng sẽ có cơ hội tiếp tay
phục hưng kinh tế đất nước hữu hiệu hơn. C̣n riêng phần Vợ Chồng
tôi, sang đó cũng chẳng c̣n sức khoẻ mà đi làm kiếm tiền tự sống,
sẽ chỉ ở nhà trông nom các cháu nhỏ, cho Cha Mẹ chúng đi làm đi
học mà thôi.
Nếu Nhà Nước chấp thuận cho đi, th́ đời đời gia đ́nh chúng tôi
nhớ măi “ḷng nhân đạo đầy t́nh người” của “Đảng Quang vinh”.
C̣n không cho th́ chúng tôi ở lại, tiếp tục lao động với hết khả
năng của ḿnh, như đang làm trong hiện tại, được đến đâu hay đến
đấy.”
Sau hơn tiếng đồng hồ, ngồi nói chuyện trong “tinh thần cởi mở
và thông cảm”, họ đă vui vẻ chia tay chẳng tỏ lộ vẻ ǵ khó chịu,
khiến Tôi phải lo lắng. Sở dĩ Tôi vững tâm “nói thẳng nói thật”
là v́ đă nắm Hộ Chiếu trong tay, và gia đ́nh Tôi đă được Bộ
Ngoại Giao Nhà Nước Hà Nội xếp vào danh sách H.13, chuyển sang
Thái Lan cho Toà Đại sứ Hoa Kỳ rồi, nên không lo họ trở mặt. Hơn
nữa, Đảng và Nhà Nước Cộng sản Việt Nam đang cần tống ra khỏi
nước, tất cả những người bị giam giữ đầy đọa lâu năm, ḷng thù
hận đối với Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà Nước Xă hội Chủ nghĩa
dĩ nhiên cũng rất sâu đậm. Nếu để ở lại trong nước chẳng khác
nào “nuôi ong tay áo”, chắc chắn những người này sẽ cấu kết âm
thầm tổ chức các phong trào gây xáo trộn Xă hội, đấu tranh làm
áp lực Chính quyền phải thay đổi, từ bỏ Chế độ độc Đảng độc
quyền Chuyên chính, th́ đâu có lợi ǵ cho Xă hội Chủ nghĩa.
Từ cuối năm 1986, Đảng và Nhà Nước Cộng hoà Xă hội Chủ nghĩa
Việt Nam noi gương quan thầy Liên xô “mở cửa đổi mới”. Dân chúng
được thả lỏng cho buôn bán tự do. Nhà Nước tha hồ đặt ra đủ loại
thuế chồng chất lên sản phẩm, để mà thu vét làm giầu cho Đảng.
Chỉ có người tiêu thụ là đưa cổ ra chịu cứa. Nhưng có đồ tốt mà
mua mà dùng, c̣n hơn phải tiếp tục dùng những sản phẩm tồi, do
các Xí nghiệp Quốc doanh độc quyền sản xuất.
Nhà Nước có biện pháp đánh thuế của Nhà Nước. Dân làm ăn buôn
bán cũng có mánh lới trốn thuế, nhờ các cấp Cán bộ Nhà Nước tiếp
tay “ăn móc ngoặc”, để sống phè phỡn cho bơ những ngày nằm trong
“bưng” đói khổ. Nạn Cán bộ Cách mạng quan liêu tham nhũng vốn có
xưa nay, được thời cơ bộc phát công khai hoành hành mạnh mẽ hơn,
tại mọi cấp từ lớn xuống đến nhỏ. Nhà Nước chắc cũng biết nhưng
làm ngơ, miễn sao mọi người cùng có công việc làm kiếm ra tiền
để sống thong thả. Không c̣n ai than van thù ghét Nhà Nước,
trong giai đoạn cả Thế giới Cộng sản đang gặp cơn bĩ cực, lung
lay, theo nhau xụp đổ, là được rồi.
Từ sau ngày giải phóng 30-4-1975, Đảng Cộng sản Việt Nam đă bần
cùng hoá nhân dân san bằng giai cấp, bằng 2 lần đổi tiền và một
lần đánh Tư sản Mại bản. Nay theo gương quan Thầy Liên Xô “đổi
mới, mở hé cửa”, cho làm ăn lối Kinh tế Thị trường theo định
hướng Xă hội Chủ nghĩa, không biết tiền của ở đâu Dân chúng c̣n,
mà đổ ra làm ăn nhiều đến thế? Các Xí nghiệp Nhà Nước theo nhau
mở Ngân hàng tiết kiệm, cho ăn lời thật cao, thu hút tiền và
vàng của Dân chúng lấy vốn kinh doanh. Ai để dài hạn 6 tháng, 1
năm mới rút ra, mức lời cao gấp mấy lần mức lời dành cho các
thương vụ gửi vào rút ra hàng tháng. Nhiều người nhẹ dạ không
biết buôn bán, thay v́ cất tiền giữ vàng trong tủ pḥng thân,
thấy c̣ mồi đua nhau đi mở trương mục tiết kiệm ăn lời ngon lành,
xúi giục lôi cuốn, cũng thử liều dấn thân làm theo. Không đầy
một năm, khi đă thu vét được nhiều tiền của Dân chúng rồi, Nhà
Nước ra lệnh đóng cửa tất cả Ngân hàng Tiết kiệm, để kiểm tra v́
có gian lận. Nhà Nước sẽ trách nhiệm hoàn trả tiền vốn, cho
những trương chủ kư thác từ 100 ngàn đồng trở xuống. C̣n những
trương chủ có số tiền kư thác cao hơn, sẽ được một Ủy ban đặc
nhiệm cứu xét, hoàn trả lần lần từng ít một. Thật là một Kế
hoạch xảo quyệt khoa học tinh vi, của Đảng Cộng sản và Nhà Nước
Cộng hoà Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam, tung ra thu vét cướp tiền,
vàng, của Nhân dân thêm lần nữa. Với mục đích tối hậu là quyết
tâm bần cùng hoá mọi người, để thực hiện cho bằng được Chế độ
độc Đảng tập quyền Vô sản chuyên chính trên đất nước Việt Nam.
Dùng phương pháp nắm giữ bao tử để kiềm chế chỉ huy, buộc mọi
người phải ngoan ngoăn tuân theo lệnh của Đảng và Nhà Nước Xă
hội Chủ nghĩa.
May cho gia đ́nh Tôi chẳng có tiền dư, mà cho có dư, cũng không
khi nào bị xập vào cái bẫy lừa bịp này. Nhưng thương cho nhiều
đồng bào thiếu kinh nghiệm, trong đó cũng có một số bạn Cựu Tù
Chính trị không muốn bỏ nước ra đi, phải khóc dở mếu dở v́ bị
lừa bịp tán gia bại sản thêm lần nữa, kêu Trời không thấu.
Sau khi nhận được Hộ Chiếu cho cả gia đ́nh đi Hoa Kỳ, Tôi ghé
Chùa Giác Ngạn thăm và báo tin vui với Thượng Tọa Thích Thanh
Long. Ngài ngỏ lời chia vui và nói : “-Vậy là Đại hạn đă qua,
Vận may đang tới, chúc Đại tá và Bửu quyến ra đi gặp mọi điều
Phước Lành. Ráng chịu đựng dăm bẩy năm ly hương, chuẩn bị chờ
thời cơ đến, trở về Việt Nam mà phực hưng tái thiết xứ sở, đem
lại ấm no cho đồng bào thoát ách độc tài của Cộng sản.” Tôi hỏi
: “-Sao Thượng Tọa không nộp đơn xin đi tỵ nạn?” Ngài trả lời :
“-Tôi “tứ cố vô thân” lại già yếu quá rồi, ở lại đây tiếp tục tu
hành, chia sẻ an ủi nỗi đau thương của đồng bào và Phật tử, vun
đắp Quả Phúc tốt hơn.”
Đến khoảng gần cuối năm 1991, Thượng Tọa Thanh Long trở bệnh
nặng và qua đời. Nhục thể được hỏa táng ngày 20 tháng 10 năm Tân
Mùi 1991. Một cây tháp được xây dựng ngay trong sân Chùa, để lưu
tro cốt của Ngài. Đám táng được tổ chức rất trọng thể, rất đông
Tăng Ni và đồng bào Phật tử tham gia, tiễn đưa dài cả cây số
đường. Cảnh sát phải tăng cường giữ trật tự lưu thông. Một tháng
sau ngày Thượng Tọa Thanh Long viên tịch, Vị Thượng Toạ trụ tŕ
Chùa thay thế trong khi Ngài đi cải tạo, cũng qua đời. Ngôi Chùa
trở thành không chủ. Chính quyền địa phương chỉ định một Đại Đức
từ Chùa Vĩnh Nghiêm ở đường Công Lư cũ, tới cai quản tạm, chờ
Giáo hội Phật giáo do Nhà Nước thành lập chỉ định người thay thế.
Để ghi công đức nhà chân tu, Tôi đă đề tác một bài thơ HOÀI CỐ
NHÂN, và đưa tiền xin Vị trụ tŕ mới khắc bia gắn trên bệ thờ
Thượng Tọa Thanh Long tại ngôi Tháp. Nhưng đến tháng 8 năm 1992,
Tôi đến lạy giă biệt trước di ảnh Ngài tại ngôi Tháp để đi Hoa
Kỳ, vẫn không thấy thực hiện tấm bia. Đây là bài thơ :
HOÀI CỐ NHÂN.
Thượng Tọa Thanh Long đă măn phần,
Khuôn Thiền Giác Ngạn vắng Hiền quân.
Bốn Mùa khổ hạnh xây công đức,
Tám Tiết tu thân diệt Lục Trần.
Dứt kiếp luân hồi về cơi Phật,
Ĺa thân cát bụi hết trầm luân.
Danh thơm đạo đức lưu muôn thuở,
Gương sáng từ bi rạng Thế nhân.
KHIẾT CHÂU. Phú Nhuận, mùa Thu Tân Mùi 1991.
Gần ngày Lễ Giáng Sinh 1990, nhận được một giấy thông báo của
Toà Đai sứ Hoa Kỳ tại Thái Lan, cho biết là Tôi và gia đ́nh được
xếp vào danh sách R.D.1, với câu lưu ư : “Nếu chưa được Nhà Nước
Việt Nam cấp Hộ Chiếu th́ phải tiếp xúc để xin xét cấp ngay”.
Tôi chẳng biết danh sách R.D. có ư nghĩa ǵ, nên biên thơ sang
Hoa Kỳ thông báo và yêu cầu Con Tôi, tiếp xúc hỏi xem là cái ǵ?
Cậu ấy trả lời cho biết đây là trường hợp những cựu Tù Chính trị,
xin ra đi khỏi nước Việt Nam theo chương tŕnh Nhân đạo của Hoa
Kỳ có thân nhân bảo trợ, được tập trung vào các danh sách R.D.
thông báo cho Chính quyền Việt Nam, để yêu cầu ưu tiên cấp Hộ
Chiếu cho đi trước những người khác. Tôi đến hỏi thăm anh Đại tá
Phạm tài Điệt, anh ấy cũng nhận được bản thông báo như Tôi. Anh
ấy cũng đi gặp bạn bè để t́m hiểu, tin tức thâu nhận được cũng
đúng như lời con Tôi đă cho biết. Mọi người vui mừng hy vọng sẽ
được gọi phỏng vấn và ra đi trong năm 1991.
Nhưng đại hạn chưa dứt hẳn, luật bù trừ “Họa Phúc trùng lai” vẫn
c̣n đeo duổi. Cuối năm con Ngựa (Canh Ngọ) 1990, vừa nhận tin
vui gia đ́nh được ghi vào danh sách D.R.1, th́ đúng ngày Một Tết
đón năm con Dê mới (Tân Mùi-1991), chuyện hao tài cũng xồng xộc
vào nhà. Mắt phải của Tôi bị đục thủy tinh thể toàn diện, không
trông thấy ǵ nữa. Đợi qua ngày mồng Bẩy hạ Nêu hết Tết, Tôi đi
làm thủ tục vào nằm Bệnh viện Điện Biên Phủ chuyên khoa mắt, để
giải phẫu. Tháng 1 năm 1988, Tôi đă có dịp vào đây từ Trại Tù
Z30D Hàm Tân Thuận Hải, để mổ mắt trái bị đục thủy tinh thể, đă
có kinh nghiệm nên không lo lắng bồn chồn ǵ cả. Lần này Tôi xin
vào nằm Khu Nhăn Khoa II trên lầu 2, để Bác sĩ Nam đă mổ mắt
trái của Tôi hồi tháng 1 năm 1988, mổ nốt mắt phải, nhưng không
được. Người ta nói mắt phải chỉ bị đục thủy tinh thể, không bị
cao nhăn áp, nên vào Khu Nhăn Khoa I ở lầu một.
Mắt phải của Tôi được cái vinh dự, do Bác sĩ trưởng Khu (ở Bắc
vào đang là Khoa Trưởng Khoa Nhăn của Viện Đại Học Y Khoa
Saigon) đích thân phụ trách làm phẫu thuật. Nhưng không biết v́
lư do ǵ, sau khi mổ một ngày, con ngươi mắt của Tôi đau nhức
làm buốt đầu chịu không nổi. Đến khi vết mổ mắt lành hẳn, ḷng
đen con ngươi cứ từ từ tự động bị kéo sát vào gần sống mũi.
Khiến cho Tôi trở thành anh lé nặng, lúc nào cũng thấy 2 cảnh
hiện ra trước mặt. Những bức ảnh bán thân của Tôi chụp trước
30-4-1975, cũng như Thẻ Căn Cước thời Việt Nam Cộng ḥa cấp c̣n
giữ được, minh chứng rơ ràng Tôi không phải người lé bẩm sinh.
Các bạn quen thân cũ cũng ngạc nhiên, không biết v́ sao sau khi
đi Tù mười mấy năm về, Tôi lại biến thành anh chàng lé. (Nguyên
do là một trong 8 gân giữ thăng bằng quanh mắt, bị tai nạn lao
động trong tù làm hư nên mới khiến ra như vậy.)
Khoảng tháng 6 năm 1991, Tôi nhận được giấy của Bộ Ngoại giao
Chính phủ Hà Nội báo cho biết, gia đ́nh Tôi được đôn từ danh
sách H.13 lên H.10. Đến đầu tháng 9, Phái đoàn Hoa Kỳ tại đường
Thái văn Lung (đường Alexandre de Rhode cũ, ngay chỗ vườn hoa có
dựng pho tượng nhà Bác học Việt Nam Pétrus Trương Vĩnh Kư, phía
sau Vương Cung Thánh Đường Saigon), gửi giấy thông báo cho biết
phải chuẩn bị hồ sơ gồm một số tài liệu chứng minh quá khứ, dịch
sang Anh ngữ, để tŕnh Đoàn phỏng vấn vào ngày 12 tháng 9 năm
1991 tại trụ sở đường Pasteur (Tôi không nhớ số nhà). Trong 10
ngày liền, Tôi phải lo moi móc t́m đủ thứ, h́nh ảnh cũ, giấy tờ
hành chánh cũ, giấy khai sinh và giá thú, bằng cấp chứng minh đă
tham dự các khoá học bên Hoa Kỳ... để góp thành một hồ sơ tŕnh
phái đoàn Hoa Kỳ phỏng vấn cứu xét. Thật là một vấn nạn lớn cho
Tôi. Tất cả các giấy tờ, h́nh ảnh của Tôi và gia đ́nh đă bị mất
hết, từ ngày Saigon rơi vào tay Việt Cộng.
Trước 30-4-1975, gia đ́nh Tôi cư ngụ trong Cư xá Sĩ quan Trại
Trần Hưng Đạo (Bộ Tổng Tham Mưu), trên đường Vơ Tánh (sau khi
chiếm Saigon Việt Cộng đổi tên là đường Hoàng văn Thụ), gần lối
rẽ vào phi trường Tân Sơn Nhất. Chiều 29 tháng 4 bị pháo kích dữ
dội. Những người không di tản c̣n ở trong khu cư xá, sợ phải bỏ
chạy ra nhà bạn bè thân nhân ở ngoài phố tá túc. Sáng ngày 30
tháng 4, lúc 10 giờ, Tướng phản bội đồng bào và chiến sĩ Việt
Nam Cộng hoà Dương văn Minh tuyên bố đầu hàng. Việt Cộng chiếm
Bộ Tổng Tham Mưu, không ai được trở vào nhà cũ của ḿnh v́ là
khu quân sự. Măi cho đến khoảng giữa tháng 5 năm 1975, Tôi gặp
được một anh Hạ sĩ, nguyên là Huynh trưởng Hướng đạo Quân đội
thuộc khối Chiến tranh Chính trị Bộ Chỉ huy Tổng Hành dinh, nhà
ở trong khu gia binh của Đại đội Tổng Hành Dinh, hướng dẫn gặp
Thủ trưởng đơn vị Cộng sản đang đóng trong Bộ Tổng Tham mưu, để
xin vào nhà lấy tư trang của gia đ́nh. Nhưng họ không cho, và
cho biết “phải có lệnh của Tướng Trần văn Trà Ủy ban Quân quản
thành phố chấp thuận mới được”. Đến khi Tôi t́m người chỉ dẫn
xin được giấy phép trở lại tŕnh, ông Thủ trưởngï lại nói :
“-Tất cả đồ đạc trong này là của Ngụy quân, không cứu xét”. Tôi
tŕnh bầy, Tôi chỉ lấy quần áo, bát đĩa nồi niêu xoong chảo,
mùng mền, h́nh ảnh gia đ́nh, do chính vợ chồng chúng tôi mua sắm
bằng tiền riêng của ḿnh, chứ đâu có lấy đồ ǵ của Nhà Nước. Ông
ta nói tiếp : “-Anh đi làm cho Ngụy, lănh lương của Ngụy, vậy
th́ tất cả những ǵ anh mua sắm cũng là của Ngụy, chứ không phải
của riêng.” Nghe ông ta dùng biện chứng pháp Cộng sản như vậy,
Tôi đành cúi đầu chào thua và cám ơn bỏ đi ra.
Anh cựu chiến hữu dẫn Tôi vào, nói nhỏ cho biết sự thật là :
“-Tất cả đồ đạc quần áo của các gia đ́nh Sĩ quan cư ngụ trong
khu cấp Tá và Tướng, đă bị Bộ đội của đơn vị đang chiếm đóng lấy
hết rồi. Quần áo, máy h́nh, máy hát, radio, giầy dép, họ lấy
dùng làm của riêng. Đồ đạc, giường, tủ, bàn ghế... th́ dẫn người
vào bán lấy tiền chia nhau bỏ túi. C̣n các món có giá trị hơn,
như Ti Vi, giàn máy ghi nghe băng nhạc, máy giặt, máy sấy, tủ
lạnh lớn nhỏ, máy điều hoà không khí, th́ các cấp Chỉ huy đưa xe
tải Quân đội đến chở đi. Sách vở, giấy tờ, h́nh ảnh th́ chất
đống đốt. Nếu cho Tôi vào nhà cũng chẳng c̣n ǵ mà nhặt.” Trước
hoàn cảnh đó, mặt thật gian tham thổ phỉ, cướp của trắng trợn
của Cán bộ Bộ đội Nhân dân, sẽ bị phơi bầy trước mắt anh chàng
bị kết tội là Ngụy quân cướp của giết người th́ ê mặt. Đành phải
lấy uy quyền của kẻ thắng, phán đại rằng là đồ của Ngụy, không
giải quyết, cho xong chuyện.
Vấn đề giấy khai sanh của các con th́ không lo. Chúng được sinh
ra tại Saigon, Gia Định, có thể đến các Quận xin bản sao không
khó khăn. Riêng phần Khai sinh và giá thú của Vợ Chồng chúng
tôi, do các cơ quan Hành chánh Chính quyền Quốc gia trên đất Bắc
cấp từ mấy chục năm về trước (hồi đất nước chưa bị chia đôi),
bây giờ làm ǵ c̣n hồ sơ lưu trữ mà xin được bản sao. Đành phải
viết “tờ khai danh dự”, đưa chính quyền Phường nơi cư ngụ thị
thực chữ kư, nếu phái đoàn phỏng vấn không chấp nhận th́ đành
chịu. Cũng may, hồi đi tŕnh diện cải tạo, có 3 văn kiện sau đây
: -1. Thẻ Căn Cước dân sự do Việt Nam Cộng hoà cấp; -2. Bằng lái
xe dân sự do Bộ Công Chánh Chính phủ Quốc gia Việt Nam cấp từ
năm 1951, có ghi nghề nghiệp của Tôi là Sĩ quan quân đội; -3.
Bản trích sao Tướng mạo Quân vụ do Tổng cục Chiến tranh Chính
trị cấp hồi 1973. Tôi không đem nộp mà để lại nhà cho Vợ giữ,
nên lúc này là những tài liệu rất có giá trị qúy báu, để chứng
minh về lư lịch của Tôi.
Một trong các Hạ sĩ quan Huynh trưởng Hướng đạo cũ đến thăm,
biết Tôi đang gặp khó khăn trong việc t́m các văn kiện chứng
minh về lư lịch. Anh ấy về lục trong đống ảnh gia đ́nh, t́m được
2 tấm h́nh chụp tại Trại Huấn luyện Huynh trưởng Hướng đạo Quân
đội vào năm 1972. Một tấm Tôi mặc quân phục tác chiến với cấp
hiệu Đại tá, và một tấm Tôi đứng bên Trung tướng Trần văn Trung,
Tổng Cục trưởng Chiến tranh Chính trị, mặc đồng phục Hướng đạo
sinh, cùng mấy sĩ quan Cố vấn Hoa Kỳ mặc sắc phục Quân đội.
Ngoài ra, con Tôi ở Hoa Kỳ cũng liên lạc được với Tướng Chỉ huy
trưởng Truyền Tin Lục quân thuộc Bộ Quốc pḥng trong Ngũ Giác
Đài, của Chính phủ Hoa Kỳ tại Hoa Thịnh Đốn, giới thiệu cho tiếp
xúc với cơ quan phụ trách huấn luyện lục hồ sơ cũ, cấp giấy
chứng nhận Tôi đă theo học Trường Truyền Tin Lục quân tại Fort
Monmouth, New Jersey, niên khoá 1956-1957.
Sau khi có được mọi thứ, lại c̣n nạn tốn tiền thuê dịch tất cả
ra Anh ngữ. Chỉ có một văn pḥng dịch thuật của Nhà Nước đủ
“tiêu chuẩn” được phép độc quyền làm công việc này. Giá cả đ̣i
bao nhiêu cũng phải lặng lẽ đóng cho được việc. Có những chỗ
thấy họ dịch không đúng nghĩa, ḿnh có ư kiến cũng không được.
Nhiều lời qua lại họ giận lẩy, trả không nhận làm là mọi việc
tiêu tùng. Đành phải ngậm tăm mà chịu, v́ trên bản phiên dịch
không có con dấu của văn pḥng này, tài liệu bị khước từ coi như
không có giá trị.
Ngày quy định phỏng vấn tới, giờ hẹn có mặt tại Cơ sở đường
Pasteur là 10 giờ sáng. Cả gia đ́nh ăn uống no nê, mặc quần áo
tươm tất nhă nhặn, thuê mấy chiếc xe xích lô đạp chở đi cùng một
lượt vào lúc 8 giờ cho sớm sủa, trông như phái đoàn đám cưới đi
đón Dâu. Thật là vui, nhưng ai nấy hồi hộp lo lắng, chẳng khác
nào thuở c̣n nhỏ, lần đầu trong đời đi dự thi lấy bằng Tiểu học.
Đến nơi mới có 9 giờ, sớm quá chưa được vào trong trụ sở, phải
đứng lóng ngóng bên lề đường đợi. Bên trong đầy nghẹt người đến
làm việc từ 8 giờ sáng, c̣n ứ lại chưa ra hết. Đúng 10 giờ, nhân
viên an ninh canh cửa thông báo xét giấy mời, cho từng gia đ́nh
lần lượt vào bên trong. Sau khi đă vào qua cửa, muốn trở ra có
việc ǵ, phải gặp nhân viên an ninh xin phiếu tái nhập có đóng
dấu để kiểm soát. Nếu không, ra rồi không cách nào trở vào lại
được. Thật cẩn thận kỹ lưỡng quá chừng!
Ngay bên trong cửa vào trụ sở là khu chờ đợi. Không đủ ghế,
người ta đứng ngồi la liệt trên nền nhà, choáng cả hành lang và
lối dẫn vào các pḥng làm việc phía nhà sau. Nhưng, bên trái cửa
vào có một khu rộng, bầy bàn ghế làm Câu lạc bộ, bán đủ thứ đồ
ăn uống cho người đến chờ phỏng vấn dùng với giá cắt cổ, đắt gấp
đôi những ǵ bầy bán ngay bên lề đường ngoài cửa.
Được vào trong nhà xong, phải lo chen nhau đứng xếp hàng nộp
giấy mời đến phỏng vấn, đóng tiền lập hồ sơ và chụp ảnh lăn tay
cá nhân, rồi ngồi hoặc đứng dựa quanh đâu đó đợi. Mỗi gia đ́nh
được gọi tên, đều có một nhân viên phụ trách dẫn đi chụp ảnh,
lăn tay, đưa vào một pḥng riêng thuộc dẫy nhà kép phía sau căn
nhà lớn, phát các mẫu khai bằng Anh ngữ, và hướng dẫn sơ qua
cách thức điền. Lúc mọi người trong gia đ́nh đă điền đầy đủ, chủ
gia đ́nh phải đính kèm các văn kiện tài liệu đ̣i hỏi ghi trên
giấy mời đến phỏng vấn, đem nộp cho nhân viên phụ trách kiểm
nhận. Nếu thiếu sót ǵ, phải đi về lấy đến bổ túc. Nếu được coi
là đầy đủ, trở ra khu chờ ngồi đợi, đến lượt gọi lên lầu phỏng
vấn.
Những người đến chờ phỏng vấn gồm đủ các diện. Nào là O.D.P.
(Orderly Departure Progam) đoàn tụ gia đ́nh theo Chương tŕnh ra
đi trong ṿng trật tự . Nào là H.O. (Humanitarian Operation)
diện Nhân đạo dành cho các Tù Chính trị đă được tha, đủ điều
kiện đi tái định cư ở Hoa Kỳ. Sau cùng là diện Con Lai, dành cho
những trẻ mang ḍng máu người Hoa Kỳ, do các bà Mẹ người Việt đẻ
ra trước khi Quân lực Hoa Kỳ rút khỏi Nam Việt Nam. Trong khi
chờ đợi tới phiên được vào phỏng vấn, chúng tôi ngồi nghe và
quan sát hành động của một số trong các gia đ́nh đi theo diện
Con Lai dặn ḍ nhau, thấy mà chán ngán. Có 3 loại trường hợp Con
Lai :
-1. Trường hợp Mẹ lấy Mỹ không hôn thú sinh con. Khi người chồng
Mỹ tạm bợ về nước không mang theo, bà Mẹ lấy chồng Việt Nam sanh
thêm một lô con nữa. Nay cả gia đ́nh xin đi theo diện Con Lai.
-2. Trường hợp đứa trẻ Lai bị Mẹ đẻ bỏ rơi, hoặc Mẹ đă chết được
người khác nuôi. Nay gia đ́nh người có công nuôi dưỡng, xin đi
theo diện Con Lai.
Cả 2 trường hợp trên, đều đúng theo quy định của Chương tŕnh
định cư Con Lai tại Hoa Kỳ. Họ ngay thẳng thiệt t́nh, nộp hồ sơ
xin đi theo diện Con Lai, chẳng có ǵ gian trá phải lo lắng,
ngồi lặng lẽ chờ đợi đến lượt vào trả lời phỏng vấn “b́nh chân
như vại”.
-3. Riêng trường hợp đáng nói là, những người không thuộc hạng
hiền lương, lợi dụng thời cuộc “xoay gió đổi chiều” kiếm được
nhiều tiền, nay muốn đưa cả gia đ́nh sang Hoa Kỳ định cư. Nhưng,
không thuộc bất cứ trường hợp nào có thể nộp đơn xin đi, họ phải
t́m mua những trẻ Lai do người khác nuôi bấy nay, để làm hồ sơ
xin đi theo diện Con Lai.
Khác với các gia đ́nh thuộc 2 trường hợp trên. Cả Vợ lẫn Chồng,
lăng xăng đi mua thức ăn đồ uống, săn đón vồ vập tỏ cử chỉ vuốt
ve âu yếm, lấm lét th́ thầm dặn ḍ, nhắc đi nhắc lại cho đứa trẻ
Lai và mấy đứa con ruột, những câu trả lời phỏng vấn mẫu. Ai
nh́n thấy hoạt cảnh này cũng phải tội nghiệp và buồn cười. Họ sợ
đủ thứ. Nào là các giấy Khai sinh, Hộ Khẩu man trá, do mua chuộc
các chức quyền địa phương làm sai sự thật, để chứng minh đứa trẻ
có mặt lâu năm trong gia đ́nh, có thể bị phát giác. Nào là, đứa
trẻ mới về ở chung với những người chưa quen biết bao giờ, không
hề có trong tâm khảm non nớt những kỷ niệm thân thiết vui buồn
trong quá khứ, làm sao tránh khỏi những cử chỉ sơ hở bỡ ngỡ kém
tự nhiên... Cho nên họ phải đẻ ra đủ loại câu trả lời mẫu, những
kỷ niệm giả tạo, buộc mấy đứa trẻ phải học thuộc ḷng, để trả
lời như vẹt khi được nhân viên phỏng vấn hỏi. Nhưng vẫn c̣n sợ
trường hợp nhân viên phỏng vấn hỏi một câu cắc cớ bất ngờ, đứa
trẻ chưa được chỉ dẫn lo sợ lúng túng nói lỡ lời, sẽ ḷi sự gian
trá ra th́ hỏng cả mọi việc. Không những đă mất tiền “xôi hỏng,
bỏng không” th́ chớ, c̣n có thể bị tù tội nữa. Thật là trớ trêu,
và thương thay cho những kẻ gian manh xảo quyệt !
Người ta đă thấy có những trường hợp, qua mặt được đoàn phỏng
vấn tại Saigon, nhưng khi đến điểm tập trung bên Phi Luật Tân,
chờ hoàn tất những thủ tục tiếp theo trước khi vào đất Mỹ, đă bị
phát giác và bị giao trả về Việt Nam. Cũng có những trường hợp
Cán bộ Cộng sản làm giấy tờ giả mạo, đi theo diện Con Lai sang
Hoa Kỳ hoạt động lén lút, đă bị các trẻ lai tố cáo. Nhưng cũng
c̣n nhiều trường hợp không bị tố giác. Nên các Hội đoàn Cộng
đồng người Việt tỵ nạn hoạt động chống Cộng, bị các phần tử này
trà trộn vào, tạo môi trường gây chia rẽ làm rối loạn hàng ngũ.
Khiến cho các kế hoạch Chống Cộng đưa ra thực hiện, không đạt
được kết quả hữu hiệu như mong muốn.
Buổi trưa, nhân viên Phái đoàn Phỏng vấn nghỉ dùng bữa một tiếng
đồng hồ. Do đó, Gia đ́nh Tôi đă hoàn tất hồ sơ nộp xong từ lúc
11 giờ, nhưng phải đợi măi đến 1 giờ mới được gọi lên lầu phỏng
vấn. Tôi nhớ không rơ lắm, h́nh như ở trên lầu có đến 4 hay 5
pḥng, phỏng vấn cùng một lượt. Không biết nhờ đâu, có người
được gọi phỏng vấn cùng một ngày với chúng tôi, tỏ vẻ rất thông
thạo về cá tính, của từng nhân viên Hoa Kỳ phụ trách phỏng vấn.
Họ x́ xầm cho biết, Ông ở pḥng số này khó, Bà ở pḥng số kia
dễ..., làm ai nấy càng thêm hồi hộp. Trong lúc ngồi chờ đợi ở
dưới nhà, cũng đă thấy có những gia đ́nh phỏng vấn xong, xuống
lầu với vẻ mặt buồn thiu. Hoặc v́ có người trong gia đ́nh không
hội đủ điều kiện nào đó, nên không được cùng đi. Hoặc phải sửa
đổi bổ túc những tài liệu hộ tịch hôn thú sao đó, nên phải về lo
bổ túc rồi nộp lại cho đầy đủ, kịp hạn kỳ đ̣i hỏi. Nộp xong c̣n
phải đợi cứu xét, nếu được chấp nhận mới hy vọng gọi phỏng vấn
trở lại. Chẳng biết bao lâu, thật rắc rối tơ ḷng, và tội nghiệp
cho những gia đ́nh bị xứt mẻ t́nh vợ chồng, sau những năm dài
cải tạo !
Gia đ́nh Tôi được gọi vào căn pḥng, người ta đồn là ông Đại
diện Hoa Kỳ phỏng vấn khó tính. Nhưng thực tế, cả gia đ́nh Tôi
nhận thấy ông ấy chẳng khó khăn chút nào. Với diện mạo nghiêm
nghị, lạnh lùng kiểu cách người gốc Anh Cát Lợi, ông ta ăn nói
rất từ tốn điềm đạm và thông cảm nhân hậu. Trong pḥng phỏng
vấn, ngoài ông Đại diện Hoa Kỳ ra, c̣n một người Việt Nam làm
thông dịch viên. Vị này hơi hách dịch chút đỉnh, chắc là nhân
viên Công An không mặc sắc phục, được Nhà Nước cài vào làm.
Thoạt tiên, tất cả gia đ́nh được mời vào trong pḥng, đứng
nghiêm trang dơ bàn tay phải lên ngang vai, ông Đại diện cũng dơ
tay phải của ông lên ngang vai như mọi người, và nói bằng tiếng
Anh câu : “ -Quư Vị hăy thề nói sự thật và toàn sự thật.”, mọi
người trả lời : “-Tôi xin thề”. Xong thủ tục tuyên thệ, chỉ c̣n
2 Vợ Chồng Tôi và mấy người con độc thân ngồi lại trong pḥng,
để trả lời phỏng vấn từng người một. Tất cả những người khác ra
ngoài hành lang đứng đợi, chờ khi chúng tôi được phỏng vấn xong
ra, mới lần lượt được gọi từng cặp vợ chồng và con vào phỏng vấn
tiếp theo. Cuộc phỏng vấn cũng chẳng có ǵ khó khăn, họ chỉ hỏi
để kiểm tra lư lịch cá nhân, chẳng hỏi ǵ về quá khứ, cũng chẳng
hỏi tại sao lại muốn đi Hoa Kỳ... Tất cả thân nhân của Tôi đều
được nghe hỏi và trả lời qua thông dịch viên, v́ không ai nói
được tiếng Anh.
Ông Đại diện Hoa Kỳ phỏng vấn Tôi đầu tiên. Khi ông ấy vừa dứt
lời hỏi bằng tiếng Anh : “-Tên ông là ǵ?” Tôi buột miệng trả
lời tên Tôi ngay, thay v́ chờ thông dịch viên làm bổn phận
chuyển ngữ. Trả lời xong, Tôi chợt nhớ ra là có thông dịch viên,
liền ngỏ lời xin lỗi cả ông Đại diện lẫn ông thông dịch viên
bằng tiếng Anh. Hai người nh́n nhau cười, và ông thông dịch viên
dùng tiếng Việt nói : “-Ông nói được tiếng Anh, cứ tự nhiên trả
lời thẳng bằng tiếng Anh, không sao.” Chắc ông Đại diện nghe
hiểu được tiếng Việt, quay qua nh́n Tôi gật đầu. Trong cuộc
phỏng vấn gia đ́nh Tôi, chỉ có mấy câu hỏi đặc biệt làm Tôi nhớ
măi không quên là :
-1. Ông Đại diện hỏi : “-Ông có mấy vợ? Chỉ có một bà này thôi
hả?” Sau đó, ông ấy cũng hỏi Vợ Tôi : “-Bà có mấy chồng? Chỉ có
một ông này thôi hả? Lấy nhau từ bao giờ ? Được mấy người con ?
Có mấy người đang ở bên Hoa Kỳ?”
-2. Phỏng vấn Tôi xong, Ông Đại diện điềm đạm nghiêm chỉnh nói :
“-Ông có 2 người con là Công dân Hoa Kỳ, đều đang đi làm có lợi
tức. Sao không yêu cầu cả 2 người, cùng đứng tên bảo lănh cho
gia đ́nh ông? Lợi tức của một ḿnh cậu con trai, e không đủ để
bảo lănh cho một gia đ́nh đông đến 16 người.” Tôi trả lời : “-Cô
con gái của Tôi đă lấy chồng. Tôi không biết chồng Cô ấy có đồng
ư chấp nhận tiếp tay giúp không?” Ông ấy nói : “-Sao ông không
cứ thử xem, biết chừng đâu cậu con rể cũng muốn tiếp tay giúp
ông th́ sao?” Tôi nói : “-Vâng để Tôi sẽ cố gắng hết sức ḿnh.
Ngày mai Tôi sẽ gửi thư cho con gái, để yêu cầu cô ấy làm mọi
thủ tục cần thiết.”
-3. Duy nhất chỉ có người con trai sinh năm 1961 (31 tuổi), bị
hỏi : “-Tại sao không đi làm nghĩa vụ quân sự?” Cậu ấy cho Tôi
biết là, đă trả lời gọn lỏn : “-Không đủ “tiêu chuẩn”theo Nhà
Nước quy định”, chớ không nói ra sự thật (v́ là con Ngụy nên Nhà
Nước không gọi). Cậu ấy cũng nghi người thông dịch viên là Công
An, được cài vào làm việc tại đây, nên không dám nói sự thật, sợ
có thể gây trở ngại cho việc ra đi của gia đ́nh. Thật là khôn
ngoan!
Khi mọi người trong gia đ́nh đă được phỏng vấn xong, tất cả lại
được mời vào tập trung trong pḥng, để nghe ông Đại diện đọc
quyết định. Kết quả thật tốt đẹp. Tất cả gia đ́nh được chấp nhận
cho sang Hoa Kỳ định cư hết. Nhưng không phải toàn thể là tỵ
nạn, mà chia ra 3 thành phần nhập cư khác nhau. Ông Đại diện đọc
tên từng người theo từng thành phần và giải thích như sau :
-1. Mười người đi theo diện O.D.P. (Orderly Departure Program =
Ra đi trong ṿng trật tự), gồm 2 Vợ Chồng Tôi và 8 người khác
vừa Con vừa Cháu. Mọi người trong thành phần này, sẽ do chính
người Con ở Hoa Kỳ đứng tên bảo lănh, phải đóng tiền mua vé máy
bay. Sang đến Hoa Kỳ, những người này không được lănh trợ cấp xă
hội của Chính phủ. Mọi sự hỗ trợ đều do người con đứng bảo trợ,
phải lo hết trong ṿng 3 năm. Chính phủ Hoa Kỳ sẽ giảm thuế lợi
tức hàng năm, cho người đứng bảo trợ dùng vào việc này.
-2. Sáu người đi theo diện H.O. (Humanitarian Operation) thường
hiểu là Tỵ nạn (Refugees), gồm vừa Con c̣n độc thân và Cháu
ngoại con người độc thân. Chính phủ Hoa Kỳ sẽø ứng trước tiền
mua vé máy bay cho những người này. Nhưng 8 tháng sau khi định
cư tại Hoa Kỳ, phải lo gửi tiền hoàn trả lại, lần lần mỗi tháng
một ít cho đến hết. Ngay khi tới Hoa Kỳ, sẽ được hưởng trợ cấp
xă hội và khám trị bệnh do Chính phủ Hoa Kỳ đài thọ trong ṿng 8
tháng, sau đó phải tự túc.
-3. Ba người đi theo diện P.I.P. (Public Interested Personels =
Những người Xă hội cần), gồm 2 Con và 1 Cháu. Các người này cũng
sẽ do người đứng tên bảo lănh, đài thọ tiền mua vé máy bay, lo
lắng hỗ trợ y như trường hợp của các người thuộc thành phần
O.D.P.
Các bản chính tài liệu bằng tiếng Việt, cùng các h́nh ảnh chứng
minh quá khứ của Tôi và gia đ́nh, tŕnh kèm hồ sơ phỏng vấn được
hoàn trả lại. Đồng thời được cấp một giấy giới thiệu, cho mọi
người đi làm thủ tục trích ngừa tại trụ sở Y tế nơi gần Cầu Công
Lư, và khám sức khoẻ Tổng quát tại Bệnh viện Cảnh sát Quốc gia
cũ, ở đường Hùng Vương bên Chợ Lớn (Bệnh viện đổi tên mới bằng
một con số, nhưng Tôi không nhớ).
Tôi đại diện gia đ́nh tỏ lời cám ơn, và ra về trong ḷng hân
hoan lâng lâng, như vừa nghe xong buổi xướng danh trúng tuyển kỳ
thi vào Đại học, sau mười mấy năm trời dùi mài đũng quần trong
các lớp Trung học.
Ngày hôm sau, 13 tháng 9 năm 1991, cả gia đ́nh dắt nhau đi trích
ngừa các loại bệnh, theo quy ước Y tế quốc tế buộc tất cả mọi
người muốn du lịch qua các nước khác phải tuân theo. Ba ngày
sau, 16 tháng 9 năm 1991, cả gia đ́nh vào Bệnh viện Cảnh sát
Quốc gia cũ ở đường Hùng Vương bên Chợ Lớn, từ sáng sớm để khám
tổng quát và qua các cuộc thử nghiệm, chụp h́nh phổi... Sau đó,
v́ quá thời hạn 2 tháng gia đ́nh chưa có chuyến bay lên đường,
phải đến Cơ quan Y tế đường Công Lư trích thêm 2 đợt nữa. Đợt 2
vào ngày 13 tháng 11 năm 1991. Đợt 3 vào ngày 13 tháng 5 năm
1992. Lần nào đến trích cũng phải trả tiền lệ phí.
Khu khám nghiệm đặc biệt cho những người đi Hoa Kỳ theo diện
H.O. và O.D.P., được xây dựng ngay sát phía cổng sau của Bệnh
viện Cảnh sát cũ, lối ra đường Sư Vạn Hạnh. Cổng sắt lớn lúc nào
cũng đóng kín, chỉ mở một cửa nhỏ sát bên cạnh trạm an ninh để
kiểm soát người ra vào. Ai có giấy giới thiệu đến làm thủ tục
khám nghiệm, để hoàn tất hồ sơ đi Hoa Kỳ mới được vào bên trong
sân. Ngày nào cũng đông nghẹt người như đi xem hội chợ. Từng gia
đ́nh chen nhau đứng xếp hàng, chờ đóng tiền lệ phí lập hồ sơ,
qua nhiều pḥng khám nghiệm khác nhau, nên mất rất nhiều th́
giờ. Chúng tôi đến nơi vào lúc 9 giờ sáng, nối đuôi mọi người
“làm việc” liên tục, măi đến 4 giờ chiều mới xong.
Ai đến đây cũng phải nhịn đói, để lấy máu thử nghiệm rồi mới
được ăn. Sau đó tiếp tục chờ đợi qua các pḥng khám nghiệm suốt
cả ngày. Do đó nhu cầu ăn uống rất cao. Ban Giám đốc Bệnh viện
thiếp lập tới 2 khu bán hàng ăn uống suốt ngày, để cung phụng
cho khách hàng. Giá cả dĩ nhiên cao hơn bên ngoài chút đỉnh.
Thực khách đông, lúc nào cũng phải xếp hàng chờ. Bệnh viện tha
hồ thu tiền, cho quỹ Xă hội Đảng Bộ chi dùng.
Ở đây toàn là Bác sĩ và Y tá Việt Nam làm việc. Nhưng, cũng thấy
bóng dáng đôi ba người Hoa Kỳ chạy qua lại các pḥng, để kiểm
soát và giải quyết những ca rắc rối tại chỗ. Nhân viên làm việc
cho biết, mọi kết quả khám và thử nghiệm, đều phải gửi qua Ủy
ban Y tế của Hoa Kỳ bên Thái Lan xét định. Những người có máu bị
nhiễm HIV, bị khước từ vĩnh viễn không cho sang Hoa Kỳ. Những
người có vi trùng lao hiện diện trong máu, hoặc h́nh phổi có t́
vết nghi là có bệnh, phải đến lấy đờm thử 3 ngày liền. Nếu kết
quả “dương tính” sẽ phải hàng ngày đến Bệnh viện, lănh thuốc
uống tại chỗ suốt 6 tháng liền. Sau đó phải chụp phổi và thử máu
thử đờm lại, nếu kết quả tốt sẽ được cho lên đường. C̣n chưa hết
phải tiếp tục đến Bệnh viện nhận thuốc uống, điều trị cho thật
hết bệnh mới được đi. Tôi biết có 2 trường hợp, cả gia đ́nh phải
ở lại chờ, một người bị buộc phải uống thuốc chữa bệnh lao phổi
cả năm trời, đến lúc khỏi hẳn mới được dắt nhau lên đường sang
Hoa Kỳ định cư. Hiện tại, gia đ́nh 2 bạn ấy và chúng tôi vẫn
thường gặp nhau. Mắt 2 người phải uống thuốc bị mờ loà, không
nh́n thấy xa quá một mét. Ngành Y Nhăn khoa tân tiến tại Hoa Kỳ
cũng thúc thủ không chữa được. Thấy cũng tội nghiệp, nhưng c̣n
may hơn là chẳng bao giờ được đi, phải tiếp tục sống dưới chế độ
độc tài bóc lột tàn bạo, của Chế độ Cộng sản Việt Nam Chuyên
chính.
T́nh h́nh Thế giới năm Khỉ (Nhâm Thân-1992) mang lại nhiều hy
vọng mới cho các gia đ́nh cựu Tù Chính trị. Để mừng Xuân, Tôi đă
làm đôi câu đối và một bài thơ, lưu lại cái cảm xúc vui mừng như
sau :
CÂU ĐỐI TẾT NHÂM THÂN
Nhâm Thân đến, toàn Thế giới chan hoà hương vận mới,
Chúa Xuân về, khắp năm Châu rực rỡ ánh vinh quang.
MỪNG XUÂN NHÂM THÂN 1992
Mai vàng xoè cánh đón Nhâm Thân,
Pháo đỏ reo vang rước Hỷ Thần.
Xuân lộc dạt dào hương nhựa sống,
Không gian chan chứa ánh kim ngân.
Đông Tây (1) hoà hiệp xây Dân chủ,
Nam Bắc (2) tương giao tạo hợp quần.
Trời Đất xoay vần qua vận mới,
Đại gia đoàn tụ hội Long Vân.(3)
Tết Nhâm Thân, ngày 4 tháng 2 năm 1992.
(1) Liên Xô Cộng sản tan ră để lập Liên bang Nga, sinh hoạt theo
Chế độ Dân chủ Tư bản của các nước Âu Châu và Hoa Kỳ.
(2) Khu kinh tế Bắc bán cầu gồm các nước có nền kinh tế phát
triển (giầu), và Khu kinh tế Nam bán cầu gồm các nước thuộc Thế
giới thứ 3, kém phát triển (nghèo).
(3) Long, Vân, là tên 2 người con đang ở Hoa Kỳ.
Chắc là các Con của Tôi bên Hoa Kỳ, gặp khó khăn về tài chánh,
chậm trễ trong việc nộp tiền mua vé máy bay, nên măi đến dầu
tháng 8 năm 1992, Cơ sở đại diện Hoa Kỳ tại đường Thái văn Lung
(đường Alexandre de Rhode cũ) mới gửi giấy mời đến nhận vé máy
bay. Chuyến bay được dự trù rời phi cảng Tân Sơn Nhất Saigon,
vào 8 giờ sáng ngày 5 tháng 8 năm 1992, đi Bangkok Thái Lan. Chỉ
có 1 tuần lễ, gia đ́nh chúng tôi phải vắt gị lên cổ, chạy đôn
chạy đáo lo giải quyết đủ thứ chuyện. Thật là vất vả, nhưng vui.
Vấn đề bất động sản, khi bổ túc hồ sơ xin đi nước ngoài, phải kư
giấy bằng ḷng giao nhà riêng của ḿnh cho Nhà Nước quản lư, hồ
sơ mới được chuyển ra Hà Nội cứu xét. Nay lại phải đích thân
chạy từ Phường, qua Sở Nhà đất Quận, lên Sở Nhà đất thành phố,
để làm các giấy tờ theo mẫu dâng hiến vô điều kiện. Mọi giấy tờ
có chữ kư của ḿnh, c̣n phải đóng lệ phí thị thực chữ kư, với
“giá biểu đặc biệt” đắt gấp 10 lần b́nh thường. Điều nực cười
trớ trêu hơn nữa, ḿnh bị mất nhà c̣n phải đóng những sắc thuế
trước bạ, y như trường hợp 2 bên thường dân mua bán nhà cho
nhau, theo giá biểu quy định riêng rất cao. Đóng tiền đầy đủ tại
mọi nơi rồi, phải về chờ Sở Nhà đất thành phố cử người xuống,
kiểm tra lập biên bản thực trạng căn nhà, và buộc ḿnh kư tên
xác nhận. Vẫn chưa xong, c̣n phải đợi tiếp, tới khoảng 1 tiếng
đồng hồ trước giờ ngày ḿnh dự trù rời nhà ra phi trường, mới có
người tới lấy ch́a khoá cửa và giao giấy đă nhận nhà.
Thường thường nhân viên giữ giấy này, đến gặp ḿnh vào tối hôm
trước, để báo cho biết sáng mai mấy giờ anh ta sẽ đến nhận ch́a
khoá, và giao giấy biên nhận đă hoàn tất việc giao nhà. Nếu gia
chủ biết điều lót tay chút đỉnh, sáng hôm sau anh ta sẽ đến
khoảng 2 tiếng đồng hồ, trước giờ ḿnh dự tính phải rời nhà lên
phi trường. Nếu không, Vị Thần Ôn Dịch này, có thể làm cho gia
chủ một phen lo lắng lên ruột. Anh ta đợi tới đúng giờ gia chủ
phải lên xe rời nhà đi phi trường, mới chường mặt ra, với câu
nói b́nh thản lạnh lùng : “-Rất tiếc, chiếc xe máy dầu qủy quái
bị trục trặc, buổi sáng trời lạnh đạp hoài nó không chịu nổ
máy.” Đó là câu chuyện do một người bạn đă được chứng kiến, khi
đi tiễn chân một bạn khác đi trước, kể lại cho Tôi nghe.
Hoặc nếu chẳng may v́ lư do ǵ, người giao giấy không đến hay
đến trễ quá, người ra đi không tới phi trường đúng giờ làm thủ
tục, sẽ bị lỡ chuyến bay. Bao nhiêu chuyện nhiêu khê sẽ xẩy ra
tiếp theo, gây trở ngại không ít cho việc ra đi. Không có mẩu
giấy nhỏ then chốt, chứng nhận đă nộp hết bất động sản này tŕnh
ra, Hải quan Nhà Nước tại phi cảng không cho làm thủ tục lên máy
bay. Thật quái ác !
Chỉ có phần xin các giấy chứng nhận của Toà Án, và Sở Thuế vụ là
được cấp phát ngay, dễ dàng nhanh chóng không có ǵ phiền hà,
ngay sau khi đóng đủ lệ phí quy định.
Việc sau cùng cần phải lo cũng rất quan trọng là, lựa thuê được
Công ty dịch vụ có tay trong, đưa ḿnh đem những kiện hành lư
riêng của cả gia đ́nh, tới kho của hăng hàng không tại phi
trường trước, để cân đo và tŕnh Quan thuế kiểm soát. Dĩ nhiên
phải chịu tốn khoảng vài trăm ngàn, đúng theo giá biểu của Dịch
vụ đ̣i hỏi. Đừng kèo nèo trả giá ǵ cả, là mọi việc bảo đảm
xuông sẻ không gặp một trắc trở nào, kể cả những hành lư sẽ mang
tay theo người lên phi cơ ngày lên đường. Những người không có
tiền lo trang trải loại Dịch vụ này, th́ hàng hoá gửi trước cũng
như các thứ mang tay theo người lên máy bay, đều bị Quan thuế
phi cảng mở tung ra từng chiếc một, để khám xét thật tỉ mỉ. Có
thứ bị coi là hàng kinh tế phải đóng thuế rất cao. Nếu không
đóng thuế, phải bỏ ra không được mang theo. Thật là cung cách
hối lộ bóc lột công khai, chẳng ai làm ǵ được.
Phương tiện chuyên chở cả gia đ́nh Tôi ra phi trường, phải thuê
tốn hơn 100 ngàn đồng. Tất cả lớn bé già trẻ chỉ có 16 người,
nhưng chiếc xe Bus nhỏ nhất cho thuê là 40 chỗ ngồi, và phải trả
cước phí khứu hồi. Biết là đắt nhưng vẫn phải thuê, v́ chỉ có
loại xe của Công ty chuyển vận này, có giấy phép đặc biệt ra vào
trạm hành khách phi trường thong thả, không bị chặn lại nơi cổng
vào để kiểm soát mất th́ giờ, như các loại taxi hay microbus
thường chở khách khác. Tuy rằng tốn nhưng lại có điều hay, các
gia đ́nh thông gia, bạn bè xóm giềng thân quen, được dịp đi theo
chúng tôi ra tận phi trường tiễn chân. Sau khi máy bay cất cánh,
xe Bus lại chở những người đi tiễn chân, trở về điểm khởi hành
tại nhà cũ của người ra đi.
Nhờ phúc ấm của Tổ Tiên và Trời Phật phù hộ, các Con Tôi ở bên
Hoa Kỳ không quên công ơn dưỡng dục sinh thành của Cha Mẹ, và
t́nh nghĩa Anh Chị Em ruột thịt thắm thiết sâu xa, đă gửi tiền
về cho gia đ́nh có dư giả, để trang trải được mọi chuyện xuông
sẻ êm đẹp, thông đồng bén giọt, vui vẻ mọi bề.
Theo quy định, ngày 3 tháng 8 năm 1992, tức là 2 ngày trước ngày
dự trù có chuyến bay rời Saigon lên đường đi Hoa Kỳ, cả gia đ́nh
c̣n phải dắt nhau vào Bệnh viện Cảnh sát Quốc gia cũ bên Chợ
Lớn, cho Bác sĩ người Hoa Kỳ đích thân khám kiểm tra tổng quát
lần chót. Nếu mọi việc thông suốt, không ai bị cảm cúm xổ mũi,
mới được cấp giấy chứng nhận sức khoẻ tốt, để lên đường theo
chuyến bay đă dự trù.
Ngày 4 tháng 8 năm 1992, mọi việc được coi là xuông sẻ chót lọt.
Tất cả đồ đạc đă thanh toán hết, nhà trống trơn chẳng c̣n ǵ.
Ăn, nằm, tiếp khách, ngay trên mấy chiếc chiếu trải trên nền
nhà. Tuy vậy các bên thông gia, xóm giềng, bè bạn thân thuộc,
cũng vẫn kéo nhau đến chung vui trong bữa tiệc chia tay đơn
giản, được tổ chức thân mật ngay tại nhà, đến tối mịt mới dứt.
Khách khứa về hết, mọi người lo thu dọn sắp xếp lại hành trang
mang tay lên phi cơ cho gọn gàng. Nằm chợp mắt được khoảng 2
tiếng đồng hồ, đă phải trở dậy ăn uống, chuẩn bị giao nhà và lên
xe ra phi trường.
Đúng 4 giờ sáng ngày 5 tháng 8 năm 1992, chiếc xe Bus thuê đến
đậu tại trước cửa nhà. Các bên thông gia, xóm giềng, bạn bè
thân, muốn đi theo lên phi trường tiễn chân cũng lục tục kéo
nhau tới. Nhân viên đại diện Nhà Nước đến, yêu cầu được dẫn đi
kiểm tra nhà dựa theo tờ biên bản đă kư mấy bữa trước. Xong xuôi
ông ta mới nhận ch́a khoá các cửa căn nhà, và trao cho mảnh giấy
đă kư trước có đóng dấu của Sở Nhà Đất, chỉ to vừa bằng bàn tay,
chứng nhận việc giao nhà đă hoàn tất. Thế là xong, mọi bất động
sản tư hữu đă nộp hết, chẳng c̣n nợ nần vướng mắc ǵ với Nhà
Nước Xă hội Chủ nghĩa. Chỉ c̣n 2 bàn tay trắng với bộ quần áo
trên người, tất cả gia đ́nh và bè bạn đến tiễn đưa, cùng lên xe
rời nhà. Vừa đúng lúc hồi chuông Nhà Thờ Saint Thomas, bất đầu
cất tiếng ngân nga, đốc nhắc giáo dân đi dự lễ cầu nguyện 5 giờ
sáng.
Xe chúng tôi tới phi trường lúc trời đang rạng đông. Những tia
sáng buổi b́nh minh vàng trong, soi tỏ mặt mọi người. Phía trước
trạm hành khách phi cảng, cả vài trăm người đứng đầy nghẹt lối
vào khu làm thủ tục ra đi. Ai nấy hớn hở nói cười ồn ào vui vẻ.
Nhưng cũng có những nhóm, đứng túm tụm ôm nhau bịn rịn xúc động,
miệng cười tay đưa khăn lên chậm chậm nước mắt. Sau khi đứng
chụp ít tấm ảnh kỷ niệm với những người tiễn chân, gia đ́nh Tôi
lách đám đông vào làm các thủ tục giấy tờ quan thuế, tŕnh Hộ
Chiếu, vé máy bay, cân hành lư xách tay. Có lẽ gia đ́nh Tôi là
nhóm chót, nên mọi việc được tiến hành nhanh chóng, không phải
chen chúc giành giật ǵ cả.
Nhờ đă lo Dịch vụ từ trước, nhân viên Quan thuế nh́n chúng tôi,
hỏi có ǵ bất hợp pháp trong này không? Tôi trả lời không. Chẳng
khám xét ǵ cả, anh ta cầm cục phấn trắng ngoạch ngoạch kư tên
lên túi xách của mỗi người, coi như đă kiểm tra xong. Quả thật
“Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn” đúng như lời các Cụ ngày
xưa đă dạy. Mọi việc xong xuôi êm đẹp. Chưa tới giờ lên phi cơ,
chúng tôi giắt nhau lên Câu lạc bộ ở trên lầu uống nước, ngồi
chờ chung với những người đến trước. Chẳng thấy ai quen ra đi
cùng chuyến.
Đúng 7 giờ 45, nhân viên hăng “Hàng không Dân dụng Việt Nam” cất
giọng oang oang qua loa loan báo, nhắc gọi hành khách ra cửa
khởi hành tŕnh vé lên máy bay. Gia đ́nh chúng tôi là nhóm đứng
sau chót, của đoàn lữ hành khoảng trên dưới 7 chục người, lẳng
lặng leo các nấc thang lên phi cơ. Trước khi chui qua cửa vào
thân phi cơ, Tôi đứng yên lặng ít giây, tại bậc trên cùng đỉnh
cầu thang, quay mặt ra nh́n lần chót cảnh phi cảng Tân Sơn Nhất,
dơ tay vẫy giă biệt tất cả những người đang đứng ngoài hàng rào,
đến tiễn đưa bạn bè thân quyến, được may mắn rời bỏ đất nước ra
đi t́m Tự do, một cách công khai hợp pháp. Tôi đă từng có nhiều
dịp lên phi cơ rời xa đất nước, nhưng chưa lần nào thấy ḷng xúc
động bồi hồi rưng rưng lệ như lần này. Tim như muốn ngừng đập,
một luồng khí lạnh chạy dọc xương sống, dâng lên tận đầu làm gai
rợn toàn thân, mặt tê rầng rầng, hai tai nóng bừng reo u u, cảnh
vật nhoà mờ sau màn lệ nóng hổi tràn ra khoé mắt, không sao cầm
giữ nổi. Sau khi Tôi bước lọt vào trong khoang tầu, chiếc cầu
thang được kéo đi và cửa phi cơ đóng lại, mới thấy yên tâm chắc
chắn rằng, từ nay ḿnh và bầu đoàn Thê, Tử, Tôn, được thoát khỏi
ách cai trị độc tài bóc lột tàn bạo, của nhóm người đồng chủng
Việt Nam cuồng tín Vô sản chuyên chính.
Mọi người ngồi yên chỗ, thắt dây an toàn xong, máy bay lăn bánh
từ từ ra phi đạo chờ cất cánh, ḷng xốn xang buồn. Tiếng động cơ
bắt đầu rú mạnh lấy đà trườn tới, mỗi lúc một nhanh hơn rồi dâng
đuôi lên. Cả thân phi cơ rời mặt đất lướt dần lên cao, áp lực
không khí đè ép bao tử dồn lên ngực làm máu dâng lên đầu, màng
nhĩ trong lỗ tai lùng bùng. Giờ phút đổi đời vừa điểm, từ đây
chẳng biết bao giờ lại có dịp, đạp chân trên đất nước Việt Nam
thân yêu của chính ḿnh nữa.
Sau khi cất cánh, phi cơ nghiêng ḿnh lượn sang trái rời khoảng
không gian dành cho phi đạo. Các tia nắng vàng của mặt Trời ban
mai, đang xuyên qua các khuôn cửa sổ bên phải thân phi cơ chiếu
vào trong khoang, đổi hướng chiếu dần lên phía pḥng lái rồi
biến mất. Đường bay được chỉnh theo hướng Tây, băng qua đất Xứ
Chùa Tháp (Cao Miên) để đi Bangkok Thái Lan.
Không ai bảo ai, mọi người cùng nhớn nhác quay mặt, hướng mắt
nh́n qua các khuôn cửa sổ nhỏ bên thân phi cơ, để thấy lần cuối
cùng khung cảnh đồng ruộng ph́ nhiêu mênh mông, của đồng bằng
Cửu Long miền Nam. Trên dải sơn hà đầy cây trái bốn mùa tươi tốt
đang hiện ra dưới kia, Tôi đă từng in dấu chân hàng ngày bên
chiến hữu bên đồng bào, cùng chia sẻ những niềm vui nỗi khổ
trong cuộc chiến chống Cộng sản xâm lược, suốt mấy chục năm
trời. Nay phải rời bỏ ra đi, có thể là vĩnh viễn chẳng bao giờ
c̣n thấy lại, nếu Cộng sản Việt Nam vẫn c̣n tiếp tục ngự trị.
Thật đau ḷng biết chừng nào! Ôi quê hương yêu dấu ! Ôi đồng bào
mến thương! Biết bao giờ gặp lại?
Để quên đi nỗi buồn man mác đang đè nặng tâm hồn, cũng như kềm
hăm sự xúc động nghẹn ngào đang dâng lên cổ, cho tiếng khóc khỏi
bật ra. Tôi phải cố gắng tập trung suy tư, ghi lại mấy vần thơ
chân t́nh mộc mạc, để đời sau cảm thông nỗi ḷng của người chiến
sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, chống Cộng sản xâm lược đất nước
bị thất thế, phải bỏ nước đi lưu vong theo diện Nhân đạo tái
định cư nơi xứ lạ quê người. Sau khi bị bọn Cộng Nô, người cùng
ṇi giống Việt Nam với ḿnh, đọa đầy hành hạ khổ nhục đói khát
bệnh tật, suốt mười ba năm trường trong các trại tù tập trung
lao động khổ sai, giữa núi rừng hoang vu thâm sâu nước độc, trên
cả 3 miền đất Mẹ Việt Nam thân yêu.
CHUYẾN BAY ĐI LƯU VONG.
Bỏ nước ra đi dạ vấn vương,
Cộng nô kỳ thị phải lên đường.
Thương Dân lận đận đầy oan nghiệt,
Xót Bạn gian lao nặng đoạn trường.
Hạnh phúc Tự do hừng Thế giới,
Khổ đau kềm kẹp phủ Quê hương.
Lưu vong quyết tạo thời cơ mới,
Trở lại cùng Dân diệt bạo cường.
B́nh minh 5 tháng 8 năm 1992 (vào Thu Nhâm Thân)
Trên máy bay rời Việt Nam đi Bangkok Thái Lan.