| Chương 21
TƯ PHÁP KIỂU CỘNG SẢN,
TÙ PHẢI TỰ VIẾT BẢN LUẬN TỘI ĐỂ LÊN ÁN M̀NH
Sức khoẻ Tù suy xụp tới mức cùng cực. Mọi
người đang sống trong hoàn cảnh thất vọng, đợi chờ ngày đến lượt
ḿnh nhắm mắt xuôi tay rũ sạch nợ trần. Bỗng dưng, có phái đoàn Y tế
Trung ương Cộng sản tới K1 Trại Tân Lập, khám sức khoẻ cho Tù, t́m
nguyên nhân v́ sao sĩ số tử vong hàng tuần lại cao đến thế ?
Sau kỳ kiểm tra của Đoàn Y tế, Trại phát cho Tù mỗi người một Phiếu
Bưu Kiện gửi 5 Kí lô thực phẩm khô qua đường Bưu điện, và được phép
viết thơ để trại chuyển về cho gia đ́nh xin tiếp tế. Ai đang bị giam
trong nhà kỷ luật hoặc bị phạt giảm mức ăn hàng tháng, th́ không
được hưởng đặc ân này. May mắn cho bọn 4 người chúng tôi (Trần văn
Thăng, Phạm Tài Điệt, Nguyễn văn Phúc, và Tôi) đă hết hạn phạt giảm
mức ăn, nên cũng được nhận Phiếu Bưu Kiện, và viết thư gửi về cho
gia đ́nh xin tiếp tế, như mọi người trong Đội.
Cũng kể từ đấy, Trại giam không muối ngọn sắn (đọt cây khoai ḿ) làm
dưa chua, phát cho Tù ăn thay rau hàng ngày nữa. Trước đó, Trại giam
đă dựa vào một bài báo của một Kỹ sư Nông nghiệp Giáo sư tại Đại học
Cần Thơ, phổ biến trên Nhật báo “Nhân Dân” của Đảng và Nhà Nước,
phân tích xác định rằng “bốn kí lô lá đọt sắn” có “chất lượng dinh
dưỡng” tương đương vớiù “một kí lô thịt ḅ”.
Cây sắn do Tù trồng để lấy củ nộp cho Trại. Đọt sắn cũng do Tù đi
cắt về giao cho nhà bếp. Nhưng trên bản kê công khai thu chi tiền
thực phẩm hàng ngày tại nhà bếp, đọt sắn muối dưa cũng tính vào mục
chi. Như vậy mỗi kí lô đọt sắn cho Tù ăn được tính tiền 3 lần :
1/- tiền công lao động hàng ngày của Tù đi trồng sắn ; 2/- tiền công
Tù đi cắt đọt sắn đem về nộp cho nhà bếp ; 3/- tiền công nhà bếp
muối thành dưa chua cung cấp cho Tù ăn hàng ngày.
Cũng kể từ ngày này, địa chỉ Trại giam được ghi rơ ràng, tên Trại,
quận hạt và Tỉnh nơi Trại tọa lạc, không dùng ám số như hồi ở bên
Trại Quân đội quản lư. Thư phải dán tem cước phí đầy đủ mới được
chuyển đi. Nhờ vậy, khoảng một tháng sau, trong Đội Đại tá chúng tôi
có bạn được thân nhân ở Hànội, làm cách nào không biết, được phép
đến Trại “thăm nuôi”, đem theo cả chục kí lô thực phẩm khô tiếp tế
cho mà “bồi dưỡng”. Anh bạn Tù được “thăm nuôi” cho biết, người anh
Vợ tốt bụng đến thăm em rể này, trước năm 1954 cũng là một Hạ sĩ
quan trong lực lượng vơ trang chống Cộng sản của phe Quốc gia. Anh
ấy đă ở lại Hànội, không di cư vào Nam theo quy định của Hiệp định
Genève tháng 7 năm 1954. V́ thế anh ấy đă bị đưa đi “tập trung cải
tạo”, suốt từ cuối tháng 7 năm 1954 cho đến sau ngày 30 tháng 4 năm
1975, đất nước Việt Nam thống nhất, mới được thả ra cho làm người
công dân Xă hội Chủ nghiă.
Báo “Nhân Dân” của Đảng và Nhà Nước, loan tin Trung Cộng xua quân
đánh chiếm một số Tỉnh biên giới Bắc Việt. Một số Tù miền Nam bị
giam trong các Trại cải tạo ở các Tỉnh miền biên giới như : Lào Kay,
Lai Châu, Sơn La, Lạng Sơn… bị Trung Cộng đánh chiếm, được di chuyển
về K1-Tân Lập với chúng tôi.
Ít ngày sau, Trung ương Đảng Cộng sản Hànội cho Phái đoàn về tổ chức
học tập. Cũng vẫn những điều đă nhồi sọ đi nhồi sọ lại từ mấy năm
qua, về “bản chất phản động” của Đế quốc Mỹ, của Ngụy Quân, Ngụy
Quyền, và những “điểm son thành công to lớn” của Cách mạng Vô sản và
Đảng Cộng sản Việt Nam, dưới sự lănh đạo sáng suốt của “Liên xô Cộng
sản vô địch” và “Bác Hồ vĩ đại”. Đặc biệt lần học tập này, đoàn Cán
bộ dùng h́nh học lư giải bài toán Tiểu học về Lực, Thời gian, và
Khoảng cách, để dẫn chứng cho Tù hiểu rơ hơn về ư nghiă câu nói cửa
miệng, mà các Cán bộ Trung ương cũng như Địa phương thường xuyên lập
đi lập lại với Tù là : “Thời gian cải tạo mau hay lâu, tùy thuộc vào
thiện chí và tinh thần cố gắng, của chính bản thân mỗi người trong
các anh tự quyết định. Cách mạng chỉ tạo môi trường cho các anh thực
hiện thôi.”
Khi giới thiệu đoàn Cán bộ Trung ương, Thiếu tá Công an Nhân dân
Nguyễn Thùy Trại trưởng trại Tân Lập, đă khôn khéo lợi dụng dịp may
hiếm có, để khoa trương tài ăn nói và “lập trường trung thành cao độ”
của ḿnh đối với Bác, Đảng. Với hy vọng các “đồng chí đàn anh” từ
Hànội đến, sẽ “quan tâm chiếu cố đề bạt” cho “thăng hàm” (lên cấp
bậc) nhanh hơn. Có lẽ nhờ thế, năm 1980 Thùy đă được thăng cấp Trung
Tá, để đưa một số chúng tôi vào Huyện Như Xuân, Tỉnh Thanh Hoá thành
lập Trại Thanh Phong gần Trại Thanh Cầm, trong vùng rừng núi âm u
hẻo lánh giữa ḷng dẫy Trường Sơn. Nơi mà Cộng sản Việt Nam dự tính
đem tất cả gia đ́nh chúng tôi, vào lập Vùng Kinh Tế Mới định cư vĩnh
viễn.
Thùy đă trích cả thơ trong chuyện Kiều của Cụ Nguyễn Du, lẫn thơ bợ
đỡ đề cao Bác, Đảng, và các ông Tổ Cộng sản Liên xô của bồi bút Tố
Hữu, để mạt sát tinh thần người dân miền Nam là vong bản, sợ Mỹ,
phục Mỹ, bắt chước Mỹ, lệ thuộc Mỹ..., chê sự phồn vinh của nền Kinh
tế miền Nam Việt Nam là “phồn vinh giả tạo”. Hắn ta đơn cử những thí
dụ rất điển h́nh mộc mạc như : “-Đất nước ta thiếu ǵ tre, giang để
đan rổ rá, bện giây thừng, mà phải làm rổ rá, giây nhợ đủ cỡ bằng
chất nhựa nilông của nước ngoài. -Chúng ta thiếu ǵ đất đai để trồng
bông hoa đủ loại, để nặn nung ra bát điă, tách uống nước, b́nh cắm
hoa, chum vại chứa nước, mà phải làm các thứ này bằng nhựa nilông
mầu mè loè loẹt, nhập khẩu từ các nước Đế quốc Tư bản...”
Đấy là những lời phát biểu như vẹt, dựa theo các bài học nhồi sọ của
Đảng và Nhà Nước đă phổ biến, cộng với tầm nh́n không xa quá sống
mũi của Thùy trong năm 1978.
Qua năm 1979, trong một dịp nói chuyện với Tù tại Hội trường của
Trại, có sự hiện diện các Cán bộ trực thuộc, Thùy khoe là mới đi
tham quan các Trại Cải tạo bên Liên xô và Nam Bộ Việt Nam về. Có dịp
được thấy tận mắt thực tế tại miền Nam Việt Nam, Thùy lại có những
lời phát biểu khác hẳn với những ǵ hắn đă nói trong năm 1978.
Hắn khen “Đường xá trong Nam rộng răi, tráng nhựa bằng phẳng, ngồi
trên xe di chuyển trên Xa lộ êm như ngồi trong pḥng khách, không
gập ghềnh nhồi muốn gẫy xương sống lưng, như đường của chúng ta ở
ngoài này (tức là ngoài Bắc).”
Hắn khen “Nhà vệ sinh trong Trại cải tạo ở Nam Bộ sạch sẽ văn minh.
Người ta đại tiện vào lỗ hầm có nước giật, cho trôi ra hầm chứa phân
kín. Không dùng những thùng gỗ để lộ thiên, như của chúng ta ở đây,
lúc nào mùi hôi thối cũng theo gió xông nồng nặc cả ngày lẫn đêm,
làm ô nhiễm không khí, làm ổ cho ruồi bọ sinh sôi nẩy nở gây bệnh
truyền nhiễm.”
Hắn khen “Phụ nữ ở trong Nam, mặc quần áo may bằng những loại vải ni
lông mềm, có in hoa lá, mầu sắc hài hoà, trông thấy dịu dàng vui con
mắt. C̣n Nữ giới của chúng ta ở ngoài này, quanh năm đi đâu cũng bộ
quần áo cánh nâu xồng thâm đen...”
Mục đích chính của đợt học tập kỳ này, là để buộc Tù “tự giác”,
“thành khẩn” khai mọi chi tiết lư lịch 3 đời, ḍng họ Nội, họ Ngoại
của ḿnh và của Vợ. Liệt kê tất cả mọi hoạt động của mỗi người theo
sự hiểu biết của ḿnh, phân tích và quy trách xem những hành động
nào có hại cho Nhân dân, và làm cản trở Cách mạng trong việc xây
dựng Xă hội Chủ nghiă. Phải ghi ra rơ ràng, ai thương ḿnh nhất,
ḿnh ưa ai, ghét ai nhất, tại sao? Kể cả đối với riêng từng người
con của ḿnh.
Về phần “bản thân”, phải kể đầy đủ chi tiết mọi hoạt động, từ khi
mới lọt ḷng Mẹ cho đến ngày 30-4-1975, và tự quy trách những lỗi
lầm của ḿnh đối với Cách mạng và Nhân dân như thế nào? đáng xử tội
ǵ?
Ngoài ra, c̣n phải dựa theo những việc làm đă vạch ra trong các bài
học tập, được coi là “phản động đối với Cách mạng và Nhân dân”, để
tố cáo rơ tên, tuổi, hành động, và nơi ở hiện tại của những người
quen.
Mỗi người phải viết tối thiểu, đầy một cuốn vở học sinh 100 trang do
Trại cung cấp. Trong dịp này, cũng có người “thành khẩn” đến nỗi
viết đầy cả cuốn vở, mà vẫn c̣n thấy thiếu giấy cần phải xin thêm.
Nhưng cũng có người viết chữ thật lớn, cố nặn óc cả tuần lễ mà chẳng
t́m được ǵ nhiều để khai cho đặc hết một cuốn vở.
Sau thời gian viết “Bản tự khai, tự luận tội và tự lên án” chính
ḿnh xong, là thời gian từng Đội ngồi tập chung, để mỗi người phải
đích thân đọc nguyên văn “Bản Tự Khai” của ḿnh, cho anh em trong
Đội cùng nghe. Sau khi nghe, anh em phải thay phiên nhau góp ư kiến,
xem viết như vậy đă “thành khẩn” đầy đủ chưa? Có điều ǵ cần phải
làm sáng tỏ thêm không? Cái án mà người khai tự quy định cho ḿnh,
có nhẹ quá đối với tội lỗi đă tự nhận không?...
Các Đội khác được tập trung thực hiện tại Láng ngủ của họ. Riêng Đội
Đại tá chúng tôi, Láng giam chật hẹp nên phải lên Hội trường để làm
công việc này, dưới sự giám sát của Quản giáo Đội. Các Cán bộ thuộc
đoàn Trung ương và Cán bộ canh gác Tù tại Trại, có thể thoải mái
đứng ngoài cửa quan sát và lắng nghe, bất cứ lúc nào họ muốn.
Đến lúc này, những anh em nông nổi nhẹ dạ cả tin nhất, cũng đă thấu
hiểu rơ ràng cái ác tâm của Cộng sản, nên chẳng ai “thành khẩn” khai
thật cũng như góp ư kiến “xây dựng” nhau khắt khe nữa.
Trong thời gian viết ai cũng đăm chiêu suy nghĩ, cố gắng sáng tác ra
một tác phẩm tưởng tượng hợp t́nh hợp lư nhất, cho phù hợp với
“thành kiến đại ngoan cố” và “độc đoán cố hữu” của Nhà Nước Cộng sản
về “Ngụy quân Ngụy quyền”, cho nó xong chuyện.
Đến lúc góp ư kiến “xây dựng”, bạn bè thân cũng ngầm thoả thuận với
nhau từ trước. Lần lượt “sốt sắng” thay phiên “xung phong” phát biểu
ư kiến. Nào là “thành khẩn”, đă nhận rơ được lỗi lầm của ḿnh đối
với Cách Mạng và Nhân Dân... theo đúng với “yêu cầu” của Đảng và Nhà
Nước đă đề ra. Rất xứng đáng được hưởng Chính sách Khoan hồng Nhân
đạo của Đảng và Nhà Nước, tha cho tội chết để cải tạo mau tiến bộ,
trở về đoàn tụ với gia đ́nh…
Trong thời gian học tập này, đoàn Cán bộ Trung ương muốn tỏ cho Tù
thấy “lượng khoan hồng nhân đạo của Đảng và Nhà Nước trước sau như
một”, đă chỉ thị Ban Chỉ huy Trại giải toả thư của gia đ́nh gửi tới
cho Tù nhận đọc. Tôi cũng may mắn nhận được một bức thư, do cô con
gái thứ viết và gửi đi từ hồi cuối năm 1977. Bức thư gởi tới điạ chỉ
Liên trại 1 bên Quân đội quản lư trước kia, được chuyển tiếp sang
đây chẳng biết từ lúc nào, bây giờ mới được nhận để đọc. Có lẽ những
tháng trước Tôi bị phạt giảm mức ăn, nên Quản giáo không phát cho.
Sự kiện này cho phép kết luận rằng, mấy bức thư có kèm Phiếu Bưu
kiện Tôi được viết gửi về nhà theo quy định, chưa bao giờ đến tay
gia đ́nh Tôi cả. Chẳng biết là Trại giam vứt không gửi đi, hay là
Chính quyền Địa phương nơi gia đ́nh Tôi cư ngụ không phát thư cho,
sau khi họ rạch phong b́ lấy thư đọc để kiểm tra.
Sau này khi được tha về “đoàn tụ” với gia đ́nh, Vợ Con của Tôi mới
cho biết là thỉnh thoảng 3, 4, 5 tháng không chừng, nhà mới nhận
được một thư của Tôi gửi về, viết từ mấy tháng trước. Tất cả mọi thư
do Tôi gửi về, đều bị Công An Phường cắt ra đọc kiểm tra trước, rồi
mới đem đến phát cho gia đ́nh.
Tại Trại giam cũng vậy, bao giờ thư gia đ́nh gửi tới cũng đều bị
Quản giáo Đội cắt phong b́, lấy đọc kiểm tra trước rồi mới phát cho
Tù. Nếu trong thư có điều ǵ không phù hợp với đường lối của Nhà
Nước, hoặc có điều ǵ Cán bộ thắc mắc không hiểu, không những Tù
không được nhận đọc, mà c̣n bị gọi lên làm việc để Cán bộ hạch hỏi
đủ điều, và buộc phải viết “tờ kiểm điểm”.
Những trường hợp như vậy, Tù chưng hửng chẳng biết phải “kiểm điểm”
cái ǵ? Nhưng vẫn phải tự nặn óc dựa theo những điều Cán bộ hạch hỏi,
đoán xem ḿnh và thân nhân ở nhà có làm điều ǵ sai trái, để mà viết
“bản kiểm điểm” với lời hứa sẽ “sửa sai” và không bao giờ tái phạm
nữa. Không viết th́ bị kết tội “ngoan cố”, bị kêu tới kêu lui hoài.
Đă có trường hợp Tù bị giam vào Nhà Kỷ Luật, cho đến khi chịu viết
“tờ kiểm điểm” nộp xong, mới được xét xem có đáng được tha ra hay
không. Những vụ việc như vậy, biết được là nhờ hàng ngày, trước giờ
gọi các Đội xuất trại lao động, những Tù bị bắt giam vào Nhà Kỷ Luật,
đều được Cán bộ Trực Trại đọc lệnh ghi rơ tội danh v́ sao bị tống
giam.
Trước khi chấm dứt đợt học tập “Tự luận tội và lên án ḿnh”, Tù c̣n
được yêu cầu bầy tỏ ḷng yêu Nước, yêu Cách mạng Xă hội Chủ nghiă,
bằng cách viết “Tờ Thỉnh Nguyện” xin gia nhập Lực lượng Vơ trang để
ra biên giới chiến đấu chống quân Trung Hoa xâm lăng đất nước Việt
Nam thân yêu, nếu ai muốn.
Một số bạn trong đó có Tôi, mặc dù biết là sẽ chẳng bao giờ được
chấp thuận, nhưng vẫn viết và nộp “tờ thỉnh nguyện” cầu may. Không
biết khi viết “tờ thỉnh nguyện” các bạn khác nghĩ sao? Riêng phần
Tôi tính rằng, một khi được ra mặt trận, dù chỉ được xử dụng làm lao
công tiếp tế chiến trường không cầm súng chiến đấu, sẽ có nhiều cơ
hội để trốn khỏi cái nhà tù lớn là toàn cơi nước Việt Nam Cộng sản
này, để có lại được Tự do cho bản thân. Hơn là cứ ở trong tù, đợi
cái chết lần ṃn khổ nhục đến với ḿnh, theo Chính sách tiêu diệt
giai cấp đối nghịch của Cộng sản. Hơn nữa, nếu được quyền chọn lựa,
giữa cuộc sống măn đời làm người “Tù tập trung không án”, và việc
dấn thân nơi chiến trường bảo vệ sự toàn vẹn lănh thổ Việt Nam, nhận
cái chết v́ ḥn tên mũi đạn của Trung Cộng xâm lăng, th́ hành động
thứ hai có ư nghiă hơn.
Theo b́nh luận trên báo “Nhân Dân” của Nhà Nước, và lời giải thích
của đoàn Cán bộ Trung ương th́, “việc Trung Cộng huênh hoang là
chúng xua quân chiếm một số Tỉnh biên giới Bắc Bộ, nhằm mục đích cho
chúng ta (tức là Cộng sản Việt Nam) một bài học, về tội dám đưa quân
sang Cămpôchia làm nghiă vụ Quốc tế do Liên Xô chỉ đạo, để hạ đàn em
tay sai của Trung Cộng, đưa đàn em của Việt Cộng tay sai Liên Xô lên
cằm quyền, là tuyên truyền láo khoét bịp bợm. Cuộc xâm lăng của
Trung Cộng đă bị Quân đội Nhân dân anh hùng của chúng ta chặn đứng.
Chính chúng ta mới là người cho Trung Cộng một bài học đích đáng, để
chúng thấy rơ tinh thần chiến đấu can trường gan dạ của Quân Dân
Việt Nam như thế nào, sau khi đă đánh thắng cả 2 Đế quốc Pháp và Mỹ.”
Nhưng theo suy nghĩ của riêng Tôi, những lời rao truyền này của
Trung Cộng chỉ là cái cớ nổi bề ngoài. Cái mục đích thật sự ngầm bên
trong, của Trung Cộng là dùng “bạo lực rằn mặt” buộc Cộng sản Việt
Nam, phải ngoan ngoăn nghe lời, tham dự tích cực vào cuộc họp tại
Genève do Liên Hiệp Quốc triệu tập, theo đề nghị của Hoa Kỳ, giải
quyết vấn đề Tù nhân Chính trị miền Nam Việt Nam, đă bị Cộng sản Bắc
Việt đem ra Bắc giam cầm đầy đọa vô thời hạn, không tuyên án suốt từ
sau 30-4-1975.
Những thái độ thay đổi bớt khắt khe hơn của Cán bộ trong trại giam
đối với Tù, và đặc biệt nhất là việc Nhà Nước chính thức chỉ thị cho
các Địa phương, phải triệt để thi hành việc cho phép thân nhân Tù
gửi thực phẩm tiếp tế bằng đường Bưu điện cho Tù tẩm bổ lấy lại sức
khoẻ, là những sự kiện rơ ràng cụ thể xác nhận tin đồn đang có hội
họp tại Genève, để giải quyết vấn đề thả Tù Chính trị miền Nam là có
thực.
Các sự kiện trên đây, phối kiểm với những tin tức thâu lượm được qua
các mẩu tin, do thân nhân lén viết rải rác trên những mẩu báo cũ
dùng gói quà gửi đến cho Tù bằng đường Bưu điện, hoặc do thân nhân
đến trại thăm nuôi ghi trên những mẩu giấy vo tṛn vứt lén cho Tù
nhặt lúc gặp dọc đường. Cho phép tin tưởng rằng, tia ánh sáng đầu
tiên ở cuối đường hầm, đă hiện ra chọc thủng màn đêm thăm thẳm giữa
ban ngày, đang bao trùm anh em Tù miền Nam trên đất Bắc Xă hội Chủ
nghiă. Nhờ vậy, tinh thần anh em Tù lên trở lại, ư nghĩ muốn chết
quách đi cho rồi trong những ngày vừa qua, không c̣n lởn vởn trong
suy nghĩ của một số người nữa.
Các Bưu kiện do thân nhân từ miền Nam gửi ra cho Tù bồi bổ, được
Trại lên Tỉnh lănh về phát hàng tuần, đă tạo ra một bầu không khí
háo hức mong đợi, y như lao công chờ đón kỳ phát lương vậy. Ai có
quà th́ mừng hí hửng. Ai chưa có th́ buồn đôi phút, nhưng vẫn hy
vọng là Vợ Con không quên ḿnh, hoặc không cùng cực đến nỗi không có
khả năng tiếp tế cho ḿnh chút đỉnh, để đỡ tủi thân trước các bạn bè
đồng Tù.
Một phong trào vui nhộn bắt đầu nẩy sinh, lôi cuốn nhiều người quên
cả nghỉ ngơi sau những giờ lao động vất vả hàng ngày. Hầu như tất cả
mọi người trong Đội chúng tôi, bất cứ lúc nào rảnh rỗi, cũng lo cặm
cụi ghi chép cách biến chế các món ăn, do anh bạn cựu Đại úy Cảnh
sát phụ trách Tổ Ḷ Rèn, kể lể chỉ dẫn một cách rất thành thạo. H́nh
như trước tháng 4 năm 1975, Bà Vợ anh ấy là chủ một nhà hàng bán các
đồ nhậu th́ phải. Ngoài ra, anh em cũng c̣n nhờ anh ấy cố vấn, nên
yêu cầu gia đ́nh “biến chế” thịt heo, thịt ḅ… như thế nào, để có
thể dành được lâu ăn dần không bị hư hỏng.
Một hiện tượng khác thường nữa, cũng lan tràn trong cả Trại. Mỗi khi
anh em ở các Đội khác nhau, có dịp tiếp xúc bất cứ ở đâu, cũng th́
thầm trao đổi những tin tức mới nhất ghi nhận được từ bên ngoài đưa
vào, về cuộc thảo luận giải quyết Tù Chính trị miền Nam, giữa Hoa Kỳ
và Cộng sản Việt Nam tại Genève tiến triển đến đâu? Như thế nào?...
ĐẤT TỔ HÙNG VƯƠNG.
Núi đá rừng chồi đất Tổ đây,
Bao năm Cách mạng vẫn như vầy.
Xóm làng xơ xác, dân nghèo đói,
Đồng ruộng khô cằn, thú lất lây.
Ven núi cheo leo Làng Thiểu số,
Dọc sông san sát Trại Tù đầy.
Quanh năm cặm cụi trồng ngô sắn,
Suốt tháng c̣ng lưng ép miá gầy.
Hậu quả Cách mạng tháng 8-1945.
Nước Nam khởi phát tại đây,
Trải bao dâu biển ngày nay vẫn c̣n.
Nhờ ḍng giống Việt tinh khôn,
Không tham danh lợi cúi luồn ngoại bang.
Không v́ quyền tước cao sang,
Dẫn đưa Dân tộc nhập hàng vong nô.
Như bầy bán nước họ Hồ,
Vinh danh Qủy Đỏ Liên Xô nạ ḍng.
Quên đi gốc gác Tổ Tông,
Chạy theo Thế giới Đại đồng Tam vô.
Xoá tan ranh giới cơi bờ,
Buộc toàn dân Việt tôn thờ Mác-Lê.
K1-Tân Lập-Vĩnh Phú, mùa Đông 1978.
.
HOME
(C̣n tiếp..) |