|
|
Hồi Kí Của Người Chồng Xa VợNguyễn Phước Bảo SinhPhần Một
Thuyền
và Biển.
"Chỉ có
thuyền mới hiểu biển mênh mông dường nào
chỉ có biển mới biết thuyền đi đâu
về đâu .``
Xuân
Hoàng
Vậy đó mà tôi đă lấy vợ được
gần bốn tháng. Biết nhau hơn một năm,
thời gian t́m hiểu phần lớn đều qua thư
từ và điện thoại. Gần nhau trong ṿng tay
chỉ một vài hôm ở nhà đứa em gái. Em chỉ
mới tập tễnh biết thế nào là hôn môi qua tôi
và tôi cũng chỉ mới được hôn lên bờ
ngực nhỏ nhắn trinh nguyên mới lớn của em mà
thôi. Hai mươi tám tuổi mà em chưa một lần yêu
ai. Sống trong ṿng nôi đức hạnh của gia đ́nh,
cộng thêm cá tính khép nép của em, t́nh duyên như là
một sự đợi chờ, ủ mầm của
một trái chín trong vườn xuân thiếu nữ đợi
tôi hái trong lần gặp định mệnh đó.
Tháng Năm 1995, tôi lần đầu tiên về thăm
Vietnam, cùng em đi dạo trên những con đường
nhỏ ở Đà Nẳng, nơi đă một thời tôi
mài đũng quần trên giảng đường Cao
đẳng sư phạm, đă học hành, ca hát cùng
với chị Vân của em 12 năm trước. Ghé cùng
em dăm quán cà phê xưa, nghe những bản nhạc
củ của thập niên 80, cùng nhau hát chung những bài t́nh
ca mới. Em thích bài Niềm Đau Chôn Dấu, có lẽ câu
hát em thích nhất là lời nói dối ḷng của một
thiếu nữ đang yêu Never fall in love. . . Tay em run rẫy
trong tôi ở góc tối của quán vắng,ṿng eo em
nhỏ nhắn, bờ mi em khép hờ rung động và thân
thể em như sợi đàn căng trên ngón tay tôi
thầm th́ gợi mở bài học t́nh yêu vỡ ḷng.
Đó chính là em, cô gái nhỏ hồn nhiên có nước
da bánh mật tắm trần bên giếng nước hiên
nhà 9 năm về trước, t́nh cờ tôi nh́n thấy
một trưa hè ở Vỉnh Điện khi đến thăm
chị cuả em.
Đêm
tháng Năm miền Trung nóng bức, bên ly beer ướp
lạnh, nàng tặng tôi chiếc bật lữa và thắp
sáng trên môi tôi điếu thuốc trong đêm cuối cùng
rời VN . Nàng nói
môi em như là đốm lữa, thắp sáng măi t́nh
anh. Rồi tôi qua lại Mỹ, vẫy tay chào em ở phi
trường Đà nẵng. Em vui hơn là buồn trong
chiếc áo đầm màu tro v́ biết rằng từ
đây em đă có tôi, đă gửi gắm được
một t́nh yêu đầy hẹn ước.
Trên chuyến
bay về Mỹ, lần đầu tiên kể từ khi
rời VN, tôi đă khóc thầm v́ thương cho các em tôi,
bạn bè tôi c̣n nghèo khổ, thiếu hạnh phúc và
nhớ em, nhớ đến những ngày hạnh phúc
ngắn ngủi vừa qua. Thế rồi mỗi tháng thư
đi thư về, t́nh yêu của em và tôi cùng lớn
dần như tuổi đời trên hai đứa. Tôi tṛn
35 tuổi, đă qúa cái tuổi tam thập nhi lập và
cận kề tứ thập nhi bất hoặc. Tôi đi
đến quyết định cưới em dù sẽ
trắc trở về vấn đề giấy tờ đoàn
tụ v́ tôi chưa có quốc tịch Mỹ. Chúng
tôi đồng ư bỏ qua lễ đính hôn v́ nóng ḷng
muốn được gần
bên nhau và có con. Ba Má của em thương tôi như
con ruột. Gia đ́nh ở
trong một thị trấn nhỏ cạnh sông Thu
Bồn, bên đường quốc lộ 1,
mặc dù rất lễ nghi
nho giáo, cùng đạo đức của một gia
đ́nh sùng đạo nhưng
đă đồng ư cho cuộc hôn lễ cuả hai
đứa chúng tôi vào tháng Tư năm sau.
Tháng
chạp năm 1995, tôi nhờ Cơ, em gái tôi vào thăm nhà
gái cùng lời dạm cưới cộng ít rượu trà.
Mồng tám tháng giêng năm 1996, ba má em và các anh chị
đi xe ra Huế đáp lễ Thọ ngôn. Trong cuốn
video đứa em trai tôi ở bên nhà quay gởi qua, em
rực rỡ xinh xắn trong chiếc váy ngắn màu vàng,
nụ cười nỡ bừng lên gương mặt trái
xoan cuă một cô dâu sắp sửa về nhà chồng.
Mọi chuyện dường như suông sẻ và tôi th́ háo
hức mất ăn mất ngủ đến mấy tháng
liền, lo cho việc kết hôn, và chuẫn bị thu
xếp cho ngày về lại, cùng những toan tính cho công
việc ỡ Mỹ. Một
tháng trước ngày tôi về, người anh ruột
của em chợt đổi ư. Thay v́ kết hôn th́
chỉ cho đính hôn, khi nào gần qua Mỹ mới cho thành
hôn. Em khóc trong điện thoại từ bên nhà với tôi
và thề sẽ không lấy chồng nếu không lấy
được tôi. Tôi th́ nghĩ cưới vợ th́ cưới
liền tay , nên liền quyết định về ngay VN
để thuyết phục gia đ́nh em. Ba mạ tôi
ở xa cũng thâu băng video nhắn gởi ngỏ
lời cầu chúc và xin phép ba má em cho tôi được
kết hôn với em. Thế là cùng với những
giấy tờ chứng nhận độc thân và công hàm
ngoại giao của hai nước, tôi về đến
Rồi mọi việc
được thu xếp và tổ chức thật chu đáo
sau khi tôi gọi điện gặp anh Cảng của em
để xin phép cưới. Tôi ở nhà của Cơ, em
tôi mấy ngày đễ lo giấy tờ, gởi thiệp
báo và đặt tiệc ở nhà hàng. Cơ vẫn c̣n
xanh xao sau khi trở về từ bệnh viện nhuưng
cu~ng cùng Hoàng , Quang lo xếp đặt chu đáo mọi
chuyện. Ở Huế th́ đă
có Hưng và Nguyệt cùng vợ chồng anh Hoài Nhân
lo giúp tôi. Em trông mệt lă người v́ suốt ngày
chở tôi lui tới các bệnh viện để khám
sức khỏe. Cứ mổi lần nh́n dáng em chửng
chạc, cùng lời nói
chậm răi đi vào pḥng xuất nhập cảnh mà ḷng tôi
xúc động chi lạ. Càng lúc tôi càng thấy ḿnh
chọn đúng người vợ, người bạn t́nh
mà ḿnh cần có trong đời( dẫu rằng trong suôt
thời gian cạnh em trước và sau ngày cưới tôi
rầy la em nhiều hơn là khen, bắt đầu từ
khi em đến trể hơn
nữa giờ hẹn ở nhà Ngày
mười tháng tư 96 Hưng chở tôi trên chiếc xe
gắn máy 70 phân khối qua đèo Hải vân đến
thẳng nhà em làm lễ Vu quy.Em mặc áo màu xanh cùng qùy
lạy với tôi trên gác thờ có tượng phật bà
bán thân cuả tôi để lại cho má của em sau khi tôi
bỏ dạy ở Phong Thử, chia tay với chị Vân
của em mà ra Huế (bỏ lại mảnh đất
Quảng nặng nghĩa t́nh, bỏ lại sân trường,
căn nhà trọ, quán vẽ chân dung nghèo nàn và 3 năm
dạy học với bao kỉ niệm vui buồn.) Căn
gác này 10 năm trước tôi vẫn thường
ngồi chơi với chị Vân của em trong mổi
lần ghé thăm.
Sau đó Hưng một ḿnh ra Huế.Tôi ở
lại đón Long từ Quảng Ngăi ra giúp. Đêm
nằm với Long tôi không ngủ được,trằn
trọc v́ mai là ngày cưới. Tôi nhớ lại t́nh
bạn thắm thiết của Long từ nhửng năm
81, 82, khi tôi c̣n trốn lính, đi làm phụ thợ
nề, ở với anh Tiên lúc đó làm bác sỉ có
tiếng tăm ở bệnh viện Tam ḱ .
Sáng
ngày mười một tháng tư 96 gia đ́nh nhà trai
chỉnh tề vào Vĩnh Điện. Tôi ngượng
nghịu trong bộ áo thụng xanh khăn đóng. Các em tôi
cùng với họ hàng ở Huế
qua đèo từ hai giờ sáng vẫn c̣n ngái ngủ
khi đến Vĩnh điện. Em thật đẹp trong
chiếc áo dài đỏ mệnh phụ, ba em th́ xúc động
khi nói với em những lời nhắn nhủ. Bọn tôi
trao nhẫn cho nhau run rẫy v́ bối rối và v́
chiếc nhẫn đặt vội nên khá chật.Ba tôi
từ Mỹ gọi về chúc mừng kịp lúc, ngay khi
đang làm lễ làm tôi thật cảm động cho
tấm ḷng và sự sâu sắc của ba tôi. Họ gái
đăi tiệc rượu ngay lúc sáng. Cả xóm và du khách
dọc quốc lộ hiếu ḱ vây quanh thích thú được
xem một đám cưới Việt kiều đậm nét
cổ kính Huế, với lọng che, khăn đóng áo dài,lồng
đèn ngủ qũa trầu cau rượu ché, bánh kem. Mười
giờ sáng hai họ ra ĐN để dự tiệc do
họ nhà trai khoăn đải. Tôi và em lên xe cũa Hoàng,
đứa bạn thân thiết hơn 15 năm cùng rong
ruổi với tôi từ Tam ḱ ra đến Đà nẵng,
cùng gắn bó với nhau từ những đêm say lơ
ở ngă năm uống rượu gạo, đến
những sáng tinh mơ cùng nhau chạy bộ dọc sông Hàn,
đến những trưa san xẽ với nhau từng chén
cơm nội trú đến những điếu thuốc
thơm thảo nghèo khó. Hoàng vẫn đưa tôi và em
đến với nhau bằng những lời khuyên và
về một cuộc sống mới lưá đôi . Tôi luôn
tâm sự với Hoàng những ǵ tôi nghỉ về em và
Hoàng đă giúp tôi nhiều trong cuộc nhân duyên này .
Ở
nhà hàng Trần Phú ĐN , ban nhạc chơi khá đều
, ca sĩ hát những bài dễ
thương không sến,
không ồn ào ( ngoại trừ cô bé váy đỏ cứ
ậm ừ " em về bên
ấy buồn ba bốn ngày"
và cái anh chàng MC chết tiệt cứ " buổi sáng hôm
nay " v́ cứ câu nói nào ảnh
cũng chêm bốn chữ buổi sáng hôm nay
nghe đến buồn cười.)
Vân, chị của
em đă gây ấn tượng
thật tốt với bài
Niềm Đau Chôn Dấu tặng em và bài
Dừng Bước Giang Hồ tặng tôi. Thủy hát
Sơn Nử Ca ( mà tôi chọc là
Thôn nử ca để trêu em ) và tôi th́ hát tặng
em bài hát xưa cũa Tô Vủ
Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa .
Giọng tôi không c̣n ấm và trử t́nh như ngày
c̣n nhận giải nhất Tiếng Hát Sinh Viên năm
81 và làm lắng đọng hành lang khu nội trú
hằng đêm ỡ trường Cao Đẳng Sư
Phạm, nhưng vẫn không làm bạn bè cuả em và
của tôi thất vọng.
Tôi qúa bận rộn với vai tṛ chú rể, làm điệu
trước ống kính và lể nghi với các cụ ǵa
áo thâm nho khăn đóng, râu dài
nên chỉ kịp ngồi chào hỏi với Phong (
gần 10 năm không gặp) với Hoá, Khả, vợ
chồng Nho. Bao tử tôi vẫn đau âm ỉ, cổ
họng th́ sưng trắng v́ viêm Amidal và thuốc lá nên
không thể nào cạn nổi một ly với bạn bè.
Biết bọn nó trách lắm nhưng đành làm lơ. Tính
tôi thủy chung với bạn bè nên sau này cũng thông
cảm. Chiều đó tôi đưa em ra Huế với các
em và họ hàng nhà trai. Tôi ngó mông ra dăy núi chạy lui bên
đường, nghĩ ngợi lan man, rồi quay đầu
lại nh́n mọi người đang ngủ gà ngủ
gật trong xe v́ quá mệt mỏi. Tội nghiệp ba má
của Phụng đă vất vả dậy sớm
để đi họ, qúy thay cho vợ chồng ông anh
họ Hoài Nhân làm chủ hôn, cô em Minh Nguyệt và đứa
em dâu Giang đến Cơ đă
trông lo trầu cau, bánh trái thiệp mời, Hưng th́
bận rộn với máy ảnh và video, thằng cu Bờm
lo xách lồng đèn th́ nay làm một viên thuốc
ngủ cho khỏi nôn và đă ngủ say khi xe qua đèo.
Em vẫn c̣n khóc thầm v́ nay đă là vợ, là dâu nhà
người. Tôi và em ngồi ở ghế trước và
sung sướng được ôm choàng lấy nhau, tay trong
tay, nghĩ đến một đêm động pḥng
hứa hẹn sắp tới.
Từ
tấm bé tôi là một đứa trẻ yếu đuối
về thể xác lẫn tinh thần. Chào đời sau khi
được mạ ấp ủ có 7 tháng. Tôi nặng
chỉ gần một kư, đầu nhỏ như trái quít,
khóc như mèo kêu, lắng tai mới nghe được. Tôi
đă níu lấy cái đời sống trần tục qúy
báu này bằng chiếc lồng dưởng khí gần ba
tháng trời ở Bệnh viện Huế vào những năm
chiến tranh tang tóc. Mạ tôi kể rằng tôi yếu
đến mức không c̣n kích thích được thị
giác của tôi và cứ đi dăi ra giường. Ba tôi
mang tôi lên chùa Báo Quốc làm lể qui y cho tôi và thầy
trụ tŕ đă đưa cho bốn cái tên để
chọn, Trường-Đức-Thọ-Sinh . Cả
thảy đều nói lên cái mong manh qúy giá của cái
mạng sống nhỏ nhoi này, và ba tôi đă chọn Sinh.
Cộng thêm cái chử lót làm họ từ bài Đế
hệ thi của vua Minh mạng, Bảo Sinh - nghe cũng xuôi
tai. Lên
được dăm ba tuổi, ba mạ tôi làm ăn thua
lỗ v́ khắc khẩu.
Làm nhà máy nước đá bị thua lổ. Nhờ
trực tính và đức hạnh nên dù bị dèm pha và vu
cáo, ông phải từ bỏ một chức vị cao
ở Huế mà thuyên chuyển vào
Ba tôi th́ vẫn thích
ở ngôi nhà 83 Mai thúc Loan, gần ngả tư Âm hồn,
chợ Xép và cửa Đông Ba . Đó là ngôi nhà mà tôi
đă trăi qua suốt quăng đời niên thiếu, bày tṛ
chơi bán hàng, tán lon, đá dế và nấu ăn ở
sau hiên nhà ông Chạy. Tắm thỏa thích ở hai
bể nước lạnh làm nước đá sát nhà
ông Hiền.
Tôi thường ướp lạnh nước hột é
ở cái bể làm nước đá
trước khi chạy u đi học ở trường
tiểu học Trần quốc Toản, rồi đến
trường Bồ Đề. Trong ngôi nhà đó tôi đă
từng chứng kiến anh Nhơn tôi nặng tượng
cho cu Tẹo, Bé chị phỏng lửa bếp dầu (nay
vẫn c̣n sẹo một bên chân ) nhớ lần ba anh em tôi
bị đau thương hàn nằm liệt một giường.
Anh Tiên âu yếm với chị Trúc trong pḥng bị tôi ṭ
ṃ leo lên nóc hầm làm bằng bao cát nh́n trộm. Rồi
thấy khẩu súng nhân dân tự vệ cuả ảnh ,mổI
lần gây gổ với bạn bè lại xách ra dọa .
Lại nhớ anh Nhơn bất đắt chí ,giang hồ
với mái tóc dài và dáng dấp nghệ sỉ , sáng
tạo và sống hết ḿnh cho một nổi khát khao mà
hồi đó tôi không thể nào hiểu thấu được
cho cái gọi là vấn nạn của thế hệ thanh niên
trong khói lửa của cuộc nội chiến .
Dạo
đó chị Thủy của tôi lăng mạn, ướt át
lắm. Yêu lính có lẽ là mode của nử sinh Thành
nội lúc bấy ǵờ. Tôi vẫn
thường hay khóc tủi v́ đánh lộn , dành qùa và
gia nhập Hướng đạo Sói con với anh Tí .
Bỏ dở những cuốn truyện tranh Lucky luke, Lử
Hân Phi Lục, để lén đọc Tuổi xanh,
Tuổi ngọc đến Kim Dung và Z28 từ tủ sách
của mấy anh chị tôi. Tôi cũng đă mê đàn hát
từ chiếc máy cassette của anh tôi với những
bản nhạc thời thượng lúc bấy giờ
cuả Ban nhạc Phượng Hoàng, Christophes. Tôi đă
say mê vẽ h́nh Lư tiểu long, Alan Delon.
Căn nhà đó
bị chiếm đoạt vào một trưa muà hạ năm
76, khi cha tôi đang bị lưu đày trên núi cao xứ
Quảng. Tôi vẫn c̣n choàng khăn quàng đỏ đi
học về th́ thấy cả nhà im vắng, ủ rủ
đầy lo lắng và không biết chuyện ǵ xảy ra,
xới chén cơm nguội ra sau hè ăn, tôi thấy trên cánh
cửa hông nét chử bằng phấn của anh Nhơn
hờn oán ba hồi trống dục mồ cha
kiếp-một nhát dao đưa đéo mẹ đời.
Tôi đă thấm nước mắt bằng tấm khăn
choàng đỏ huyền thoại
cháu ngoan của Bác và lặng lẻ giúp cả nhà
thu lượm những ǵ có thể lén bán tháo hoặc
mang đi được. Hồi
đó tôi c̣n qúa nhỏ để oán thù và hận trách.
Tôi chỉ h́nh dung ra là gia đ́nh tôi đă không
được đối xử b́nh thường như
bao nhiêu gia đ́nh khác v́ lư lịch của ba tôi. Nhưng
những sinh hoạt trường lớp và bạn bè thơm
thảo của tuổi dậy th́ đă giúp nguôi quên và
hồn nhiên đến trường mỗi ngàỵ . Dạo
đó tôi bổng trổ mă, đẹp trai ra phết.
Mấy cô học sinh ở trường Nguyển Huệ
bầu tôi là người đẹp trai nhất trường
. Mỗi khi tôi đi qua một đám đông các cô đang
túm tụm th́ bổng nghe yên ắng và nhiều ánh
mắt như xuyên thủng trái tim tôi bối rối . Tôi
lại là phó ban Văn nghệ, Thể dục và thẩm
mỹ. Tôi chơi guitar, harmonica, hát ḥ, vẻ tranh khá
nổi tiếng. Trong
một đợt văn nghệ, ban nhạc của chúng tôi
được đề cử ra Hà Nội dự đại
hội thiếu nhi toàn quốc. Cả bọn chúng tôi
phải kê khai lư lịch, đến phiên tôi
các đồng chí phụ trách duyệt xét bổng dưng
làm thinh bỏ đi đâu hết sau khi hỏi tên Ba tôi là
ai! Đợi chờ hơn
một tiếng , đầu óc tuổi thơ cũa tôi
mới h́nh dung mơ hồ là
ḿnh không được đối xử giống như
bao đứa trẻ khác . Tôi lặng lẽ bỏ ra
về , ngang qua cầu Trường Tiền, lần đầu
tiên tôi có ư nghỉ là liệu ḿnh có dám thảy một
qủa lựu đạn nếu ḿnh có bây giờ trong tay
vào nhửng chiếc xe quân đội đang diễn hành
kia không !
Thế rồi t́nh yêu đầu đời đă
cuốn hút tôi như cơn lốc làm tôi mê muội . Cô
bé thua tôi hai tuổi có cái tên đẹp như một gịng
sông, hoa khôi của trường Trưng Trắc với thân
thể căng tṛn trong tà áo dài trắng những chiều
mưa tan trường làm tôi ngây ngất. Thư t́nh đầu
đời tôi viết cho cô bé thật
mật ngọt và dễ thương thánh thiện.
Tiếng đàn ,giọng hát và nụ cười của
bọn tôi như lơ lửng trên vai tuổi trẻ
những năm chiến tranh ở biên giới phía Bắc,
quê hương đói khổ, ăn độn khoai sắn
và đi dép làm bằng lốp xe .Cây bút ch́ đắt
tiền em tặng tôi cũng không mang lại điều hên
khi tôi đi thi vào trường Cao Đẳng Mỹ
Thuật. Ông chú của tôi làm hiệu phó cuả trường
nói rằng lư lịch của tôi nặng kí quá . Thế là
cánh chim t́nh yêu đầu đời cuả tôi không bay
bổng được khi mẹ cô bé cấm không cho quen
với tôi khi biết là tôi thi rớt . Bàn tay quen cầm bút
cọ, khảy đàn của tôi nay phải khuân cát ,
sạn , cement ở những công trường ngày đêm .
Rồi tôi tham gia đi xây dựng kinh tế mới ở
rừng núi hoang vu B́nh Điền mong tránh khỏi bị kêu
nghĩa vụ quân sự, (cái nghỉa vụ cao qúy là
cầm súng chống lại những người yêu nước
như cha tôi). Tôi
bỏ thành phố Huế mà đi vào
Ba hôm sau ngày cưới
tôi đưa em vào Đà nẵng thăm lại cha mẹ
như đă hứa . Em vui mừng xiết bao ôm chầm
lấy cha mẹ . Tội nghiệp ông bà khóc cả
một đêm khi em về nhà chồng. Có làm cha mẹ
mới thấy cảm động trong giây phút này khi
thấy con ḿnh nay đă là dâu, là vợ của ai đó .
Một sự mất mát tự nhiên trong đời
sống, một dự hiến dâng và hy sinh để
thấy một thế hệ mới đang h́nh thành.
Má của nàng nói, tau ngồi trông hai cây đèn
cầy ngày cưới của bọn bây trên bàn thờ,
cháy đến 16 tiếng đồng hồ, hai cây tắt
trước sau có 5 phút, tốt lắm đó. Biết tôi
người Huế nổi tiếng ăn cay, bà bỏ
ớt tiêu thật nhiều, làm đêm đó tôi ôm
bụng bỏ dở bửa ăn v́ đau bao tử. (sáng
hôm sau bà kể nằm mơ thấy tôi ngồi ôm
bụng trước hiên). Chao ôi ! tôi thương bà qúa. Tính
tôi vốn ít thể hiện t́nh cảm nhưng tôi đă
thật sự xúc động khi thấy bà chăm sóc tôi
như đứa trẻ dại, bảo đi với
bạn bè đừng uống qúa nhiều, về nhà cho
sớm. Tôi thấy phục cho bả với những bát cơm
chay trường lạt lẻo đă mấy chục năm
rồi .
Ở nhà vợ th́
có mọi người lo lắng nhưng tôi vẫn cứ
mất ngủ bởi tiếng xe cộ nửa khuya băng
qua quốc lộ. Thị trấn của em th́ buồn như
một xóm nhỏ. Tôi chở em ra lại Đà nẵng,
mỗi đêm bọn tôi đi dạo phố ăn vặt,
rồi mướn phim về xem. Mổi sáng dậy tôi
hạnh phúc với những CD em mở, khi th́ giao hưởng
Mozart, khi th́ slow rock của Scorpions.
Rồi chúng tôi ra Huế để đi Hà nội,
bắt đầu thời ḱ trăng mật. Chuyến tàu
rời Huế vào chiều
tối nên sáng hôm sau đă tới Hà nội. Cố
dấu ḿnh là Việt kiều cách mấy thế mà
mấy cô kiểm soát viên cứ thắc mắc. Đến
nhà trọ Nguyễn đ́nh Chiểu cạnh Hồ bảy
mẫu ,sau khi nhận ch́a khóa pḥng em mới hoàn hồn v́
h́nh ảnh những chiếc mũ cối của mấy
tay xe thồ xe ôm ở ga Hàng Cỏ làm chúng tôi ngạc
nhiên, e sợ. Hà nội đă vào hạ, nóng, ít gió nhưng
đẹp với những hàng cây cao, những ngôi nhà
cổ. Tôi đứng tần ngần dưới tàn cây
sữa cố t́m đâu là ba mươi sáu
phố phường mà chỉ thấy những hàng quán
đông đúc và trai thanh gái lịch Hà thành trong những
bộ áo quần thời trang trên những xe gắn máy vun
vút lướt qua. Hồ Hoàn kiếm thật đẹp nhưng
Hồ Tây, Hồ Trúc Bạch th́ thật là dơ. Năm
cửa Ô nay chỉ c̣n Ô Quan Chưởng trông tựa như
cổng Thành Nội Huế. Con sông Hồng th́ đục
ngầu với 2 chiếc cầu sắt dài xấu xí Long
Biên và Chương dương. Chúng tôi hay ngồi ở
quán cà phê đường Tô hiến Thành xem tranh và
ngắm phố từ viả hè. Dân xe ôm giới thiệu
chúng tôi đi ăn cơm niêu Yên phụ, bánh tôm Hồ Tây,
bún riêu và phở bắc gà dai ḷng trứng non. Bóng em
nhỏ xíu bên cạnh tôi như mất hút trong ḷng xe xích
lô . Tôi vẫn nồng nàn yêu em mỗi trưa, mỗi
tối. Em th́ mệt nhoài với cuộc chơi và hay
ngủ vùi. Bọn tôi thuê hai xe ôm chở đi chuà Hương,
nhờ anh Khuê nguời HN thật thà hiếm có mà chúng tôi
đă đi khắp
những danh lam thắng cảnh ở thủ đô và
ngoại thành. Bốn
ngày ở Hà nội thật vui và hạnh phúc. Nàng gầy
đi trông thấy nhưng trẻ trung hơn bao giờ
hết. Tôi mang về cho ba em một cành lan mua ở chùa Hương;
những qủa mơ, bánh cốm và những bài hát
về Hà nội. Tôi thực sự thỏa măn về
chuyến đi về một nửa phía bắc của
đất nước. Em vẫn c̣n cười về cái
giọng bắc ḱ pha lẫn mắm ruốc cuả tôi.
Huế nội thành vẫn yên ả mỗi khi chiều
xuống . Tôi thường đưa em đi ngang những
nơi chốn, những hiên quán, những con đường
đầy ắp kỉ niệm một thời niên
thiếu . Đêm trăng soi bóng tôi và em ngồi dọc
bờ sông Hương, tiếng nhạc vẳng từ bên
sông trôi theo mái chèo xuôi ngược . Chúng tôi mướn
đ̣ lên Điện Ḥn chén, ghé Linh Mụ rồi thả
xuôi về chân cầu Tràng Tiền.
Giữa tháng năm tôi và em đi Em
vẩn lặng im đọc báo, tôi nh́n mưa nghe nhạc
Yanni và tự dưng nhớ nhà. Mưa theo chúng tôi về
tới Trưa
cuối cùng trước khi lên máy bay chúng tôi nằm bên
nhau không một manh vải, ḷng ngổn ngang với ư nghĩ
từ biệt và lo âu cho tương lai. Biết rằng
chẳng thể nào lau khô những giọt nước
mắt ngà âm nóng trên ngực tôi, th́ thầm tôi rót vào
em những lời an ủi ḥa cùng tiếng hát của Thanh
Lam. Em hôn lên khắp người tôi những nụ hôn
dạn dĩ chín mùi níu kéo. Em đă thành đàn bà
thật sự từ ư nghĩ đến thân xác, là
một phần không thể thiếu trong đời
sống của tôi trọn nửa đời tha hương
c̣n lại. Em đă học được qua t́nh yêu
những điều không có từ cha mẹ và trường
lớp. Em học được qua tôi cả t́nh yêu
nhục thể lẩn hướng thượng thanh cao,
đượm thắm ḷng tin tôn giáo và những tập
tục mê tín cổ truyền thừa hưởng từ người
mẹ chân chất và đậm đà bản tính á đông.
Tôi vẫn thầm cám ơn ông bà đă nuôi dạy em
lớn lên trong thị trấn nhỏ bé và
giử được bản chất mộc mạc, nghĩa
t́nh của người dân quê (tôi sợ nhất là
cái nửa tỉnh nửa quê ở nhiều người
mà tôi gặp đầy dẩy trong cuộc sống hào nhoáng
ở xứ này).
Nước mắt vẫn đẩm ướt vai tôi
trên đường ra phi trường. Tôi đă cố
chọc vui và nói những điều vô nghĩa . Một
đôi lần muốn ôm hôn em từ biệt mà đành
ngại ngần trước đám đông đưa
tiển . Tôi vào pḥng cách ly trước giờ bay hơn
một giờ để cố giử nhửng ngậm ngùi
trong ḷng khỏi bật ra trước em. H́nh ảnh
cuối của em ở sau tấm kính nhỏ nhắn, u
sầu và ch́m khuất vào đám đông. Tôi nở
nụ cười tươi, ngả chiếc nón cối
mua ở chùa Hương và chào em trong chiếc áo tàu
thật điệu. Đó là niềm vui cuối vùng tôi
mang đến cho em trước khi ra đi để
lại cho em những tháng ngày thiếu phụ đơn
chiếc và một giọt máu mang họ tôi đang ủ
mầm trong em . Austin-
cuối Hạ năm 1996 Nguyễn
Phước Bảo Sinh |
|
Trang Ảnh | Trang Thơ | Thi Ảnh | Sổ Góp Ư | Liên Lạc | Bảo Sinh | Dung Nhan | Gót Hài | Neck | Thảo Tương Tư | Sport Beauty | Mơ Màng | Dáng Ngồi | Tóc | Tay | Duyên Dáng | Sleep | Ngây Thơ |